30.01.2026 – Thứ Sáu Tuần III Thường Niên
Lời Chúa: Mc 4, 26-34
“Người kia đã gieo hạt xuống đất, rồi đi ngủ, hạt giống mọc lên thế nào người đó cũng không hay biết”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: “Nước Thiên Chúa giống như người kia đã gieo hạt xuống đất: người đó ngủ hay thức, đêm hay ngày, hạt giống cứ đâm mầm và mọc lên thế nào người đó cũng không hay biết nữa. Ðất tự nó làm cây lúa mọc lên: trước hết thành cây, rồi đâm bông, rồi kết hạt. Và khi lúa chín, người ấy liền gặt vì đã đến mùa”. Người còn phán: “Chúng ta sẽ lấy gì mà hình dung nước Thiên Chúa? hay dùng dụ ngôn nào mà so sánh nước đó được? Nước đó giống như hạt cải, khi gieo xuống đất thì nhỏ bé nhất trong tất cả các hạt trên mặt đất. Nhưng khi gieo rồi, nó mọc lên thành cây rau lớn nhất, và đâm những cành to, đến nỗi chim trời có thể tới núp bóng được”. Người dùng nhiều dụ ngôn như thế mà rao giảng lời Chúa cho họ, tuỳ sức họ có thể hiểu được, và Người chỉ nói với họ bằng dụ ngôn, nhưng khi ở riêng với các môn đệ, Người giải thích tất cả cho các ông. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Một người có cái nhìn bi quan về Hội Thánh chắc sẽ tìm được nhiều dữ kiện để chứng minh. Tại một số nước phương Tây, có nhiều nhà thờ vắng người, chủng viện thiếu chủng sinh, tập viện tạm đóng cửa. Kitô hữu càng lúc càng chiếm tỉ lệ nhỏ trong tổng số dân trên thế giới. Có những khủng hoảng đức tin trong giới trẻ. Người ta tự hỏi Hội Thánh đã lỗi thời chưa, có cần phải tin vào Đức Kitô nữa không. Vào thời thánh Máccô viết sách Tin Mừng, cũng có những Kitô hữu bi quan về Hội Thánh. Hội Thánh ở Rôma chỉ là một thiểu số nhỏ nhoi, chịu bách hại dưới ách của bạo chúa Nêrô. Liệu Hội Thánh có tồn tại và phát triển không dưới sức mạnh hùng hậu của đế quốc?
Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta niềm lạc quan. Đó là hai dụ ngôn về Nước Thiên Chúa, cũng là hai dụ ngôn về hạt giống. Trong dụ ngôn thứ nhất, hạt giống được gieo xuống đất là bắt đầu nảy mầm và lớn lên theo một tiến trình không gì ngăn cản nổi. Trước hết mọc lên thành cây lúa, rồi trổ đòng đòng và sau cùng thành bông lúa trĩu hạt. Tự nó, hạt giống mang một sức sống mạnh mẽ. Nó lớn lên cả đêm lẫn ngày, chẳng cần con người can thiệp. Có cái gì mầu nhiệm trong sự tăng trưởng này khiến chính người gieo cũng không sao hiểu nổi. Một cách âm thầm, chậm rãi nhưng vững vàng, hạt lúa đạt đến kết quả mỹ mãn.
Dụ ngôn thứ hai lại cho thấy một sự tương phản. Nước Thiên Chúa như một hạt cải nhỏ xíu, vậy mà theo thời gian, nó mọc lên thành cây và cây này lớn hơn mọi thứ cây cỏ khác. Hạt bé nhất lại cho cây lớn nhất. Nước Trời khởi đầu bằng Đức Giêsu và một nhóm nhỏ môn đệ làm nghề chài lưới. Sau hai mươi thế kỷ, Kitô giáo đã lan khắp thế giới, đến với mọi dân tộc. Tuy nhiên, Nước Trời chỉ đến trọn vẹn vào ngày cánh chung.
Thái độ ta phải có là kiên nhẫn chờ đợi. Hạt giống nào cũng phải vùi sâu dưới đất và phải đương đầu với những khó khăn khi thành cây. Có lúc ta thấy nó như bị chững lại hay suy thoái. Có lúc ta sợ nó không đứng vững trước bão bùng. Đây là lúc ta phải sống niềm tin: tin rằng Thiên Chúa sẽ đưa Nước Ngài đến thành tựu, bất chấp những khiếm khuyết và cản trở của con người. Đừng nản chí mà ngừng gieo vãi hạt giống Lời Chúa, dù nhiều khi chúng ta không thấy hạt giống lớn lên.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, xin thương nhìn đến Hội Thánh là đàn chiên của Chúa. Xin ban cho Hội Thánh sự hiệp nhất và yêu thương, để làm chứng cho Chúa giữa một thế giới đầy chia rẽ. Xin cho Hội Thánh không ngừng lớn lên như hạt lúa. Xin đừng để khó khăn làm chúng con chùn bước, đừng để dễ dãi làm chúng con ngủ quên. Ước gì Hội Thánh trở nên men được vùi sâu trong khối bột loài người để bột được dậy lên và trở nên tấm bánh. Ước gì Hội Thánh thành cây to bóng rợp để chim trời muôn phương rủ nhau đến làm tổ. Xin cho Hội Thánh trở nên bàn tiệc của mọi dân nước, nơi mọi người được hưởng niềm vui và tự do. Cuối cùng xin cho chúng con biết xây dựng một Hội Thánh tuyệt vời, nhưng vẫn chấp nhận cỏ lùng trong Hội Thánh. Ước gì khi thấy Hội Thánh ở trần gian, nhân loại nhận ra Nước Trời ở gần bên. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Chúng ta đang sống trong thời đại của tốc độ. Chỉ vài giây lướt màn hình, chúng ta đã tiếp cận vô vàn thông tin, hình ảnh và cảm xúc. Video ngắn, tin tức nhanh, nội dung “ăn liền” trên các nền tảng mạng xã hội mang lại cảm giác hiệu quả tức thì: xem ngay, hiểu ngay, phản ứng ngay. Nhưng chính sự “nhanh” ấy lại dễ khiến con người trở nên hời hợt, thiếu chiều sâu và dễ bị cuốn theo cảm xúc đám đông mà không kịp phân định.
Giữa một thế giới quen với kết quả chớp nhoáng ấy, Tin mừng hôm nay vang lên như một lời mời gọi đi ngược dòng. Đức Giêsu không nói về thành công rực rỡ hay Nước Trời đến bằng sức mạnh áp đảo. Người ví Nước Thiên Chúa như hạt giống được gieo vào lòng đất, âm thầm lớn lên mà người gieo “dù ngủ hay thức, đêm hay ngày, hạt giống vẫn nảy mầm và mọc lên, bằng cách nào thì người ấy không biết” (Mc 4,27). Người cũng nói đến hạt cải nhỏ bé nhất, nhưng khi lớn lên lại trở thành cây lớn, đến nỗi “chim trời có thể đến làm tổ dưới bóng” (Mc 4,32).
Những hình ảnh ấy mời gọi chúng ta học lại nhịp sống của Thiên Chúa: chậm rãi, kiên nhẫn và đầy sức sống. Nước Trời không vận hành theo logic “lan truyền nhanh” của mạng xã hội, nhưng theo nhịp điệu tự nhiên của sự sống. Hạt giống phải được chôn vùi trong lòng đất, trải qua bóng tối, mưa nắng và thời gian để bén rễ, nảy mầm rồi vươn lên. Điều kỳ diệu là có một sức mạnh nội tại đang âm thầm hoạt động, không phải do con người tạo nên, mà là quyền năng sáng tạo và ân sủng của Thiên Chúa.
Đời sống đức tin của chúng ta cũng như thế. Nước Trời được gieo vào lòng mỗi người qua những điều rất nhỏ bé: một quyết định sống ngay thẳng, một lần kiên nhẫn tha thứ, một thói quen cầu nguyện ngắn mỗi ngày, một chọn lựa trung thành với bổn phận dù mệt mỏi. Những việc ấy không gây chú ý, không được ca tụng, nhưng lại âm thầm nuôi dưỡng đời sống mới. Từng chút một, những chọn lựa nhỏ bé ấy hình thành thói quen tốt, và thói quen tốt dần trở thành nhân đức của người Kitô hữu trưởng thành.
Tin mừng hôm nay nhắc nhở chúng ta rằng ân sủng của Chúa luôn đi bước trước. Chúng ta không làm cho Nước Trời lớn lên bằng sức riêng mình, nhưng được mời gọi cộng tác bằng sự kiên nhẫn và lòng tín thác. Giữa nhịp sống hối hả, điều cần thiết không phải là làm nhiều hơn, mà là tin sâu hơn: tin rằng Thiên Chúa vẫn đang âm thầm hành động ngay cả khi chúng ta không thấy, và trung thành sống những điều nhỏ bé mỗi ngày.
Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con biết kiên tâm và tín thác vào quyền năng của Chúa, Đấng âm thầm vun trồng cây sự sống trong đời chúng con. Amen.


































