15.01.2026 – Thứ Năm Tuần I Thường Niên
Lời Chúa: Mc 1, 40-45
“Bệnh cùi biến mất và người ấy được sạch”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô.
Khi ấy, có một người bệnh cùi đến van xin Chúa Giêsu và quỳ xuống thưa Người rằng: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể khiến tôi nên sạch”. Ðộng lòng thương, Chúa Giêsu giơ tay đặt trên người ấy và nói: “Ta muốn, anh hãy khỏi bệnh”. Tức thì bệnh cùi biến mất và người ấy được sạch. Nhưng Người nghiêm nghị bảo anh đi ngay và dặn rằng: “Anh hãy ý tứ đừng nói gì cho ai biết, một hãy đi trình diện cùng trưởng tế và dâng của lễ theo luật Môsê, để minh chứng mình đã được khỏi bệnh”. Nhưng đi khỏi, người ấy liền cao rao và loan truyền tin đó, nên Chúa Giêsu không thể công khai vào thành nào được. Người dừng lại ở ngoài thành, trong những nơi vắng vẻ, và người ta từ khắp nơi tuôn đến cùng Người. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Đây là quy chế người mắc bệnh phong theo sách Lêvi (13, 45-46). Người ấy phải mặc quần áo rách, để tóc bù xù, che môi trên, phải vừa đi vừa kêu lên : “Ô uế ! ô uế !” để người ta biết mà tránh xa. Người phong phải ở một mình, phải ở một chỗ bên ngoài trại… Như thế từ xa xưa, người ta đã biết đến sự dễ lây lan của bệnh phong và ảnh hưởng nguy hiểm trên thân xác do chứng bệnh này. Để được chứng nhận là đã khỏi bệnh, người phong phải trình tư tế, phải qua một quá trình phức tạp để thanh tẩy trong tám ngày, và phải dâng những con vật bị sát tế để làm lễ xá tội (Lêvi 14).
Người phong trong bài Tin Mừng hôm nay đã không giữ Luật Môsê. Anh dám lại gần Đức Giêsu, dám tin ngài có khả năng làm anh được sạch, mặc dù theo truyền thống Kinh Thánh, chỉ Thiên Chúa mới làm được chuyện đó. Đức Giêsu vì thương anh, nên cũng đã làm điều không được phép. Ngài dám đưa bàn tay ra và đụng đến anh, đụng đến da thịt nhơ uế của anh, đến chính phận người hẩm hiu của anh, dù chỉ một lời của ngài thôi cũng đủ làm anh khỏi bệnh. Cái đụng của bàn tay Đức Giêsu đã không làm ngài bị ô uế. Trái lại, nó đã đem lại sự thanh sạch cho anh bị phong. Để làm phép lạ chữa bệnh rất lừng lẫy này, Đức Giêsu đã phải trả giá. Người phong khi được khỏi, đã không tránh được chuyện rêu rao. Vì thế người ta đổ xô nhau tới khiến ngài phải ở ngoài thành. Khi người khỏi bệnh vào được thành thì Đức Giêsu lại phải ở hoang địa !
Thái độ chạnh lòng thương và đụng đến người phong của Đức Giêsu đã gợi hứng cho nhiều tâm hồn noi gương bắt chước. Tại nhiều trại phong ở Việt Nam, ta thấy bóng dáng của các nữ tu. Họ ở trại phong Bến Sắn, Di Linh, Quy Hòa, Văn Môn… Nhiều nữ tu đã hiến dâng tuổi trẻ của mình để phục vụ người phong, đụng đến những vết thương tàn phế nơi thân xác họ. Các chủng sinh Miền Bắc cũng đã quen tiếp xúc với người phong, ở lại với họ, săn sóc và chia sẻ thân phận của họ. Giáo hội Công giáo sung sướng được phục vụ người phong ở khắp nơi, và coi đây như một nét đặc trưng của khuôn mặt Giáo hội.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu thương mến, xin ban cho chúng con tỏa lan hương thơm của Chúa đến mọi nơi chúng con đi. Xin Chúa hãy tràn ngập tâm hồn chúng con bằng Thần Khí và sức sống của Chúa. Xin Chúa hãy xâm chiếm toàn thân chúng con để chúng con chiếu tỏa sức sống Chúa. Xin Chúa hãy chiếu sáng qua chúng con, để những người chúng con tiếp xúc cảm nhận được Chúa đang hiện diện nơi chúng con. Xin cho chúng con biết rao giảng về Chúa, không phải bằng lời nói suông, nhưng bằng cuộc sống chứng tá, và bằng trái tim tràn đầy tình yêu của Chúa.
(Mẹ Têrêxa Calcutta)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Tin mừng hôm nay đặt trước mắt chúng ta hình ảnh một con người bị gạt ra bên lề xã hội: một người phong không chỉ mang trong mình căn bệnh thể xác, nhưng còn phải gánh chịu sự cô lập, xấu hổ và nhục nhã do Lề luật và những định kiến xã hội áp đặt. Theo luật Môsê, người phong bị coi là ô uế, không được đến gần người khác, không được tham dự đời sống tôn giáo, và buộc phải sống bên ngoài cộng đoàn. Anh không chỉ đau vì bệnh tật, mà còn đau vì bị loại trừ, vì bị xem như không còn chỗ đứng giữa con người.
Thế nhưng, chính từ thân phận bị loại trừ ấy, người phong đã thực hiện một hành động táo bạo và đầy đức tin. Anh đến gần Đức Giêsu, quỳ xuống và nài xin Người: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch” (Mc 1,40). Lời cầu xin ấy không phải là một đòi hỏi, nhưng là một sự phó thác trọn vẹn. Anh tin chắc quyền năng của Đức Giêsu, đồng thời hoàn toàn để cho ý muốn của Người được thể hiện. Đó là đức tin khiêm nhường, không đặt điều kiện, không ép buộc Thiên Chúa, nhưng trao trọn cuộc đời mình trong bàn tay xót thương của Người.
Đứng trước lời van xin ấy, Đức Giêsu đã “chạnh lòng thương”. Lòng thương xót của Người không dừng lại ở cảm xúc, nhưng được thể hiện bằng một hành động rất cụ thể: “Người giơ tay đụng vào anh” (Mc 1,41). Cái chạm ấy mang một ý nghĩa sâu xa, bởi theo luật, đụng đến người phong là tự làm cho mình ra ô uế. Nhưng nơi Đức Giêsu, sự thánh thiện không bị ô nhiễm bởi sự ô uế của con người; trái lại, chính sự thánh thiện của Người làm cho điều ô uế được thanh sạch. Người nói: “Tôi muốn, anh sạch đi” (Mc 1,41). Lời ấy không chỉ chữa lành bệnh tật, mà còn phục hồi phẩm giá, trả lại cho anh khả năng sống như một con người trọn vẹn. Như thánh Bêđa Khả Kính đã nói: “Chúa chạm đến con người không phải để bị nhiễm ô, nhưng để ban lại cho họ sự sống”.
Sau khi được chữa lành, Đức Giêsu dặn anh hãy đi trình diện tư tế và giữ im lặng, để tuân giữ Luật và tránh những hiểu lầm về sứ mạng của Người. Thế nhưng, niềm vui quá lớn khiến người vừa được chữa lành không thể giữ kín điều mình đã lãnh nhận. Anh ra đi và loan truyền khắp nơi những gì Đức Giêsu đã làm cho mình. Từ một người bị cấm không được lên tiếng, anh trở thành người loan báo. Từ kẻ bị loại trừ, anh trở thành chứng nhân. Trong khi đó, Đức Giêsu lại phải ở ngoài nơi hoang vắng. Một sự đảo ngược lặng lẽ nhưng đầy ý nghĩa: Người mang lấy sự cô lập của con người, để con người được tự do và được sống.
Tin mừng hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại chính đời sống đức tin của mình. Chúng ta cũng mang trong lòng những “bệnh phong” vô hình: tội lỗi, mặc cảm, tổn thương, ích kỷ, hay những vết thương tinh thần khiến ta xa cách Thiên Chúa và anh em. Đức tin đích thực không phải là che giấu những điều ấy, nhưng là khiêm tốn đến với Đức Giêsu và thưa lên như người phong năm xưa: “Nếu Ngài muốn…”. Chỉ cần một cái chạm của Người, qua bí tích Giao hòa, Thánh Thể và Lời Chúa, đời sống chúng ta có thể được thanh tẩy và đổi mới.
Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu từng nói: “Tất cả những gì Chúa mong đợi nơi con người chỉ là một cử chỉ tin tưởng”. Khi chúng ta tin tưởng và để cho Chúa chạm đến, niềm vui được chữa lành sẽ thôi thúc chúng ta ra đi, không phải để nói về mình, nhưng để dẫn người khác đến với Đức Giêsu. Đức tin thật không khép kín, nhưng luôn lan tỏa, như dòng nước chữa lành không thể giữ lại cho riêng mình.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã cúi xuống chạm đến những phận người bị loại trừ và nâng họ đứng dậy trong phẩm giá mới. Xin cho chúng con can đảm nhìn nhận thân phận yếu đuối của mình để đến với Chúa, và xin chạm đến chúng con bằng lòng thương xót của Ngài. Ước chi khi đã được chữa lành, chúng con biết ra đi làm chứng cho tình yêu Chúa, để nhiều người khác cũng được dẫn về nguồn mạch cứu độ là chính Ngài. Amen.




































