05.02.2026 – Thứ Năm Tuần IV Thường Niên
Lời Chúa: Mc 6, 7-13
“Người bắt đầu sai các ông đi”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô.
Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai tông đồ và sai từng hai người đi, Người ban cho các ông có quyền trên các thần ô uế. Và Người truyền các ông đi đường đừng mang gì, ngoài cây gậy, không mang bị mang bánh, không mang tiền trong túi, nhưng chân đi dép, và đừng mặc hai áo. Người lại bảo: “Ðến đâu, các con vào nhà nào, thì ở lại đó cho đến khi ra đi. Ai không đón tiếp các con, cũng không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi đó, phủi bụi chân để làm chứng tố cáo họ”. Các ông ra đi rao giảng sự thống hối. Các ông trừ nhiều quỷ, xức dầu chữa lành nhiều bệnh nhân. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Đức Giêsu đã chọn nhóm Mười Hai để họ ở với Ngài và để được Ngài sai đi rao giảng và trừ quỷ (Mc 3, 14-15). Bây giờ, sau một thời gian sống gần gũi bên Thầy, đã đến lúc họ được sai đi để làm những điều họ thấy Thầy làm: kêu gọi người ta hoán cải, trừ quỷ, xức dầu chữa bệnh nhân (cc. 12-13). Các môn đệ trở nên cánh tay nối dài của Thầy. Họ được Thầy Giêsu tin tưởng cho chia sẻ cùng một sứ mạng.
Các môn đệ mang gì khi lên đường? Một lệnh sai đi, một người bạn đồng hành, một quyền lực trên thần ô uế. Đức Giêsu cho phép họ mang một cái gậy và đôi dép để đi đường xa. Tất cả hành trang chỉ có thế! Những thứ bị cấm mang khi đi đường là những thứ vốn tạo ra sự bảo đảm hay dư thừa không cần thiết: lương thực, bao bị, tiền giắt lưng, hai áo trong. Như thế người được sai đi phải hoàn toàn phó thác cho Thiên Chúa lo liệu, và phải hoàn toàn cậy dựa vào lòng tốt mỗi ngày của tha nhân.
Nhẹ nhàng, đơn sơ là thái độ của người luôn sẵn sàng ra đi. Siêu thoát, vô vị lợi là thái độ của người không dính bén với vật chất. Người tông đồ cũng không dính bén đến cơ sở hay tiện nghi. Họ không tìm cách đổi chỗ ở để có chỗ tốt hơn (c. 10). Hơn nữa họ chấp nhận sự thất bại, sự từ chối không muốn đón tiếp (c.11), vì chính Thầy của họ cũng đã chịu cảnh ngộ tương tự ở quê nhà. Nhóm Mười Hai đã ra đi theo lệnh Thầy Giêsu và đã làm được những điều họ không dám mơ (cc. 12-13). Họ đã học được kinh nghiệm về tin tưởng, khó nghèo, siêu thoát. Họ đã thấy sức mạnh của Nước Trời đang thu hẹp lại mảnh đất của Satan. Họ đã đem lại niềm vui cho bệnh nhân và người khao khát Tin Mừng. Giáo Hội mọi thời vẫn được nhắc nhở từ đoạn Lời Chúa trên đây. Chẳng ai giữ từng chữ của bản văn, nhưng tinh thần thì không được bỏ. Sự nhẹ nhàng, cơ động của một Giáo hội đến phục vụ con người, luôn kéo chúng ta ra khỏi những nặng nề, trì trệ dễ vướng phải. Hôm nay Chúa cho phép tôi được mang gì và cấm tôi mang gì?
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, xin sai chúng con lên đuờng nhẹ nhàng và thanh thoát, không chút cậy dựa vào khả năng bản thân hay vào những phương tiện trần thế. Xin cho chúng con làm đuợc những gì Chúa đã làm: rao giảng Tin Mừng, trừ quỷ, chữa lành những người ốm đau. Xin cho chúng con biết chia sẻ Tin Mừng với niềm vui của người tìm đuợc viên ngọc quý, biết nói về Ngài như nói về một người bạn thân. Xin ban cho chúng con khả năng đẩy lui bóng tối của sự dữ, bất công và sa đọa. Xin giúp chúng con lau khô những giọt lệ của bao người đau khổ thể xác tinh thần. Lạy Chúa Giêsu, thế giới thật bao la mà vòng tay chúng con quá nhỏ. Xin dạy chúng con biết nắm lấy tay nhau mà tin tưởng lên đuờng, nhẹ nhàng và thanh thoát. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Qua trang Tin mừng chúng ta vừa nghe, Chúa Giêsu sai các tông đồ lên đường loan báo Tin mừng. Người trao cho các ông quyền năng chữa lành bệnh tật, trừ quỷ và giải thoát con người khỏi sự dữ (x. Mc 6,7-13). Cùng với sứ mạng ấy, Người căn dặn các ông đi đường không mang theo hành trang dư thừa: không tiền bạc, không lương thực dự phòng, chỉ cầm một cây gậy và hoàn toàn tín thác vào sự quan phòng của Thiên Chúa.
Những lời dặn dò ấy không chỉ mang tính thực hành, nhưng còn chất chứa một giáo huấn thiêng liêng sâu xa. Chúa mời gọi các môn đệ từ bỏ sự cậy dựa vào chính mình để trở nên nghèo khó, đơn sơ và phó thác. Chỉ khi đặt trọn niềm tin nơi Thiên Chúa, các ông mới có thể can đảm ra đi và làm chứng cho Tin mừng bằng chính đời sống của mình. Sức mạnh của người môn đệ không hệ tại ở của cải hay phương tiện, nhưng ở lòng tín thác và sự vâng phục thánh ý Người.
Sứ mạng ấy không chỉ dành riêng cho các tông đồ năm xưa. Ngày nay, qua bí tích Rửa tội, mỗi Kitô hữu cũng được sai đi để loan báo Tin mừng. Trước khi về trời, Chúa Giêsu đã truyền lệnh rõ ràng: “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần” (Mt 28,19). Loan báo Tin mừng không chỉ bằng lời nói, nhưng trước hết bằng chính đời sống chứng tá: sống sự thật, yêu thương, phục vụ và khiêm tốn giữa đời thường.
Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta xét lại sứ mạng của mình: tôi đã thực sự sống tinh thần nghèo khó và tín thác chưa? Tôi có để cho Chúa sai đi mỗi ngày, ngay trong môi trường sống của mình không?
Lạy Chúa, xin giúp chúng con luôn biết nhận ra Ngài nơi mọi người, đặc biệt nơi những người nghèo khổ và những ai chưa nhận biết Chúa. Xin thắp lên trong tâm hồn chúng con ngọn lửa truyền giáo, để chúng con can đảm loan báo và làm chứng cho Tin mừng bằng chính đời sống chân thật, yêu thương và khiêm tốn của mình, hầu làm vinh danh Chúa. Amen.




































