10.01.2026 – Thứ Bảy Sau Lễ Hiển Linh
Lời Chúa: Ga 3, 22-30
“Bạn hữu của tân lang vui mừng vì tiếng nói của tân lang”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu cùng các môn đệ Người đến đất Giuđêa. Người ở lại đó với họ và làm phép rửa. Cũng có Gioan làm phép rửa tại Ainon, gần Salim, vì ở đó có nhiều nước, và người ta đến để chịu rửa. Vì chưng, khi ấy Gioan chưa bị tống ngục. Xảy ra có cuộc tranh luận giữa các môn đệ của Gioan và người Do Thái về việc thanh tẩy. Họ đến cùng Gioan và nói với ông: “Thưa Thầy, người đã ở với Thầy bên kia sông Giođan, mà Thầy đã làm chứng cho, nay cũng làm phép rửa và ai nấy đều đến cùng người!” Gioan trả lời rằng: “Người ta không tiếp nhận gì mà không phải bởi trời ban cho. Chính các ngươi đã làm chứng cho tôi là tôi đã nói: Tôi không phải là Ðấng Kitô, nhưng tôi được sai đến trước Người. Ai cưới vợ, thì là người chồng, còn bạn hữu của tân lang đứng mà nghe tân lang nói thì vui mừng vì tiếng nói của tân lang. Vậy niềm vui của tôi như thế là đầy đủ. Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại”. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy Đức Giêsu tỏ mình tại một nơi nào đó thuộc vùng đất Giuđê. Nơi đây Đức Giêsu và các môn đệ ở với nhau, và Ngài đã làm phép rửa. Tại một nơi khác có tên là Ênôn, gần Salim, có lẽ thuộc vùng Samaria, Gioan Tây Giả cũng đang làm phép rửa cho những người đến với ông. Như thế ở hai nơi khác nhau, có hai phép rửa khác nhau, được làm bởi hai người khác nhau. Ta không thấy có gì khác biệt về bản chất giữa hai phép rửa này. Chỉ có điều là phép rửa của Đức Giêsu thu hút được nhiều người hơn. Các môn đệ của ông Gioan đã nhận thấy điều đó và họ đi báo cho Thầy Gioan của mình một tin không vui: “Mọi người đều đến với ông ấy!” (c. 26).
Họ khó chịu vì Đức Giêsu, người đã từng được Thầy của họ làm chứng, người đã sống bên Thầy ở bên kia sông Giođan (c. 26), bây giờ lại nổi tiếng hơn Thầy. Ông Gioan lại chẳng hề khó chịu chút nào. Ông chưa bao giờ quên sứ mạng của mình là làm chứng cho Đức Giêsu, Đấng mà ông đã thấy Thần Khí ngự xuống khi chịu phép rửa.. Gioan biết sự cao trọng của mình nằm ở đâu: Ông là người được Thiên Chúa sai đến trước Đức Kitô (c. 28). Ông không phải là chú rể, ông chỉ là bạn của chú rể, vì thế ông không có quyền “có cô dâu” (c.29). Cựu Ước coi dân Ítraen là cô dâu (Is 62, 4-5; Gr 2, 2; Hs 2, 21). Tân Ước coi Giáo Hội Kitô là cô dâu (2 Cr 11, 2; Ep5, 25-27. 31-32). Ông Gioan coi Đức Giêsu là chú rể, và ông đứng đó nghe chàng. Ông vui mừng hớn hở khi nghe được tiếng nói của chàng. Khi người ta kéo đến với Đức Giêsu để chịu phép rửa, thì ông Gioan biết rằng mình đã thành công trong sứ vụ của mình, sứ vụ làm nhịp cầu cho Dân Chúa và Đức Giêsu Kitô gặp nhau. Ông như reo lên vì mãn nguyện: “Đó là niềm vui của Thầy, niềm vui ấy bây giờ đã trọn vẹn” (c.29). Chúng ta không quên ơn Gioan, không quên sự xóa mình của ông. Đức Giêsu được hiển linh, được nổi bật, chính vì Gioan đã chịu lu mờ đi.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, xin cho con thấy Chúa thật lớn lao, để đối với con, mọi sự khác trở thành bé nhỏ. Xin cho con thấy Chúa thật bao la, để cả mặt đất cũng chưa vừa cho con sống. Xin cho con thấy Chúa thật thẳm sâu, để con dễ đón nhận nỗi khổ đau sâu thẳm nhất. Lạy Chúa Giêsu, xin làm cho con thật mạnh mẽ, để không nỗi thất vọng nào còn chạm được tới con. Xin làm cho con thật đầy ắp, để ngay cả một ước muốn nhỏ cũng không còn có chỗ trong con. Xin làm cho con thật lặng lẽ, để con chỉ còn loan báo Chúa mà thôi. Xin Chúa ngự trong con thật sống động, để không phải là con, mà là chính Ngài đang sống. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Người xưa có câu: “Khiêm tốn bao nhiêu cũng chưa đủ, tự kiêu một chút đã là thừa”. Trong Tin mừng hôm nay, Gioan Tẩy Giả hiện lên như một mẫu gương sáng ngời của đức khiêm nhường phát xuất từ chiều sâu nội tâm. Ông biết rất rõ mình là ai trước mặt Thiên Chúa. Ông không lầm tưởng về sứ mạng của mình, cũng không tìm cách chiếm lấy vị trí của Đấng mà ông được sai đến để loan báo. Trái lại, Gioan ý thức sâu xa những giới hạn của bản thân và những ân huệ nhưng không Thiên Chúa ban cho ông. Ông là người dọn đường, chứ không phải là con đường; là tiếng kêu trong hoang địa, chứ không phải là Lời hằng sống. Ông hiểu rằng tất cả những gì mình có, từ lời rao giảng, sức lôi cuốn cho đến sự kính trọng của dân chúng, đều phát xuất từ ân sủng. Vì thế, ông khiêm tốn xác tín: “Chẳng ai có thể nhận được gì mà không do Trời ban” (Ga 3,27).
Chính nhờ đức khiêm nhường ấy, Gioan Tẩy Giả nhận ra bàn tay Thiên Chúa đang hoạt động trong cuộc đời mình và trong toàn bộ lịch sử cứu độ. Nếu ông bám víu vào cái tôi, hẳn ông đã nhìn Đức Giêsu như một đối thủ cần loại trừ, giống như sự băn khoăn và phàn nàn của một số môn đệ ông. Nhưng nhờ khiêm nhường, ông nhận ra nơi Đức Giêsu chính là Đấng phải đến. Thay vì buồn phiền khi thấy mình phải “nhỏ lại”, ông lại tràn đầy niềm vui vì thánh ý Thiên Chúa đang được thực hiện. Ông biết mình là người loan báo Tin mừng, chứ không phải là chính Tin mừng. Và thật nghịch lý, chính khi tự đặt mình ở vị trí thứ hai, ông lại được Thiên Chúa nâng lên, đến nỗi Chúa Giêsu đã làm chứng rằng không ai cao trọng hơn ông trong số những người phàm.
Quả thật, khiêm nhường không làm con người trở nên nhỏ bé trước mặt Thiên Chúa, nhưng giúp ta sống đúng vị trí của mình. Người kiêu căng dễ quy mọi thành công về bản thân, khiến tâm hồn khép kín trước ân sủng. Trái lại, người khiêm nhường sống với tâm thế mở ra: biết tạ ơn, biết phó thác và sẵn sàng để Thiên Chúa hướng dẫn. Khiêm nhường không lấy đi giá trị của con người, nhưng mở rộng tâm hồn để đón nhận dồi dào hơn ân sủng Chúa.
Vì thế, lời Gioan Tẩy Giả tuyên xưng: “Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại” (Ga 3,30) trở thành chìa khóa thiêng liêng cho đời sống Kitô hữu hôm nay. Đó không phải là lời mời gọi tự hạ thấp bản thân, nhưng là lời mời gọi đặt Thiên Chúa vào trung tâm đời sống. Khi chúng ta “nhỏ lại”, là khi cái tôi bớt chi phối, bớt tìm vinh quang cho mình, để Chúa có chỗ “lớn lên” trong tâm hồn. Nhiều khi chúng ta không nhận ra ơn Chúa, không phải vì Ngài không ban, mà vì lòng ta đã quá đầy những toan tính và tự mãn. Khiêm nhường chính là con đường làm trống lòng mình để Thiên Chúa đổ đầy ánh sáng, tình yêu và sức mạnh của Ngài.
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết học nơi thánh Gioan Tẩy Giả, sống khiêm nhường mỗi ngày, để luôn nhận ra ân sủng Chúa, biết tạ ơn và cộng tác với ân sủng của Ngài cách trọn vẹn hơn. Amen.































