07.8.2019 – Thứ tư tuần XVIII Thường niên
Lòng tin của bà lớn thật

PHÚC ÂM: Mt 15, 21-28
“Này bà, bà có lòng mạnh tin”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, ra khỏi đó, Chúa Giêsu lui về miền Tyrô và Siđon, thì liền có một bà quê ở Canaan từ xứ ấy đến mà kêu cùng Người rằng: “Lạy Ngài là con Vua Đavít, xin thương xót tôi: con gái tôi bị quỷ ám khốn cực lắm”.
Nhưng Người không đáp lại một lời nào. Các môn đệ đến gần Người mà rằng: “Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi”. Người trả lời: “Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Israel”.
Nhưng bà kia đến lạy Người mà nói: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi”. Người đáp: “Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó”. Bà ấy đáp lại: “Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống”.
Bấy giờ, Chúa Giêsu trả lời cùng bà ấy rằng: “Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy”. Và ngay lúc đó, con gái bà đã được lành.
Suy niệm:
Bài Tin Mừng hôm nay kể lại chuyện Đức Giêsu chữa bệnh từ xa,
tại Tia và Xiđon, vùng đất của dân ngoại.
Nhưng chuyện chữa bệnh không quan trọng lắm.
Chuyện quan trọng là lòng tin của người phụ nữ Canaan.
Hẳn bà biết ít nhiều về Do Thái giáo, khi gọi Đức Giêsu là Con Vua Đavít.
Con Vua Đavít là tước hiệu người Do Thái dùng để chỉ Đấng Mêsia.
Bà tin Đức Giêsu có thể chữa lành con gái của bà.
Người phụ nữ trực tiếp gặp Đức Giêsu và ngỏ lời nài xin:
“Xin thương xót tôi… con gái tôi bị quỷ hành hạ dữ lắm.”
Người mẹ đau vì con của mình đau.
Bà kêu xin Đức Giêsu thương mình, bằng cách chữa lành cho cô con gái.
Nhưng bà chỉ gặp sự thinh lặng như thể Người không nghe thấy.
Dầu vậy bà vẫn không ngừng đi sau và kêu to.
Tiếng kêu dai dẳng của bà đuổi theo các môn đệ khiến họ bực bội.
Khi không chịu nổi được nữa, họ mới chạy đến với Thầy Giêsu.
“Xin Thầy cho bà ấy đi đi, vì bà ấy cứ kêu sau lưng chúng ta mãi.”
Có vẻ các môn đệ muốn Thầy gặp bà và cho điều bà cần.
Cho đến nay vẫn chưa có cuộc đối thoại giữa bà và Đức Giêsu.
Người phụ nữ vẫn là người độc thoại.
Nhưng Đức Giêsu vẫn chưa muốn nói chuyện với bà.
Người chỉ nói với các môn đệ và xác định sứ vụ của mình:
“Thầy chỉ được sai đến với những chiên lạc nhà Israel thôi.”
Đây là lời từ chối đầu tiên, rõ ràng và dứt khoát.
Nó như đặt một dấu chấm hết cho mọi hy vọng của người mẹ.
Đức Giêsu như muốn nói: Đừng kêu la vô ích.
Chị không phải là chiên của nhà Israel.
Dân ngoại lúc này không phải là sứ vụ của tôi,
vì Cha tôi chưa sai tôi đến.
Lòng tin của người phụ nữ bị thử thách đến tột độ.
Chắc bà bị cám dỗ bỏ đi vì sự thinh lặng lạnh lùng,
và sự từ chối cương quyết của Đức Giêsu.
Nhưng trái tim của một người mẹ không cho phép bà làm thế.
Bà trở nên táo bạo hơn và dám vượt lên trước để gặp Đức Giêsu.
Trong thái độ cung kính bái lạy, bà tiếp tục nài xin:
“Lạy Ngài, xin giúp tôi” (c. 25);
khác với lúc nãy: “Lạy Ngài, xin thương xót tôi” (c. 22).
Cả hai lời nài xin đều nhắm đến người con, dù có vẻ bà chỉ xin cho bà.
Xin giúp tôi bằng cách giúp con tôi khỏi móng vuốt quỷ dữ.
Hạnh phúc của người mẹ gắn liền với hạnh phúc của con,
vì tình yêu nối kết cả hai nên một.
Tuy vậy lời nài xin này của trái tim người mẹ
dường như vẫn chưa đụng được vào trái tim Thầy Giêsu.
Người đưa ra lời từ chối thứ hai
quyết liệt hơn và có thể gây tổn thương nghiêm trọng:
“Không nên lấy bánh dành cho con mà ném cho chó.”
Con ở đây là dân Israel, là người trong nhà, có quyền hành.
Dân ngoại đôi khi được ví với chó nuôi trong nhà.
Hai bên không ở trên cùng một mặt phẳng.
Câu nói này của Đức Giêsu phản ánh cái nhìn của người Do Thái.
Họ tự hào về tính ưu việt của mình
trong tư cách là Dân riêng của Chúa.
Nói chung họ cho rằng chỉ họ mới xứng đáng hưởng ơn cứu độ.
Người phụ nữ không phản đối cái nhìn của Đức Giêsu
Bà không cảm thấy mình bị xúc phạm và giận dữ bỏ đi.
Trái lại, bà đón nhận cái nhìn ấy và tìm thấy một kẽ hở cho ơn Chúa:
“Thưa Ngài đúng thế.
Nhưng chó con cũng được ăn các mảnh vụn rơi xuống từ bàn của chủ.”
Bà chấp nhận mình chỉ là chó con nuôi trong nhà,
không phải là ông chủ đang ngồi tại bàn ăn.
Bà tin rằng dù mình không đủ tư cách
để ngồi dự bàn tiệc cánh chung như những người Do Thái,
bà vẫn có thể được hưởng chút vụn bánh từ bàn ăn rớt xuống.
Bà vẫn giữ niềm hy vọng ngay khi bị từ chối thẳng thừng.
Chính lời từ chối của Đức Giêsu lại mở ra niềm hy vọng.
Đức Giêsu bị ấn tượng bởi lòng tin của bà.
Người kêu lên: “Này bà, lòng tin của bà lớn thật.”
Đức Giêsu từng ngỡ ngàng trước lòng tin của viên bách quản (Mt 8,10-11).
Giờ đây Người đối diện với lòng tin của một người mẹ thương con.
Chính tình thương thêm sức mạnh cho lòng tin,
khiến lòng tin trở nên kiên trì, bất chấp thinh lặng và từ chối.
Lòng tin không mất hy vọng ngay khi có vẻ chẳng còn gì để hy vọng.
Lòng tin mạnh mẽ và khiêm hạ của người mẹ đã chinh phục Đức Giêsu,
và cuối cùng đã chạm được vào trái tim của Người.
Đức Giêsu đã để mình bị cuốn đi, ngỡ ngàng và ngây ngất…
Bây giờ Người mới thực sự nói chuyện với bà: “Này bà…”
Người sẽ làm điều trước đây Người không định làm.
Người sẽ đáp lại lòng tin của bà, lòng ao ước của bà
chỉ bằng một lời nói từ xa cho một cô bé chưa hề gặp mặt:
“Hãy xảy ra cho bà như bà muốn”.
Cô bé đã được chữa lành kể từ lúc đó.
Mẹ cô đã được thương xót và trợ giúp.
Đức Giêsu không cứng nhắc và bó hẹp trong sứ vụ Cha giao.
Người vẫn nghe tiếng kêu của con người và chấp nhận những ngoại lệ.
Ngoại lệ cũng nằm trong Ý Cha.
Ý Cha vẫn mở ra mới mẻ từng ngày đòi ta phải tìm kiếm liên tục.
Ngoại lệ hôm nay sẽ mở đường cho sứ vụ ngày mai:
“Các con hãy đi, hãy làm cho mọi dân tộc thành môn đệ,”
để “nhiều người từ Đông sang Tây sẽ đến và dự tiệc trong Nước Trời.”
Xã hội hôm nay không thiếu những bà mẹ khổ vì con mình bị ám.
Ám vì đủ thứ nghiện ngập do cuộc sống đem lại.
Các bà mẹ thấy mình bất lực, chỉ biết hy vọng vào Chúa.
Nhiều khi có cảm tưởng Chúa không nghe và lạnh lùng trước nỗi đau.
Hãy có lòng tin lớn của người phụ nữ Dân ngoại,
tiếp tục tin, tiếp tục yêu, tiếp tục hy vọng
và biết mình có thể chạm được vào trái tim của Thiên Chúa.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa,
xin ban cho con đức tin lớn hơn hạt cải,
để con làm bật rễ khỏi lòng con
những ích kỷ và khép kín.
Xin cho con đức tin can đảm
để con chẳng sợ thiệt thòi khi trao hiến,
chẳng sợ từ bỏ những gì con cậy dựa xưa nay.
Xin cho con đức tin sáng suốt
để con thấy được thế giới
mà mắt phàm không thấy,
thấy được Ðấng Vô hình,
nhưng rất gần gũi thân thương,
thấy được Ðức Kitô nơi những người nghèo khổ.
Xin cho con đức tin liều lĩnh,
dám mất tất cả chỉ vì yêu Chúa và tha nhân,
dám tiến bước trong bóng đêm
chỉ vì mang trong tim một đốm lửa của Chúa,
dám lội ngược dòng với thế gian
và khước từ những mời mọc quyến rũ của nó.
Xin cho con đức tin vui tươi,
hạnh phúc vì biết những gì
đang chờ mình ở cuối đường,
sung sướng vì biết mình được yêu
ngay giữa những sa mù của cuộc sống.
Cuối cùng, xin cho con đức tin cứng cáp
qua những cọ xát đau thương của phận người,
để dù bao thăng trầm dâu bể,
con cũng không để tàn lụi niềm tin
vào Thiên Chúa và vào con người.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
![]()
Lời Chúa:
“Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!” (Mt 15,25)
Câu chuyện minh họa:
Vị Rabbi già bị mù, không thể đọc sách vở gì được, cũng chẳng nhận ra được khuôn mặt của những người đến gặp ông.
Một người chữa bệnh bằng đức tin nói với Rabbi: “Nếu Thầy chấp nhận để tôi săn sóc, tôi sẽ chữa lành chứng mù cho thầy.”
“Không cần thế đâu” – Rabbi trả lời – “Tôi vẫn có thể trông thấy mọi thứ mà tôi cần thấy.”
Không phải ai nhắm mắt cũng ngủ. Và không phải ai mở mắt cũng thấy.
Suy niệm:
Người phụ nữ xứ Canaan là người ngoại giáo nhưng bà có lòng tin mạnh mẽ khi nghe nói về Chúa Giêsu, bà tuyên xưng như một người đạo gốc Do Thái: “Lạy Ngài là Con Vua Đavít”. Và Chúa Giêsu đã khen ngợi lòng tin của người phụ nữ này. Do đó chúng ta thấy rằng, nơi Chúa Giêsu không phải chỉ những ai thuộc về dân của Ngài mới được cứu độ nhưng điều hết sức căn bản là lòng tin. Chính lòng tin đã cứu con gái người phụ nữ ngoại giáo này. Đây cũng là cách Chúa diễn tả ơn cứu độ phổ quát, và qua đó Ngài cũng muốn mở rộng quan điểm hẹp hòi, khéo kín, và ích kỷ của người Do Thái thời đó.
Chúng ta được mời gọi để phục vụ tất cả mọi con cái Chúa, không loại trừ một ai nhưng luôn biết mở lòng ra với những người lương dân, để ơn cứu độ của Chúa bao trùm trên tất cả. Chúng ta được mời gọi tham dự bàn tiệc với nhau, xung quanh chúng ta còn có những người đang đợi những mẩu bánh vụn trên bàn rơi xuống, vậy chúng ta đừng quên những người ấy để Lời Chúa được nuôi dưỡng và chan hòa cho tất cả mọi người.
Têrêsa Mai An
Gp. Mỹ Tho
![]()
Suy niệm
Tin Mừng hôm nay thuật lại cho chúng ta câu chuyện về sự thử thách niềm tin, sự kiên trì cầu xin của người đàn bà xứ Canaan đến xin Chúa Giêsu chữa con của bà bị quỷ ám. Với thái độ khiêm nhường và sự khôn khéo của bà, Chúa Giêsu đã khen bà và cho bà được như ý nguyện.
Người đàn bà xứ Canaan này là người rất kiên trì. Khi bà tin Chúa Giêsu có thể chữa cho con bà, bà đã theo và xin cho bằng được, với mọi cách để đạt được mục đích là cho con của bà khỏi bị quỷ ám. Suốt một chặng đường, bà cứ kêu xin, kêu xin mãi. Còn Chúa Giêsu vẫn lặng thinh, không nói một lời nào. Tuy nhiên bà vẫn không nản chí, vẫn theo để cầu xin. Ánh sáng hy vọng bắt đầu hé mở: từ thinh lặng của Chúa Giêsu, giờ đây bà đã được đối thoại với Người. Nhưng ngay sau đó, bà đã bị từ chối. Nhưng bà không thất vọng, bà vẫn tiếp tục cầu xin. Với chút hy vọng hé sáng cộng với lòng thương con, làm cho bà trở nên khôn ngoan hơn, thông minh sắc bén. Bà đã chộp lấy câu nói của Chúa Giêsu: “thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn rớt xuống”. Chúa Giêsu đã khen bà có đức tin mạnh mẽ.
Trong cuộc đời, chắc chắn không ít lần chúng ta nguyện xin với Chúa, với Mẹ, thế nhưng không thấy nhận lời. Những lúc như thế, chúng ta cảm thấy chán nản, than trách Chúa, thậm chíđôi khi chúng ta muốn bỏ Chúa. Tuy nhiên chúng ta xem: liệu điều chúng ta xin có chính đáng không? Chúng ta xin theo ý Chúa hay theo ý riêng? Chúng ta cầu xin Chúa chưa nhận lời là vì Chúa muốn điều tốt đẹp cho chúng ta. Đôi khi Chúa muốn thử thách đức tin của chúng ta có thực sự tin vào Chúa hay chỉ là những lời tuyên xưng ngoài môi miệng!
Chỉ có Chúa mới biết điều gì tốt cho chúng ta. Cũng như người đàn bà xứ Canaan được nói đến trong đoạn Tin Mừng trên, qua việc bị thử thách như thế, bà sẽ tin vào Chúa, sẽ hiểu Chúa và cảm nhận về tình thương của Chúa nhiều hơn.
Lạy Chúa, xin cho mỗi chúng con luôn xác tín và luôn tin tưởng vào Chúa để khi gặp thử thách gian nan, chúng con kiên trì trong lời cầu nguyện và trung thành với Chúa cho đến hơi thở cuối cùng. Amen.
GKGĐ – Gp. Phú Cường


















![[Tông du Camerun] Đức Thánh Cha thăm cô nhi viện Ngul Zamba](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/428ae1d1-0e4a-41f4-a664-1f6adccf3e3a-90x60.webp)
![[Tông du Camerun] Đức Thánh Cha thăm cô nhi viện Ngul Zamba](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/428ae1d1-0e4a-41f4-a664-1f6adccf3e3a-180x120.webp)
![[Tông du Camerun] Đức Thánh Cha Lêô XIV được tiếp đón và gặp gỡ chính quyền, xã hội dân sự và ngoại giao đoàn](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/18ca4252-cb3b-41cd-9abd-cc1bc6176a51-90x60.webp)
![[Tông du Camerun] Đức Thánh Cha Lêô XIV được tiếp đón và gặp gỡ chính quyền, xã hội dân sự và ngoại giao đoàn](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/18ca4252-cb3b-41cd-9abd-cc1bc6176a51-180x120.webp)








![[Tông du Algeria] Đức Thánh Cha Lêô XIV rời Algeria, bắt đầu chuyến tông du tại Camerun](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/7def25dd-74ba-4337-9dcc-1e6ef2809ac6-90x60.webp)
![[Tông du Algeria] Đức Thánh Cha Lêô XIV rời Algeria, bắt đầu chuyến tông du tại Camerun](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/7def25dd-74ba-4337-9dcc-1e6ef2809ac6-180x120.webp)

