
04.02.2026 – Thứ Tư Tuần IV Thường Niên
Lời Chúa: Mc 6,1-6
“Không một tiên tri nào mà không bị khinh bỉ ở quê hương”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Maccô.
Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà và các môn đệ cùng theo Người. Ðến ngày Sabát, Người vào giảng trong hội đường, và nhiều thính giả sủng sốt về giáo lý của Người, nên nói rằng: “Bởi đâu ông nầy được như vậy? Sao ông được khôn ngoan như vậy? Bởi đâu tay Người làm được những sự lạ thể ấy? Ông nầy chẳng phải bác thợ mộc con bà Maria, anh em với Giacôbê, Giuse, Giuđa và Simon sao? Chị em ông không ở với chúng ta đây sao?” Và họ vấp phạm vì Người. Chúa Giêsu liền bảo họ: “Không một tiên tri nào mà không bị kinh bỉ ở quê hương, gia đình họ hàng mình”. Ở đó Người không làm phép lạ nào được, ngoại trừ đặt tay chữa vài bệnh nhân, và Người ngạc nhiên vì họ cứng lòng tin. Người đi rảo qua các làng chung quanh mà giảng dạy. Ðó là Lời Chúa.
Suy niệm:
Chẳng rõ Đức Giêsu đã xa gia đình, xa ngôi làng Nadarét bao lâu rồi. Nhưng hôm nay, Ngài lại trở về với hội đường của làng vào ngày sabát. Dù sao Ngài đã có danh tiếng trước đám đông, lại có môn đệ đi theo… Trở về với hội đường thân quen, Ngài được mời đọc sách thánh và giảng dạy. Nghe lời Ngài giảng, nhiều người sửng sốt ngỡ ngàng. “Bởi đâu ông này được như thế? Ông được khôn ngoan như vậy nghĩa là làm sao? Ông làm được những phép lạ như thế nghĩa là gì?” (c. 2).
Những câu hỏi cho thấy người dân Nadarét nhìn nhận sự khôn ngoan trong lời giảng và quyền năng trong việc làm mà họ bắt gặp nơi con người ông Giêsu, người cùng làng với họ. Chỉ có điều là họ nghĩ không ra nguồn gốc của những chuyện đó. Tại sao họ lại không coi Đức Giêsu là người của Thiên Chúa, và coi Thiên Chúa là nguồn gốc mọi khả năng lạ lùng của Ngài? Câu trả lời là vì người dân làng đã quá quen với ông Giêsu. Họ tự hào biết rất rõ về nghề nghiệp của ông: một bác thợ. Họ tự hào biết rất rõ về họ hàng ruột thịt: mẹ và anh chị em của ông, những người họ có thể kể tên, những người đang là bà con lối xóm với họ. Họ cũng biết rõ quãng đời thơ ấu và trưởng thành của ông Giêsu. Chính cái biết này đã ngăn cản khiến họ không thể tin ông Giêsu là một ngôn sứ. Hay đúng hơn chính vì họ có một hình ảnh rất cao cả về một ngôn sứ nên quá khứ bình thường của Đức Giêsu khiến họ không thể tin được. Người dân Nadarét đã không ngờ mình có người làng cao trọng đến thế: một ngôn sứ, một Đấng Kitô, một Thiên Chúa làm người, ở với họ. Và họ cũng không ngờ sự cao trọng đó lại được gói trong lớp áo tầm thường, không ngờ Đức Giêsu sẽ là người làm cho cả thế giới biết đến Nadarét. Làm thế nào chúng ta tránh được sai lầm của người Nadarét xưa? Cần tập nhận ra Chúa đến với mình trong cái bình thường của cuộc sống. Cần thấy Chúa nơi những người tầm thường mà ta quen gặp mỗi ngày.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, dân làng Nadarét đã không tin Chúa vì Chúa chỉ là một ông thợ thủ công. Các môn đệ đã không tin Chúa khi thấy Chúa chịu treo trên thập tự. Nhiều kẻ đã không tin Chúa là Thiên Chúa chỉ vì Chúa sống như một con người. Cũng có lúc chúng con không tin Chúa hiện diện dưới hình bánh mong manh, nơi một linh mục yếu đuối, trong một Hội thánh còn nhiều bất toàn. Dường như Chúa thích ẩn mình nơi những gì thế gian chê bỏ, để chúng con tập nhận ra Ngài bằng con mắt đức tin. Xin thêm đức tin cho chúng con để khiêm tốn thấy Ngài tỏ mình thật bình thường giữa lòng cuộc sống. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Tin mừng hôm nay đưa chúng ta trở về Nadarét, quê hương của Chúa Giêsu. Trong hội đường, Người giảng dạy với sự khôn ngoan và quyền năng khiến dân chúng sửng sốt. Thế nhưng, thay vì mở lòng đón nhận, họ lại khép chặt con tim bằng những định kiến quen thuộc: “Ông này không phải là bác thợ mộc sao?” (Mt 13,55). Chính sự quen biết bề ngoài ấy đã trở thành cớ khiến họ “vấp phạm vì Người” (x. Mt 13,57).
Thái độ của dân Nadarét cũng là một cám dỗ rất gần với đời sống gia đình chúng ta. Trong sự chung sống hằng ngày, vì quá quen nhau, chúng ta dễ đánh mất sự trân trọng: vợ chồng không còn lắng nghe nhau, cha mẹ không còn kiên nhẫn với con cái, con cái coi lời dạy bảo của cha mẹ là lỗi thời. Khi sự quen thuộc thiếu vắng đức tin, chúng ta có nguy cơ không còn nhận ra Thiên Chúa đang hiện diện và hoạt động nơi những con người rất đỗi bình thường trong gia đình mình.
Giáo lý Hội thánh Công giáo nhắc nhở rằng: đức tin là sự đáp trả tự do của con người trước sáng kiến của Thiên Chúa. Dân Nadarét đã từ chối lời mời gọi ấy vì họ chỉ nhìn vào quá khứ quen thuộc của Chúa Giêsu, mà không để cho Người mở ra điều mới mẻ. Đức tin đòi hỏi sự khiêm tốn, dám để Thiên Chúa vượt qua những khuôn khổ suy nghĩ chật hẹp của mình.
Đức Thánh Cha Phanxicô nhiều lần cảnh báo về một “đức tin chai cứng vì thói quen”, khi con người nghĩ rằng mình đã biết Chúa đủ rồi và không còn để Ngài làm mình ngạc nhiên. Trong gia đình, điều này dễ xảy ra khi đời sống đạo chỉ còn là hình thức: đọc kinh cho xong, đi lễ cho đủ, nhưng thiếu sự lắng nghe và hoán cải nội tâm.
Tin mừng kết thúc bằng một câu rất đau lòng: “Người không làm được phép lạ nào tại đó, vì họ không tin” (Mt 13,58). Không phải vì Chúa thiếu quyền năng, nhưng vì lòng con người khép kín. Thiên Chúa luôn tôn trọng tự do; khi chúng ta không tin, chính chúng ta tự đóng cửa trước ân sủng của Ngài.
Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi gia đình Kitô hữu xét lại lòng mình: tôi có đang “vấp phạm” vì Chúa khi Người đến với tôi qua những con người rất gần gũi hằng ngày không?
Lạy Chúa, xin giúp chúng con biết nuôi dưỡng đức tin bằng đời sống cầu nguyện, bằng việc lắng nghe Lời Chúa và bằng ánh mắt yêu thương dành cho nhau. Xin cho trong sự quen thuộc thường ngày, chúng con luôn nhận ra Ngài đang hiện diện và hoạt động giữa gia đình chúng con. Amen.


































