06.02.2026 – Thứ Sáu Tuần IV Thường Niên
Lời Chúa: Mc 6, 14-29
“Ðó chính là Gioan Tẩy Giả trẫm đã chặt đầu, nay sống lại”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô.
Khi ấy, vua Hêrôđê nghe nói về Chúa Giêsu, vì danh tiếng Người đã lẫy lừng, kẻ thì nói: “Gioan Tẩy giả đã từ cõi chết sống lại, nên ông đã làm những việc lạ lùng”; kẻ thì bảo: “Ðó là Êlia”; kẻ khác lại rằng: “Ðó là một tiên tri như những tiên tri khác”. Nghe vậy, Hêrôđê nói: “Ðó chính là Gioan trẫm đã chặt đầu, nay sống lại”. Vì chính vua Hêrôđê đã sai bắt Gioan và giam ông trong ngục, nguyên do tại Hêrôđia, vợ của Philipphê anh vua mà vua đã cưới lấy. Vì Gioan đã bảo Hêrôđê: “Nhà vua không được phép chiếm lấy vợ anh mình”. Phần Hêrôđia, nàng toan mưu và muốn giết ông, nhưng không thể làm gì được, vì Hêrôđê kính nể Gioan, biết ông là người chính trực và thánh thiện, và giữ ông lại. Nghe ông nói, vua rất phân vân, nhưng lại vui lòng nghe. Dịp thuận tiện xảy đến vào ngày sinh nhật Hêrôđê, khi vua thết tiệc các quan đại thần trong triều, các sĩ quan và những người vị vọng xứ Galilêa. Khi con gái nàng Hêrôđia tiến vào nhảy múa, làm đẹp lòng Hêrôđê và các quan khách, thì vua liền nói với thiếu nữ ấy rằng: “Con muối gì, cứ xin, trẫm sẽ cho”, và vua thề rằng: “Con xin bất cứ điều gì, dù là nửa nước, trẫm cũng cho”. Cô ra hỏi mẹ: “Con nên xin gì?” Mẹ cô đáp: “Xin đầu Gioan Tẩy Giả”. Cô liền vội vàng trở vào xin vua: “Con muốn đức vua ban ngay cho con cái đầu Gioan Tẩy Giả đặt trên đĩa”. Vua buồn lắm, nhưng vì lời thề và vì có các quan khách, nên không muốn làm cho thiếu nữ đó buồn. Và lập tức, vua sai một thị vệ đi lấy đầu Gioan và đặt trên đĩa. Viên thị vệ liền đi vào ngục chặt đầu Gioan, và đặt trên đĩa trao cho thiếu nữ, và thiếu nữ đem cho mẹ. Nghe tin ấy, các môn đệ Gioan đến lấy xác ông và mai táng trong mồ. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Như mọi con người khác ở trên đời, con người của Hêrôđê bị giằng co giữa cái xấu và cái tốt. Vấn đề là ông ta sẽ ngả theo cái nào. Hêrôđê biết Gioan là người công chính thánh thiện nên sợ ông. Hêrôđê đã bảo vệ che chở cho Gioan và thich nghe ông nói, dù những điều đó làm Hêrôđê hết sức bối rối (c. 20). Nhưng Hêrôđê cũng là người đã sai bắt Gioan và xiềng ông trong ngục, chỉ vì Gioan dám nói: “Nhà vua không được lấy vợ của anh mình.” Rõ ràng cái ác trong Hêrôđê đã thắng cái thiện, cái xấu đã thắng cái tốt. Hêrôđê thuộc loại người “nghe lời thì liền vui vẻ đón nhận, nhưng không đâm rễ, mà là những kẻ nông nổi nhất thời…” (Mc 4, 16-17). Chính vì thế khi gặp thử thách thì ông vấp ngã ngay.
Hêrôđê còn quỵ ngã một lần nữa nặng hơn. Ngày sinh nhật của ông cũng là ngày chết của một vị ngôn sứ. Khi con gái bà Hêrôđia biểu diễn một điệu múa làm vui lòng mọi người, Hêrôđê đã lỡ thề hứa một điều thiếu khôn ngoan, trước mặt bá quan văn võ và các thân hào miền Galilê: “Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được” (c. 23). Không biết lúc đó Hêrôđê đã say chưa, nhưng chắc chắn nhà vua đã quên một điều quan trọng. Ông quên mình chỉ là một tiểu vương nắm vùng Galilê và Pêrê (Lc 3,1), nên ông không có quyền cho đất hay chia đất. Bà Hêrôđia đã không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này để trả thù Gioan. Bà nói với cô con gái xin đầu Gioan Tẩy giả (c. 24). Hẳn điều này là một bất ngờ lớn đối với Hêrôđê . Lập tức ông bị đặt vào thế giằng co xâu xé. Một mặt ông hết sức đau buồn vì quý mạng sống của Gioan. Mặt khác ông lại không muốn thất hứa với cô bé, một lời hứa đã trót nói ra công khai trước mặt quan khách dự tiệc. Hêrôđê có dám chịu đánh mất chút danh dự của mình không khi khiêm tốn xin rút lại lời thề hứa vội vàng, bồng bột? Ông có dám nhận mình đã sai và chịu mất mặt không? Tiếc quá ! Hêrôđê đã không có được can đảm này. Như người thanh niên giàu có buồn rầu bỏ đi (Mc 10, 22), Hêrôđê cũng sẽ buồn suốt đời vì cái chết do ông gây ra. Như Hêrôđê, sau này Philatô cũng chịu áp lực khi ông xử án Đức Giêsu. Ông cũng phạm đúng tội của Hêrôđê trước đám đông (Mc 15, 15), coi ghế ngồi của mình quý hơn mạng sống của Đức Giêsu, người vô tội.
Cầu nguyện:
Lạy Thiên Chúa, đây lời tôi cầu nguyện: Xin tận diệt, tận diệt trong tim tôi mọi biển lận tầm thường. Xin cho tôi sức mạnh thản nhiên để gánh chịu mọi buồn vui. Xin cho tôi sức mạnh hiên ngang để đem tình yêu gánh vác việc đời. Xin cho tôi sức mạnh ngoan cường để chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó, hay cúi đầu khuất phục trước ngạo mạn, quyền uy. Xin cho tôi sức mạnh dẻo dai để nâng tâm hồn vươn lên khỏi ti tiện hằng ngày. Và cho tôi sức mạnh tràn trề để âu yếm dâng mình theo ý Người muốn. Amen.
(R. Tagore – Ðỗ Khánh Hoan dịch)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Trong đời sống hằng ngày, có lẽ không ai trong chúng ta lại chưa từng phải đối diện với một nỗi ám ảnh nào đó. Khi sống trong ám ảnh, lòng người thường mất bình an, tâm trí nặng nề và khó tìm được sự thanh thản. Vậy làm sao để chúng ta có thể từng bước thoát ra khỏi những ám ảnh đang đè nặng trên cuộc đời mình?
Tin mừng hôm nay cho chúng ta thấy một nỗi ám ảnh rất cụ thể nơi vua Hêrôđê. Sau khi đã cho chém đầu Gioan Tẩy Giả, ông không còn được an ổn nữa. Khi nghe nói về những việc Chúa Giêsu thực hiện, ông hoảng sợ và nói rằng: “Đó là Gioan mà ta đã chém đầu, nay sống lại” (Mc 6,16). Nỗi ám ảnh ấy phát xuất từ chính tội lỗi mà ông đã gây ra.
Vì sao Hêrôđê lại đi đến hành động tàn nhẫn ấy? Tin mừng cho thấy ông đã chiều theo cái tôi của mình. Đó là cái tôi đặt danh dự cá nhân và thể diện trước đám đông cao hơn mạng sống của một con người (x. Mc 6,26). Đồng thời, ông cũng không làm chủ được những ham muốn thấp hèn nơi bản thân, để rồi bị đam mê xác thịt chi phối. Thay vì làm chủ bản năng, ông lại để bản năng điều khiển mình. Hình ảnh ấy cho thấy sự yếu đuối rất thật của phận người: nhiều khi con người biết điều đúng, điều tốt, nhưng lại không đủ can đảm để vượt qua chính mình, và cuối cùng để cho tội lỗi dẫn dắt cuộc đời.
Hêrôđê trở thành một lời cảnh tỉnh cho con người thời đại hôm nay. Xã hội chúng ta đang phát triển nhanh chóng, nhưng song song với đó là sự xuống cấp về luân lý và đạo đức. Những hình ảnh, trào lưu và lối sống lệch lạc lan tràn, đặc biệt qua các phương tiện truyền thông, khơi dậy những ham muốn xấu nơi con người. Đáng lo hơn, nhiều khi người ta lại coi đó là điều bình thường. Khi con người cứ xuôi theo bản năng mà không tỉnh thức, các giá trị đạo đức dần bị bào mòn, ý nghĩa đích thực của đời sống cũng phai nhạt. Trong hoàn cảnh ấy, làm sao con người có thể tìm được sự an ổn nội tâm?
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta đừng để mình bị giam cầm quá lâu trong những ám ảnh do tội lỗi hay yếu đuối của bản thân. Nếu đã lỡ sa ngã, hãy can đảm đứng dậy. Đừng để quá khứ tiếp tục dằn vặt và làm héo úa đời sống thiêng liêng của mình. Điều cần thiết là biết đến với Chúa, mở lòng ra trước mặt Ngài. Hãy nói với Chúa tất cả những gì đang đè nặng trong tâm hồn, vì Ngài thấu suốt con người chúng ta. Và nếu nỗi ám ảnh ấy gắn liền với một tội lỗi chưa được xưng thú, hãy can đảm tìm đến bí tích Hòa giải. Thiên Chúa không kết án, nhưng luôn chờ đợi để tha thứ và chữa lành. Lòng thương xót của Ngài luôn lớn hơn mọi lỗi lầm của con người.
Lạy Chúa, Ngài thấu suốt sự yếu hèn của chúng con. Nhiều lần chúng con đã không đủ mạnh mẽ để vượt qua chính mình, để rồi sống trong day dứt và bất an. Xin giải thoát chúng con khỏi những ám ảnh đang đè nặng tâm hồn, và ban cho chúng con ơn biết tín thác nơi lòng thương xót vô biên của Ngài, để chúng con tìm lại được bình an đích thực và sống trọn vẹn hơn mỗi ngày. Amen.




































