01.12.2025 – Thứ Hai Tuần I Mùa Vọng
Lời Chúa: Mt 8, 5-11
“Nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến trong nước trời”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu vào thành Capharnaum, thì có một viên đại đội trưởng đến thưa Chúa rằng: “Lạy Thầy, thằng nhỏ nhà tôi đau nằm ở nhà, nó bị tê liệt và đau đớn lắm!” Chúa Giêsu phán bảo ông rằng: “Tôi sẽ đến chữa nó”. Nhưng viên đại đội trưởng thưa Người rằng: “Lạy Thầy, tôi không đáng được Thầy vào dưới mái nhà tôi, nhưng xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng nhỏ của tôi sẽ lành mạnh. Vì chưng, cũng như tôi chỉ là người ở dưới quyền, nhưng tôi cũng có những người lính thuộc hạ, tôi bảo người này đi thì anh đi; tôi bảo người kia đến thì anh đến; tôi bảo gia nhân làm cái này thì nó làm!” Nghe vậy, Chúa Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người: “Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel. Ta cũng nói cho các ngươi biết rằng: nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến dự tiệc cùng Abraham, Isaac và Giacóp trong nước trời. Còn con cái trong nước sẽ bị vứt vào nơi tối tăm bên ngoài, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng”. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Tín đồ Do thái giáo có tiếng về sống đức hy vọng. Họ đã hy vọng và vẫn còn hy vọng Đấng Mêsia sẽ đến để đem ơn cứu độ. Họ đã chờ và vẫn chờ từ bao ngàn năm nay. Còn Kitô hữu chúng ta có tiếng về sống đức ái. Tuy nhiên, tự bản chất Kitô giáo vẫn là tôn giáo của đức hy vọng. Chúng ta tin Đấng Mêsia là Đức Giêsu đã đến rồi. Ngài đến đem ơn cứu độ không phải cho riêng dân Israel, nhưng cho mọi dân mọi nước trên toàn thế giới. Nhưng Kitô hữu vẫn còn sống trong chờ đợi và hy vọng. Chúng ta mong ngày trở lại trong vinh quang của Chúa Giêsu, cũng là ngày thế giới này đi đến chỗ tận cùng, để sang một trang mới.
MARANA THA, lạy Chúa Giêsu, xin ngự đến (1 Cr 6, 22; Kh 22, 20). đó là lời nguyện của các Kitô hữu trong Giáo Hội buổi sơ khai. Đó cũng là lời nguyện khẩn thiết của chúng ta, đặc biệt trong Mùa Vọng. Ngày quang lâm là ngày tận thế đáng sợ, khi Chúa Giêsu trở lại xét xử kẻ sống và kẻ chết. Nhưng đó cũng là ngày hội vui lớn nhất của nhân loại, ngày mà niềm hy vọng của chúng ta được thành tựu viên mãn. Ngày ấy “từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Ápraham, Ixaác và Giacóp trong Nước Trời” (c. 11). Đức Giêsu ngỡ ngàng khi thấy niềm tin lớn lao của viên đại đội trưởng. Ông thuộc dân ngoại mà lại có lòng tin lớn hơn các người Israel khác (c. 10). Ông tin Đức Giêsu có thể chữa lành cho người đầy tớ yêu quý của ông. Không cần Ngài đến nhà, chỉ cần một lời nói của Ngài thôi cũng đủ (c. 8). Lòng tin mạnh mẽ và khiêm tốn của ông đã chinh phục Đức Giêsu .
Lời của viên sĩ quan dân ngoại đã trở nên lời ta đọc trước khi rước lễ. “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời, thì linh hồn con sẽ lành mạnh.” Đầy tớ của viên đại đội trưởng đã được chữa lành, nhưng điều quan trọng hơn là chuyện ông có hy vọng được dự tiệc. Đây là bữa tiệc cánh chung, bữa tiệc trong Nước Trời (x. Is 25, 6-8). Một người dân ngoại được ngồi dự tiệc bên các tổ phụ Do thái. Đây là điều hẳn làm cho nhiều người Do thái phải ngạc nhiên. Mà không phải chỉ có viên đại đội trưởng, có nhiều người từ tứ phương thiên hạ cũng được mời (c. 11). Nước Trời như một bữa tiệc vui và thịnh soạn do Thiên Chúa thết đãi, trong đó mọi dân tộc khác nhau cùng đến để chia sẻ và hiệp thông. Mọi đau buồn, mọi cách ngăn đều bị xóa bỏ.
Màu tím là màu của phụng vụ Mùa Vọng, nhưng đây không phải là màu buồn. Mùa Vọng nhắc chúng ta về niềm hy vọng rất xanh tươi mà Chúa Giêsu đã mang lại cách đây hai ngàn năm và chúng ta có bổn phận vun đắp cho thành tựu. Làm sao để ơn cứu độ của Ngài được mọi người trên thế giới nhận biết? Làm sao để dân ngoại được ơn đức tin và ơn chữa lành như viên sĩ quan? Làm sao để chẳng ai vắng mặt trong bữa đại tiệc của Nước Trời? Mùa Vọng đưa ta về thế giới bao la của châu Á, với 3% người công giáo. Nếu ngày mai tận thế, Chúa sẽ hỏi ta 97% kia đâu.
Cầu nguyện:
Lạy Cha, Cha muốn cho mọi người được cứu độ và nhận biết chân lý, chân lý mà Cha đã bày tỏ nơi Đức Giêsu, Con Cha. Xin Cha nhìn đến hàng tỉ người chưa nhận biết Đức Giêsu, họ cũng là những người đã được cứu chuộc. Xin Cha thôi thúc nơi chúng con khát vọng truyền giáo, khát vọng muốn chia sẻ niềm tin và hạnh phúc, niềm vui và bình an của mình cho tha nhân, và khát vọng muốn giới thiệu Đức Giêsu cho thế giới. Chúng con thấy mình nhỏ bé và bất lực trước sứ mạng đi đến tận cùng trái đất để loan báo Tin Mừng. Chúng con chỉ xin đến với những người bạn gần bên,giúp họ quen biết Đức Giêsu và tin vào Ngài, qua đời sống yêu thương cụ thể của chúng con. Chúng con cũng cầu nguyện cho tất cả những ai đang xả thân lo việc truyền giáo. Xin Cha cho những cố gắng của chúng con sinh nhiều hoa trái. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Hôm nay, chúng ta nghe chính Chúa Giêsu thốt lên lời khen ngợi hiếm có dành cho lòng tin của viên đại đội trưởng: “Tôi bảo thật các ông: tôi không thấy một người Israel nào có lòng tin như thế”. Có lẽ Chúa Giêsu thán phục ông trước hết vì, trong tư cách một người chủ, ông lại đối xử đầy nhân hậu với người đầy tớ: “Thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm”. Trong xã hội Do Thái lúc bấy giờ, việc một ông chủ quan tâm, thậm chí “phục vụ” người đầy tớ là điều hiếm thấy. Hành động này như tiên báo cử chỉ Chúa Giêsu cúi xuống rửa chân cho các môn đệ: “Thầy rửa chân cho anh em, thì anh em cũng hãy rửa chân cho nhau” (Ga 13,14). Lòng tin của viên đại đội trưởng được khởi đi từ một trái tim chan chứa tình người, phá vỡ những khoảng cách và định kiến, và chính nhờ sự mở lòng ấy, ông đã thật sự gặp gỡ Đức Giêsu.
Điều quan trọng hơn nữa là ông xác tín vào căn tính của Chúa Giêsu, hay đúng hơn, vào quyền năng Thiên Chúa đang hoạt động nơi Người: “Vì không việc gì mà Thiên Chúa không làm được” (Lc 1,38). Ông nhận ra Đức Giêsu là Con Thiên Chúa, Đấng có quyền trên mọi sự: “Bảo người này đi là nó đi, nói người kia lại là nó lại”. Chính niềm tin mạnh mẽ và khiêm tốn đó đã đem lại ơn chữa lành cho người đầy tớ.
Trình thuật về viên đại đội trưởng trở nên thông điệp sâu sắc cho đời sống Kitô hữu. Con đường đức tin bắt đầu từ những mối tương quan rất đời thường: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng”. Những người thân cận sống bên cạnh chúng ta mỗi ngày cần được yêu thương, tôn trọng, cảm thông và nâng đỡ. Viên đại đội trưởng đã dọn sẵn “con đường của tình người” ngay trong chính ngôi nhà mình để Chúa Giêsu có thể bước vào. Vì thế, con đường gần nhất để gặp gỡ Thiên Chúa chính là biết sống hòa thuận và tỏ lòng thương xót với anh chị em: “Nếu ai bất hòa, xin để lại đây lễ vật dâng Chúa, hãy mau quay về làm hòa với nhau, rồi hãy dâng lễ vật” (Mt 5,23-24).
Tình người chân thành giúp ta lớn lên trong đức tin; và khi đức tin vững mạnh, ta càng có khả năng thi thố lòng thương xót trong mọi hoàn cảnh. Như người Samaritano nhân hậu, Chúa Giêsu cho thấy rằng người thân cận chính là người biết dừng lại, biết chạnh lòng và ra tay giúp đỡ những ai đau khổ, nghèo khó, bệnh tật… Vì hễ chúng ta làm điều tốt cho một trong những người bé nhỏ nhất, dù chỉ một ly nước lã, là làm cho chính Chúa (x. Mt 25,40).
Lạy Chúa Giêsu, chúng con cảm tạ Chúa đã ban cho mẫu gương đức tin sáng ngời nơi viên đại đội trưởng. Dù không có nhiều dịp ở gần Chúa, nhưng ông đã gặp được Chúa nơi tấm lòng từ bi và sự quảng đại với tha nhân. Xin mặc lấy nơi chúng con trái tim thương xót, đôi tay rộng mở và đức tin kiên vững. Amen.

#giaophanbaria #gpbr #suyniemhangngay #suyniemloichuahangngay #muathuongnien



























