
14.01.2026 – Thứ Tư Tuần I Thường Niên
Lời Chúa: Mc 1, 29-39
“Ngài chữa nhiều người đau ốm những chứng bệnh khác nhau”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô.
Khi ấy Chúa Giêsu ra khỏi hội đường. Người cùng với Giacôbê và Gioan đến nhà Simon và Anrê. Lúc ấy bà nhạc gia của Simon cảm sốt nằm trên giường, lập tức người ta nói cho Người biết bệnh tình của bà. Tiến lại gần, Người cầm tay bà, và nâng đỡ dậy. Bà liền khỏi cảm sốt và đi tiếp đãi các Ngài.
Chiều đến, lúc mặt trời đã lặn, người ta dẫn đến Người tất cả những bệnh nhân, tất cả những người bị quỷ ám; và cả thành tụ họp trước cửa nhà. Người chữa nhiều người đau ốm những chứng bệnh khác nhau, xua trừ nhiều quỷ, và không cho chúng nói, vì chúng biết Người. Sáng sớm tinh sương, Người chỗi dậy, ra khỏi nhà, đi đến một nơi thanh vắng và cầu nguyện tại đó. Simon và các bạn chạy đi tìm Người. Khi tìm được Người, các ông nói cùng Người rằng: “Mọi người đều đi tìm Thầy”. Nhưng Người đáp: “Chúng ta hãy đi đến những làng, những thành lân cận, để Ta cũng rao giảng ở đó nữa”. Và Người đi rao giảng trong các hội đường, trong khắp xứ Galilêa và xua trừ ma quỷ. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Sau khi chữa người bị quỷ ám tại hội đường Caphácnaum, Đức Giêsu trở về một căn nhà của một gia đình quen biết, gia đình của hai anh Simon và Anrê, những người mới bỏ nhà để theo ngài. Không may bà mẹ vợ của Simon lại đang lên cơn sốt. Đức Giêsu đã lại gần giường bà nằm, cầm lấy tay bà và nâng bà dậy. Lập tức cơn sốt lui khỏi bà và bà phục vụ các ngài. Đây là phép lạ chữa bệnh đầu tiên của Đức Giêsu cho một phụ nữ, tại một ngôi nhà. Sốt chẳng phải là một bệnh quá nặng và nguy hiểm, nhưng cũng đủ để làm người bệnh không hoạt động được, gây cản trở những sinh hoạt bình thường trong gia đình. Đức Giêsu đến đem lại sự chữa lành, niềm vui và sức sống. Khi người phụ nữ được khỏi bệnh, mọi sự như sống lại. Bếp lại có lửa, bàn lại có thức ăn, và người ta ngồi quanh cười nói rôm rả. Hạnh phúc gia đình có khi chỉ tùy thuộc vào những điều be bé. Hạnh phúc bị sứt mẻ lắm khi chỉ vì những chuyện không đâu.
Hãy nhìn cách Đức Giêsu chữa bệnh cho người phụ nữ này. Thật gần gũi và thân tình, ngài chẳng nói lời nào để đuổi cơn sốt. Khi nắm tay người bệnh nặng, ngài chấp nhận nguy cơ bị nhiễm nhơ uế. Nhưng Đức Giêsu chẳng hề bị nhiễm gì, trái lại ngài đem đến bình an. Ngài đã nâng bà dậy (êgeiren), có nghĩa là ngài làm bà phục sinh. Sau khi được phục sinh thì bà đi phục vụ các vị khách. Phục vụ hiểu theo nghĩa đơn sơ nhất là đi chuẩn bị bữa ăn. Các thiên thần cũng đã phục vụ Đức Giê su sau khi ngài thắng các cơn cám dỗ (Mc 1, 13). Tuy nhiên có thể hiểu phục vụ theo nghĩa rộng hơn nhiều. Sau khi Đức Giêsu chết trên thập giá, chỉ còn các phụ nữ ở lại đến cùng. “Họ đã đi theo ngài và phục vụ ngài từ hồi ngài còn ở Galilê và họ đã cùng ngài lên Giêrusalem” (Mc 15, 40-41). Như vậy không phải chỉ các ông môn đệ mới là người phục vụ (Mc 10, 43). Các bà cũng đã trung tín phục vụ đến cùng, phục vụ như Thầy Giêsu, Đấng đã đến để phục vụ” (Mc 10, 45). Xin cho mọi người biết nhìn nhận vai trò quý báu của người vợ, người mẹ trong nhà, và vai trò của người phụ nữ trong giáo xứ cũng như ngoài xã hội.
Cầu nguyện:
Giữa một thế giới đề cao quyền lực và lợi nhuận, xin dạy con biết phục vụ âm thầm. Giữa một thế giới say mê thống trị và chiếm đoạt, xin dạy con biết yêu thương tự hiến. Giữa một thế giới đầy phe phái chia rẽ, xin dạy con biết cộng tác và đồng trách nhiệm. Giữa một thế giới đầy hàng rào kỳ thị, xin dạy con biết coi mọi người như anh em. Lạy Chúa Ba Ngôi, Ngài là mẫu mực của tình yêu tinh ròng, xin cho các Kitô hữu chúng con trở thành tình yêu cho trái tim khô cằn của thế giới. Xin dạy chúng con biết yêu như Ngài, biết sống nhờ và sống cho tha nhân, biết quảng đại cho đi và khiêm nhường nhận lãnh. Lạy Ba Ngôi chí thánh, xin cho chúng con tin vào sự hiện diện của Chúa ở sâu thẳm lòng chúng con, và trong lòng từng con người bé nhỏ.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Tin mừng hôm nay cho chúng ta thấy một ngày sống rất điển hình của Đức Giêsu, trong đó mọi hoạt động đều gắn kết chặt chẽ với nhau: Người đi vào đời sống con người, chạm đến nỗi đau của họ, chữa lành họ, rồi lại trở về trong thinh lặng để ở lại với Chúa Cha. Đó không phải là một ngày đầy biến cố ồn ào, nhưng là một ngày thấm đẫm ý nghĩa, bởi từng bước đi đều phát xuất từ tình yêu và hướng về ơn cứu độ.
Rời hội đường, Đức Giêsu bước vào căn nhà của Simon và Anrê, một không gian rất đời thường. Tại đó, Người gặp mẹ vợ ông Simon đang nằm liệt vì cơn sốt. Tin mừng kể lại thật đơn sơ: “Người lại gần, cầm lấy tay bà và nâng bà dậy”. Người không nói nhiều lời, không làm điều gì phô trương, nhưng chính cử chỉ âm thầm ấy lại mang chiều sâu cứu độ. Bà không chỉ được khỏi bệnh, mà còn được kéo ra khỏi tình trạng bất lực để đứng lên trong tự do. Được nâng dậy, “bà liền đứng lên phục vụ”, như một lời đáp trả tự nhiên của đời sống đã được chữa lành. Thánh Bêđa Khả Kính từng nói: “Ai đã được Chúa chữa lành thì được kêu gọi để phục vụ”. Ơn cứu độ, khi thật sự chạm đến, luôn mở con người ra khỏi chính mình.
Khi chiều đến, cả thành Capharnaum kéo nhau đến trước cửa nhà, mang theo những người đau yếu và những ai bị quyền lực bóng tối khống chế. Đức Giêsu đón nhận họ với lòng xót thương, “Người chữa nhiều kẻ đau ốm và trừ nhiều quỷ”. Tuy nhiên, Người không cho các thần ô uế lên tiếng, vì Người không muốn con người dừng lại nơi phép lạ hay hiểu sai căn tính của Người. Những dấu lạ chỉ có ý nghĩa khi dẫn con người đến đức tin và hoán cải nội tâm.
Sau một ngày dài phục vụ, Đức Giêsu không để mình bị cuốn theo sự ngưỡng mộ của đám đông. “Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người chỗi dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện”. Trong thinh lặng ấy, Người ở lại với Chúa Cha để kín múc sức mạnh và phân định con đường phải đi. Thánh Têrêsa Avila đã diễn tả thật sâu sắc: “Cầu nguyện không phải là nghĩ nhiều, nhưng là ở lại với Đấng ta yêu”. Chính sự ở lại này giữ cho sứ mạng của Đức Giêsu luôn tinh tuyền và tự do
Khi các môn đệ thưa rằng mọi người đang tìm Thầy, Đức Giêsu đã chọn ra đi, “chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng mạc chung quanh, để Thầy còn rao giảng”. Người không muốn con người đến với Người chỉ để được chữa lành phần xác, nhưng để được biến đổi tận căn trong đời sống đức tin.
Tin mừng hôm nay mời gọi chúng ta xét lại đời sống của mình: chúng ta đến với Chúa để tìm điều gì, và chúng ta có sẵn sàng để Người nâng dậy rồi sai đi hay không? Giữa những bận rộn, chúng ta có dành chỗ cho thinh lặng và cầu nguyện, để việc phục vụ không trở nên trống rỗng? Căn bệnh sâu xa nhất của con người vẫn là sống mà thiếu vắng Thiên Chúa, và chỉ khi để Đức Kitô chạm đến, con người mới thực sự được chữa lành.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã cúi xuống nâng dậy phận người yếu đuối và tìm về nơi thinh lặng để ở lại với Chúa Cha. Xin cho chúng con biết để Chúa chạm đến và biến đổi, để từ đó can đảm đứng lên phục vụ và trung tín trong cầu nguyện, hầu cho đời sống chúng con trở thành lời chứng âm thầm nhưng bền bỉ về Nước Thiên Chúa giữa lòng thế giới hôm nay. Amen.




































