19.02.2019 – Thứ ba tuần VI Thường niên
Không nhớ sao?

PHÚC ÂM: Mc 8, 14-21
“Các con hãy ý tứ giữ mình khỏi men biệt phái và men Hêrôđê”.
Khi ấy, các môn đệ quên mang bánh và chỉ còn một chiếc bánh trong thuyền. Và Chúa Giêsu dặn bảo các ông rằng: “Các con hãy coi chừng và giữ mình cho khỏi men biệt phái và men Hêrôđê”. Các môn đệ nghĩ ngợi và nói với nhau rằng: “Tại mình không có bánh”. Chúa Giêsu biết ý liền bảo rằng: “Sao các con lại nghĩ tại các con không có bánh? Các con chưa hiểu, chưa biết ư? Sao các con tối dạ như thế, có mắt mà không xem, có tai mà không nghe? Khi Thầy bẻ năm chiếc bánh cho năm ngàn người ăn, các con đã thu được bao nhiêu thúng đầy miếng bánh dư, các con không nhớ sao?” Các ông thưa: “Mười hai thúng”. – “Và khi Thầy bẻ bảy chiếc bánh cho bốn ngàn người ăn, các con đã thu được bao nhiêu thúng đầy miếng bánh dư?” Họ thưa: “Bảy thúng”. Bấy giờ Người bảo các ông: “Vậy mà các con vẫn chưa hiểu sao?”
Suy niệm:
Tin Mừng Máccô kể ba câu chuyện về việc Thầy trò vượt Biển hồ.
Lần đầu, Thầy Giêsu đã ra lệnh cho sóng gió yên lặng
khiến các môn đệ tự hỏi : Người này là ai…? (Mc 4, 35-41).
Lần thứ hai, sau khi hóa bánh ra nhiều, Thầy đã đi trên mặt nước mà đến với họ.
Nhưng lòng các môn đệ còn chai đá,
họ không hiểu được chuyện bánh hóa nhiều (Mc 6, 45-52).
Bài Tin Mừng hôm nay là lần cuối Thầy trò vượt biển qua bờ bên kia,
sau khi Thầy Giêsu đã hóa bánh ra nhiều lần thứ hai (Mc 8, 1-10).
Có một sự cố xảy ra khiến các môn đệ lo âu.
Các ông quên mang bánh khi vượt biển.
Trên thuyền chỉ có một cái bánh duy nhất (c. 14).
Không rõ tại sao trong bối cảnh này Thầy Giêsu lại cảnh báo các ông
về thứ men xấu làm hư hỏng con người (x. 1 Cr 5, 6-8),
đó là thứ “men của người Pharisêu và men của người theo Hêrốt (c. 15).
Có lẽ vì cuộc đụng độ vừa qua với người Pharisêu (Mc 8, 11-13).
Nhưng lời cảnh báo của Thầy Giêsu có thể đã bị các môn đệ hiểu sai.
Các ông tưởng Thầy trách về chuyện họ không mang đủ bánh.
Từ đó xảy ra một cuộc tranh cãi giữa họ với nhau về chuyện này.
Thầy Giêsu chắc là giận lắm.
Chưa khi nào chúng ta thấy ngài đặt nhiều câu hỏi liên tiếp như vậy.
Tùy lối chấm câu, có thể có từ sáu đến chín câu hỏi.
Qua các câu hỏi, ngài bày tỏ sự thất vọng về các môn đệ.
Họ chậm hiểu, chậm nắm bắt; tim của họ bị chai (c. 17).
Họ có mắt mà không thấy, có tai mà không nghe (c. 18).
Trí nhớ và lòng tin của họ khá kém,
vì dù đã chứng kiến hai lần phép lạ bánh hóa nhiều,
một lần, năm chiếc bánh cho năm ngàn người,
lần khác, bảy chiếc bánh cho bốn ngàn người,
họ vẫn lo âu khi thấy trong thuyền chỉ có một chiếc bánh dự trữ.
“Vậy mà anh em vẫn còn chưa hiểu sao ?” (c. 21).
Chúng ta cũng nghe Chúa hỏi câu hỏi này khi chúng ta xao xuyến âu lo
trước những khó khăn của cuộc sống.
Các môn đệ vượt biển mà không mang đủ lương thực cần dùng.
Họ lo âu vì sợ lỡ ra có bão hay sự cố gì thì làm sao đây.
Thực ra điều họ quên không phải là bánh,
mà là quên Thầy Giêsu đang ở cùng thuyền với họ.
Chúng ta cần ôn lại những điều lạ lùng Chúa đã làm cho đời ta từ nhỏ,
để sống mỗi ngày trong bình an.
Cầu nguyện:
Lạy Cha,
Con phó mặc con cho Cha,
Xin dùng con tùy sở thích Cha.
Cha dùng con làm chi, con cũng xin cảm ơn.
Con luôn sẵn sáng, con đón nhận tất cả.
Miễn là ý Cha thực hiện nơi con
Và nơi mọi loài Cha tạo dựng,
Thì, lạy Cha, con không ước muốn chi khác nữa.
Con trao linh hồn con về tay Cha.
Con dâng linh hồn con cho Cha,
Lạy Chúa Trời của con,
Với tất cả tình yêu của lòng con,
Vì con yêu mến Cha,
Vì lòng yêu mến
Thúc đẩy con phó dâng mình cho Cha,
Thúc đẩy con trao trọn bản thân về tay Cha,
Không so đo,
Với một lòng tin cậy vô biên,
Vì Cha là Cha của con.
(Chân phước Charles de Foucauld)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
![]()
Lời Chúa:
“Người nói với các ông: “Sao anh em lại bàn tán về chuyện anh em không có bánh? Anh em chưa hiểu chưa thấu sao? Lòng anh em ngu muội thế!” (Mc 8,17)
Câu chuyện minh họa:
Một doanh nhân giàu có đang đi bộ dọc trên phố. Ông ta đi khá nhanh, quan sát những đứa trẻ đang chơi đùa cạnh chiếc ô tô đang đỗ, và tìm chiếc xe của mình trong bãi đổ xe. Ông lo lắng và hi vọng chiếc xe của mình không bị làm sao, khi mà bọn trẻ nghịch ngợm cứ đùa như thế. Khi đến gần chiếc xe của mình, ông không thấy đứa trẻ nào. Nhưng bỗng một viên gạch to lao thẳng vào xe của ông và làm vỡ tan cửa sổ ô tô. Ông ta vội chạy theo hướng, nơi mà từ đó viên gạch bay ra.
Ông tóm ngay thằng bé đang đứng đúng cái chỗ mà ông phán đoán là hòn gạch bay ra, quát nó:
– Mày là đứa nào? Mày đang làm cái quái quỉ gì thế hả? Sao mày lại làm thế?
– Ông ơi! Cháu xin lỗi – Đứa bé khóc – Cháu không biết làm thế nào khác… Cháu ném hòn gạch vì không ai khác dừng lại cả.
Thằng bé tiếp tục khóc thút thít, làm cả khuôn mặt và áo nó ướt đẫm. Nó chỉ ra cạnh cái ôtô đang đỗ.
– Kia là em cháu. Nó bị ngã khỏi cái xe lăn của nó. Cháu yếu quá không thể nhấc nó lên trở lại được…
Vừa khóc thằng bé vừa nói tiếp:
– Ông có thể làm ơn giúp cháu nhấc nó lên xe không? Nó đau lắm mà cháu không làm gì được…
Xúc động hơn cả lời nói, doanh nhân kia cố gắng giấu đi giọt nước mắt của mình. Ông bế đứa bé bị ngã lên cái xe lăn của nó và rút khăn tay ra lau những chỗ bị xước nhỏ.
– Cảm ơn ông, cầu Chúa phù hộ cho ông! – Đứa bé thì thầm đầy lòng biết ơn.
Doanh nhân đó nhìn đứa bé đẩy chiếc xe lăn cho em nó dọc phố về nhà. Ông quay lại chiếc xe của mình – đi rất chậm.
Ông không bao giờ sửa cái cửa sổ xe bị vỡ ấy. Ông đã từng nghĩ là một người thông thái không bao giờ đi quá nhanh trong cuộc sống. Và bây giờ ông giữ cái cửa sổ vì nó đáng giá để nhắc nhở ông điều đó.
Suy niệm:
Trong cuộc sống này, điều mà người ta thường không để ý đến là sự quan tâm đến người khác và nó làm cho người ta xa cách nhau, người ta chỉ nghĩ đến bản thân mình thôi. Nhà doanh nhân trong câu chuyện trên cũng chỉ nghĩ đến bản thân và đi tìm để trị tội kẻ đã làm vỡ kính xe ô tô của ông, nhưng ông đã kịp kiềm nén cơn giận của mình khi nhìn thấy cảnh khó khăn của hai đứa trẻ và nhận ra giá trị của cuộc sống. Đối với ông chắc hẳn là một phép lạ và đứa trẻ kia cũng nhận được phép lạ nhờ lòng trắc ẩn của ông.
Sau khi các môn đệ chứng kiến phép lạ hóa bánh thì trong đầu các ông vẫn còn vương vấn phép lạ ấy. Các ông không biết vươn lên để hiểu về quyền năng của Thiên Chúa. Tình trạng thiếu hiểu biết và cứng lòng tin này của các Tông Đồ ngày xưa, cũng là vấn đề cần đặt ra cho chúng ta hôm nay. Bởi vì đôi khi chúng ta cứ tự hào về Đức Tin của chúng ta. Chúng ta cứ tưởng rằng chúng ta thông hiểu tất cả, thế nhưng thực ra chúng ta lại chẳng hiểu biết gì về những điều Chúa dạy.
Tại sao chúng ta lại kêu trách Chúa khi chúng ta gặp thử thách? Tại sao chúng ta lại phàn nàn khi chúng ta ốm đau, tật nguyền, thất bại, bị hiểu lầm? Đó lại không phải là vì chúng ta không hiểu biết Chúa sao?
Têrêsa Mai An
Gp. Mỹ Tho


















![[Tông du Camerun] Đức Thánh Cha thăm cô nhi viện Ngul Zamba](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/428ae1d1-0e4a-41f4-a664-1f6adccf3e3a-90x60.webp)
![[Tông du Camerun] Đức Thánh Cha thăm cô nhi viện Ngul Zamba](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/428ae1d1-0e4a-41f4-a664-1f6adccf3e3a-180x120.webp)
![[Tông du Camerun] Đức Thánh Cha Lêô XIV được tiếp đón và gặp gỡ chính quyền, xã hội dân sự và ngoại giao đoàn](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/18ca4252-cb3b-41cd-9abd-cc1bc6176a51-90x60.webp)
![[Tông du Camerun] Đức Thánh Cha Lêô XIV được tiếp đón và gặp gỡ chính quyền, xã hội dân sự và ngoại giao đoàn](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/18ca4252-cb3b-41cd-9abd-cc1bc6176a51-180x120.webp)








![[Tông du Algeria] Đức Thánh Cha Lêô XIV rời Algeria, bắt đầu chuyến tông du tại Camerun](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/7def25dd-74ba-4337-9dcc-1e6ef2809ac6-90x60.webp)
![[Tông du Algeria] Đức Thánh Cha Lêô XIV rời Algeria, bắt đầu chuyến tông du tại Camerun](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/7def25dd-74ba-4337-9dcc-1e6ef2809ac6-180x120.webp)

