30.05.2026 – Thứ Bảy Tuần VIII Thường Niên
Lời Chúa: Mc 11, 27-33
“Ông lấy quyền nào làm sự đó?”
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ lại đến Giêrusalem. Và trong khi Chúa Giêsu đi lại trong đền thờ, thì những trưởng tế, luật sĩ và kỳ lão đến hỏi Người: “Ông lấy quyền nào mà làm sự đó? Và ai đã ban quyền cho ông để làm như vậy?” Chúa Giêsu đáp: “Tôi sẽ hỏi các ông một câu thôi, hãy trả lời cho Tôi thì Tôi sẽ bảo cho các ông hay Tôi lấy quyền nào mà làm việc đó: Phép rửa của Gioan bởi trời hay bởi người ta? Hãy trả lời Tôi đi”. Họ liền bàn riêng với nhau rằng: “Nếu chúng ta trả lời “Bởi trời”, ông ấy sẽ nói: “Vậy sao các ông không tin Người?” Nhưng nếu chúng ta nói “Bởi người ta”, chúng ta sợ dân chúng, vì mọi người đều coi Gioan thật là một tiên tri. Vậy họ thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Chúng tôi không biết”. Và Chúa Giêsu bảo họ: “Vậy thì tôi cũng không nói cho các ông biết bởi quyền phép nào Tôi làm sự đó”. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Đức Giêsu đang đi lại trong Đền Thờ Giêrusalem vào những ngày cuối đời thì ba giới chức cao nhất của Do Thái giáo đến chất vấn: “Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy hay ai đã cho ông quyền làm các điều ấy?” (c. 28). Họ đặc biệt nhắm đến việc Ngài đuổi những người buôn bán, lật bàn của những kẻ đổi tiền và xô đổ ghế của người bán bồ câu trong Đền Thờ. Theo họ, những hoạt động ấy phục vụ cho việc tế tự, nên hành động của Đức Giêsu bị xem như phá rối sinh hoạt nơi thánh. Họ cũng khó chịu khi Ngài gọi Đền Thờ là “hang ổ của bọn cướp”. Vì thế, các thượng tế, kinh sư và kỳ mục muốn tìm lý do để kết án Ngài.
Đức Giêsu không trả lời trực tiếp, nhưng dùng cách tranh luận của các rabbi: đáp lại bằng một câu hỏi khác. Ngài hỏi họ: “Phép rửa của ông Gioan là do Thiên Chúa hay do loài người?” (c. 30). Câu hỏi này lập tức đưa họ vào thế khó xử. Nếu nhìn nhận Gioan bởi Thiên Chúa thì họ phải giải thích vì sao họ không tin lời ông giảng, đồng thời cũng phải chấp nhận Đức Giêsu, Đấng mà Gioan đã làm chứng. Nhưng nếu phủ nhận Gioan, họ lại sợ phản ứng của dân chúng vì mọi người đều coi Gioan là một ngôn sứ thật. Cuối cùng, họ đành trả lời: “Chúng tôi không biết.” (c. 33).
Thật ra, điều ngăn cản họ không phải là thiếu hiểu biết, nhưng là thành kiến và nỗi sợ mất uy tín, mất địa vị. Họ né tránh sự thật vì sự thật đòi họ phải thay đổi. Qua câu hỏi của mình, Đức Giêsu muốn họ tự nhìn lại lòng mình để nhận ra nguồn gốc quyền năng của Ngài chính là quyền năng của Thánh Thần Thiên Chúa. Đoạn Tin Mừng cũng mời gọi mỗi người chúng ta can đảm đối diện với sự thật, vượt qua thành kiến và nỗi sợ hãi để sống tự do hơn trong việc lắng nghe và đối thoại. Chỉ khi dám nhận ra sai lầm và sẵn sàng thay đổi, con người mới có thể bắt đầu lại trong ánh sáng của Thiên Chúa.
Cầu nguyện:
Lạy Cha, xin dạy chúng con biết cộng tác với nhau trong việc xây dựng Nước Trời ở trần gian. Xin cho chúng con đến với nhau không chút thành kiến, và tin tưởng vào thiện chí của nhau. Khi cộng tác với nhau, xin cho chúng con cảm thấy Cha hiện diện, nhờ đó chúng con vượt qua những tự ái nhỏ nhen, những tham vọng ích kỷ và những định kiến cằn cỗi. Ước gì chúng con dám từ bỏ mình, để tìm kiếm chân lý ở mọi nơi và mọi người, nhất là nơi những ai khác quan điểm.
Lạy Cha, xin sai Thánh Thần đến trên chúng con, để chúng con biết lắng nghe nhau bằng quả tim, và hiểu nhau ngay trong những dị biệt. Nhờ sống mầu nhiệm cộng tác, xin cho chúng con được triển nở không ngừng và Thánh Ý Cha được thể hiện trên mặt đất. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Con người hôm nay dễ bị cuốn vào một lối sống “trình diễn”, nơi mọi thứ được chọn lọc và tô vẽ. Ta thường chỉ thấy những hình ảnh đẹp đẽ, thành công và hoàn hảo, nhưng lại che giấu những yếu đuối, giới hạn của mình. Nguy hiểm hơn, ta không chỉ nhìn người khác như thế, mà còn tự xây dựng cho mình một “phiên bản ổn”, thay vì dám đối diện với con người thật đang cần được chữa lành.
Tin mừng theo thánh Marcô kể lại một cuộc đối thoại ngắn nhưng sâu sắc. Khi Chúa Giêsu chất vấn, các thủ lãnh tôn giáo đã trả lời: “Chúng tôi không biết” (Mc 11,33). Thực ra, đó không phải là thiếu hiểu biết, nhưng là sự né tránh. Tin mừng cho thấy họ sợ dân chúng (x. Mc 11,32). Họ biết sự thật, nhưng không dám đón nhận, vì điều đó đòi họ phải thay đổi. Đó là một thứ “không biết” phát xuất từ nỗi sợ: không phải thiếu ánh sáng, nhưng là không muốn bước vào ánh sáng.
Trong đời sống đức tin, mỗi người cũng có thể rơi vào tình trạng ấy. Ta biết có những tương quan cần hàn gắn, những thói quen cần từ bỏ, những lời mời gọi cần đáp lại, nhưng lại chần chừ. Đằng sau đó thường là nỗi sợ: sợ thay đổi, sợ mất an toàn, sợ phải bước ra khỏi vùng quen thuộc.
Thánh Gioan nhắc nhở: “Tình yêu hoàn hảo loại trừ sợ hãi” (1Ga 4,18). Điều này không có nghĩa là người tin không còn sợ, nhưng là khi thực sự cảm nghiệm mình được Thiên Chúa yêu thương vô điều kiện, nỗi sợ sẽ không còn chi phối. Khi biết mình được yêu, ta không cần ẩn mình sau những lời biện minh, cũng không cần dựng lên một hình ảnh giả tạo để tự bảo vệ.
Chúa Giêsu đã không trả lời trực tiếp, vì sự thật chỉ có ý nghĩa với những ai chân thành tìm kiếm. Sự thật không dành cho người muốn kiểm soát, nhưng cho người sẵn sàng hoán cải. Lời Chúa hôm nay mời gọi ta can đảm nhìn lại chính mình: đâu là điều ta đang né tránh, đâu là nỗi sợ đang giữ chân ta trước lời mời gọi của Chúa.
Lời nguyện: Lạy Chúa, xin cho chúng con cảm nếm sâu xa tình yêu vô điều kiện của Ngài, để nỗi sợ không còn chi phối tâm hồn; cho chúng con được can đảm đối diện với sự thật về chính mình và quảng đại đáp lại lời mời gọi hoán cải, để đời sống chúng con ngày càng trở nên chân thật và tự do trong tình yêu Chúa. Amen.































