07.02.2026 – Thứ Bảy Tuần IV Thường Niên
Lời Chúa: Mc 6, 30-34
“Họ như đàn chiên không người chăn”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Maccô.
Khi ấy, các tông đồ hội lại bên Chúa Giêsu và thuật lại với Người mọi việc các ông đã làm và đã giảng dạy. Người liền bảo các ông: “Các con hãy lui vào nơi vắng vẻ mà nghỉ ngơi một chút”. Vì lúc ấy dân chúng đến tấp nập đến nỗi các tông đồ không có thì giờ ăn uống. Vậy các ngài xuống thuyền, chèo tới một nơi vắng vẻ hẻo lánh. Thấy các ngài đi, nhiều người hiểu ý, và từ các thành phố, người ta đi bộ kéo đến nơi đó và tới nơi trước các ngài. Lúc ra khỏi thuyền, Chúa Giêsu thấy dân chúng thật đông, thì động lòng thương, vì họ như đàn chiên không người chăn, và Người dạy dỗ họ nhiều điều. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Các môn đệ trở về gặp lại Thầy Giêsu sau cuộc hành trình tông đồ đầu tiên nhiều thú vị. Họ cùng nhau tụ họp chung quanh Thầy và thi nhau kể cho Thầy nghe tất cả những gì họ đã làm và đã dạy. Thầy Giêsu thấy họ vui vì đã có thể đuổi được quỷ, chữa được bệnh. Những ông đánh cá ít học, nói năng bỗ bã, trở thành người rao giảng mạnh bạo Tin Mừng về Nước Trời. Nhưng Thầy Giêsu cũng thấy nét mêt mỏi nơi khuôn mặt họ. Các tông đồ không có giờ ăn uống vì bị đám đông bao vây. “Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” (c.31).
Lời mời trên cho thấy mối quan tâm của Thầy đối với các môn đệ, những người thợ cần được nghỉ ngơi cả thân xác lẫn tinh thần. Họ cần tách mình ra khỏi đám đông, khỏi công việc, để đến nơi hoang mạc mà tĩnh tâm. Tĩnh tâm là nghỉ ngơi bên Thầy trong sự ấm áp của tình thầy trò, không bị vướng bận bởi công việc phục vụ. Tĩnh tâm là dành một thời gian để lòng mình lắng xuống, đọc lại những biến cố đã xảy ra trong đời mình, nhìn lại những kinh nghiệm mình đã trải qua bằng cái nhìn của Chúa, cả những khó khăn và thất bại, những bất trung và vấp ngã…
Nhưng tĩnh tâm không phải chỉ để nhìn lui, mà còn để nhìn tới. Các tông đồ cần vượt qua những hứng khởi nhất thời do thành công. Họ cần trầm lắng để chuẩn bị cho những khó khăn sắp đến. Lời mời của Thầy Giêsu vẫn đụng đến chúng ta hôm nay, những con người tất bật, vội vã, lo âu và căng thẳng, những con người kiệt sức vì đòi hỏi của công việc hay vì nghiện việc. Lánh riêng, nghỉ ngơi ở nơi hoang vắng, tĩnh tâm, đó không phải là những điều dành riêng cho giới tu sĩ. Đó là nhịp bình thường của những người bỗng thấy mình đang bị cuốn đi, trôi đi, mất hướng, mất chính mình, trở nên con rối ngờ nghệch. Tuy nhiên, không dễ tìm được nơi hoang vắng, để cách ly mình khỏi công việc. Khi Thầy và các môn đệ đến được nơi hoang vắng ưng ý, thì chỗ đó chẳng còn vắng nữa, vì dân chúng đã đến trước rồi. Chúng ta vẫn cứ phải tìm chỗ vắng riêng cho mình với Chúa suốt đời.
Cầu nguyện:
Khi bị bao vây bởi muôn tiếng ồn ào, xin cho con tìm được những phút giây thinh lặng. Khi bị rã rời vì trăm công ngàn việc, xin cho con quý chuộng những lúc được an nghỉ trước nhan Chúa. Khi bị xao động bởi những bận tâm và âu lo, xin cho con biết thanh thản ngồi dưới chân Chúa để nghe lời Người. Khi bị kéo ghì bởi đam mê dục vọng, xin cho con thoát được lên cao nhờ mang đôi cánh thần kỳ của sự cầu nguyện. Lạy Chúa, ước gì tinh thần cầu nguyện thấm nhuần vào cả đời con. Nhờ cầu nguyện, xin cho con gặp được con người thật của con và khuôn mặt thật của Chúa. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Tin mừng hôm nay phác họa một khung cảnh thật đẹp và đầy ý nghĩa: “Các tông đồ tụ họp chung quanh Chúa Giêsu và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm và mọi điều các ông đã dạy” (Mc 6,30).
Đó là một khung cảnh ấm áp tình thầy trò. Sau những ngày lên đường thi hành sứ vụ, các môn đệ trở về bên Thầy. Họ quây quần bên Người, kể lại những trải nghiệm, những niềm vui, những khó khăn và cả những thao thức trong lòng. Chúa Giêsu lắng nghe họ cách ân cần. Người không chỉ là Đấng sai đi, mà còn là Đấng đón nhận, thấu hiểu và nâng đỡ. Niềm vui của các môn đệ thật sâu xa, bởi họ đã được trở thành cánh tay nối dài của Chúa giữa trần gian. Niềm vui ấy không thể giữ riêng cho mình, nhưng cần được sẻ chia, được kể lại, để làm cho ngọn lửa nhiệt thành trong họ bừng cháy hơn.
Khung cảnh ấy trở thành một bài học quý giá cho mỗi Kitô hữu hôm nay. Chúng ta đang sống trong một thế giới phát triển không ngừng, nơi con người bị cuốn vào vòng xoáy của công việc và những lo toan vật chất. Sự bận rộn dường như chiếm trọn thời gian và sức lực, khiến con người ngày càng ít dành cho nhau những giây phút thực sự chất lượng. Người ta ở chung một mái nhà, nhưng lòng lại xa nhau; mỗi người theo đuổi mối bận tâm riêng, mỗi người gắn chặt với chiếc điện thoại của mình, trong khi những cuộc trò chuyện chân thành dần thưa vắng.
Có khi nào chúng ta tự hỏi: vì sao con người ngày càng xa nhau, ngay cả trong chính gia đình mình? Phải chăng vì chúng ta đã dần đánh mất những giây phút tụ họp bên nhau? Thật ra, giây phút được ngồi lại với nhau là điều vô cùng quý giá và thiêng liêng. Không tiền bạc nào mua được tình thân, không thành công nào thay thế được sự hiện diện và sẻ chia giữa những người yêu thương nhau. Thế nhưng, nhiều khi chúng ta lại quá tiết kiệm thời gian dành cho nhau, để rồi đánh mất những điều không thể lấy lại.
Tin mừng hôm nay mời gọi chúng ta hãy biết trân trọng những giây phút còn được ở bên nhau. Hãy dành thời gian để trò chuyện sau một ngày làm việc, để cùng nhau ăn một bữa cơm, để sẻ chia niềm vui nỗi buồn, và nhất là để cầu nguyện chung. Chính trong những giây phút ấy, tình gia đình được nuôi dưỡng, đời sống đức tin được lớn lên, và mỗi người cảm nhận được sự hiện diện yêu thương của Thiên Chúa giữa đời thường.
Như các tông đồ trở về bên Chúa Giêsu để kể lại hành trình sứ vụ của mình, mỗi người chúng ta cũng được mời gọi trở về bên Chúa và bên nhau, để lắng nghe, để sẻ chia và để được bồi dưỡng sức mạnh cho hành trình tiếp theo.
Lạy Chúa, giữa bao bộn bề của cuộc sống, nhiều khi chúng con để cho công việc và lo toan cuốn đi, khiến chúng con không còn thời gian cho Chúa và cho nhau. Xin giúp chúng con luôn biết trân trọng từng giây phút còn được ở bên nhau, biết dành cho nhau những khoảng thời gian chất lượng trong yêu thương và cầu nguyện, để chúng con lớn lên trong tình Chúa và tình người. Amen.


































