31.01.2026 – Thứ Bảy Tuần III Thường Niên: Thánh Gioan Bosco
Lời Chúa: Mc 4, 35-41
“Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?”
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô.
Ngày ấy, khi chiều đến, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Chúng ta hãy sang bên kia biển hồ”. Các ông giải tán đám đông; vì Người đang ở dưới thuyền, nên các ông chở Người đi. Cũng có nhiều thuyền khác theo Người. Chợt có một cơn bão lớn và những lớp sóng ùa vào thuyền đến nỗi sắp đầy nước. Và Người thì ở đàng lái dựa gối mà ngủ. Các ông đánh thức Người và nói: “Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?” Chỗi dậy, Người đe gió và phán với biển rằng: “Hãy im đi, hãy lặng đi”. Tức thì gió ngừng biển lặng như tờ. Rồi Người nói với các ông: “Sao các con sợ hãi thế? Các con không có đức tin ư?” Bấy giờ các ông kinh hãi và nói với nhau rằng: “Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?” Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Chẳng hiểu tại sao lúc chiều xuống, Đức Giêsu lại bảo các môn đệ đưa mình qua bờ phía đông của Biển hồ, trên con thuyền mà Ngài ngồi giảng các dụ ngôn (Mc 4,1). Do địa thế đặc biệt, hồ Galilê hay có những trận cuồng phong ập đến bất chợt, tạo ra những cơn bão lớn trên sóng nước. Tối hôm ấy, thầy trò đã gặp một cơn bão như vậy. Thầy Giêsu phó thác mọi sự cho các môn đệ vốn là ngư phủ lành nghề. Thầy mệt nên ngủ say ở đuôi thuyền, ngủ trên một cái gối. Trong khi đó các môn đệ phải vật lộn với sóng gió, nước tràn đầy thuyền. Họ có vẻ mất bình tĩnh khi thấy cơn giông bão không đánh thức Thầy được. Chính họ đánh thức Thầy bằng một lời trách móc: “Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi mà Thầy chẳng lo gì sao?” (c.38). Thầy Giêsu đã thức dậy, và đã làm cho biển lặng, gió yên.
Đời con người ai tránh được sóng gió bất chợt. Nếu biết trước sẽ gặp sóng gió, ai dám vượt biển ban đêm. Sóng gió xảy ra trong đời riêng của mỗi người, trong gia đình, trong đất nước, trong Giáo Hội, trên thế giới. Sóng gió làm ta thấy mình con thuyền đời mình chòng chành, mong manh, và khiến ta sợ hãi, hoảng loạn. Giữa cơn sóng gió có khi người tín hữu lại thấy Chúa lạnh lùng, vô cảm. Như các môn đệ, chúng ta không hiểu tại sao Chúa có thể ngủ được khi đời ta bị đe dọa bởi cuồng phong, tại sao Chúa vắng mặt, thinh lặng và khoanh tay vào lúc chúng ta cần đến Ngài hơn cả.
“Tại sao anh em sợ? Anh em không có lòng tin sao?” (c.40). Anh em không tin là Thầy đang ở trong cùng một con thuyền với anh em sao? Lẽ ra chúng ta phải cảm thấy yên tâm khi nhìn Chúa ngủ giấc ngủ tín thác của trẻ thơ ngay giữa cơn giông bão. Nhìn Chúa ngủ bình an, chúng ta hiểu rằng chẳng có gì đáng sợ. Vâng lời Chúa để qua bờ bên kia, và có Chúa trong con thuyền đời mình, điều đó không làm chúng ta tránh được giông bão, có khi lại gặp bão tố nhiều hơn. Nhưng điều chắc chắn là chúng ta sẽ qua được bờ bên kia với lòng tin được tôi luyện của người tín hữu dày dạn. Chúng ta dám tin Chúa có quyền trên sóng gió của đời ta không?
Cầu nguyện:
Lạy Cha từ ái, đây là niềm tin của con. Con tin Cha là Tình yêu, và mọi sự Cha làm đều vì yêu chúng con. Cả những khi Cha mạnh tay cắt tỉa, cả những khi Cha thinh lặng hay vắng mặt, cả những khi Cha như chịu thua sức mạnh của ác nhân, con vẫn tin Cha là Cha toàn năng nhân ái. Con tin Cha không chịu thua con về lòng quảng đại, chẳng để con thiệt thòi khi dám sống cho Cha. Con tin rằng nơi lòng những người cứng cỏi nhất cũng có một đốm lửa của sự thiện, được vùi sâu dưới những lớp tro. Chỉ một ngọn gió của tình yêu chân thành cũng đủ làm đốm lửa ấy bừng lên rạng rỡ. Con tin rằng chẳng có giọt nước mắt nào vô ích, thế giới vẫn tồn tại nhờ hy sinh thầm lặng của bao người. Con tin rằng chiến thắng cuối cùng thuộc về Ánh sáng. Sự Sống và Tình yêu sẽ chiếm ngự địa cầu. Con tin rằng dòng lịch sử của loài người và vũ trụ đang chuyển mình tiến về với Cha, qua trung gian tuyệt vời của Chúa Giêsu và sức tác động mãnh liệt của Thánh Thần. Con tin rằng dần dần mỗi người sẽ gặp nhau, vượt qua mọi tranh chấp, bất đồng, mọi dị biệt, thành kiến, để cùng nắm tay nhau đi qua sa mạc cuộc đời mà về nhà Cha là nơi hạnh phúc viên mãn. Lạy Cha, đó là niềm tin của con. Xin Cha cho con dám sống niềm tin ấy. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Tin mừng Marcô được viết cho các Kitô hữu gốc dân ngoại, những người không lớn lên trong truyền thống Do Thái. Vì thế, Tin mừng này mang một nét rất đặc trưng: mầu nhiệm về căn tính Đức Giêsu được hé mở cách tiệm tiến. Trình thuật Chúa Giêsu dẹp yên sóng gió chính là một trong những cao điểm của hành trình mặc khải ấy.
Sau một ngày giảng dạy, Đức Giêsu nói với các môn đệ: “Chúng ta sang bờ bên kia” (Mc 4,35). Lời mời gọi này không chỉ mang ý nghĩa địa lý, mà còn là lời mời bước vào một hành trình mới của đức tin. Ngay khi con thuyền rời bến, sóng gió bất ngờ nổi lên. Theo Chúa không có nghĩa là được miễn trừ khỏi thử thách; trái lại, chính trong hành trình theo Người, người môn đệ thường phải đối diện với những cơn bão bất ngờ của cuộc đời và ơn gọi.
Giữa cơn bão, Đức Giêsu lại đang ngủ. Chi tiết này vừa rất con người, vừa gây hoang mang sâu sắc. Các môn đệ hoảng sợ không chỉ vì sóng gió, mà còn vì cảm giác bị bỏ rơi. Họ kêu lên: “Thầy ơi, chúng ta chết mất mà Thầy không quan tâm sao?” (Mc 4,38). Câu hỏi ấy không hề xa lạ với chúng ta hôm nay. Trong những lúc khủng hoảng, khi Chúa dường như im lặng, chúng ta cũng dễ nghi ngờ sự hiện diện và quan tâm của Người. Nhưng chính trong sự im lặng ấy, Tin mừng mời gọi chúng ta khám phá sâu hơn: Chúa không vắng mặt; Người vẫn đang ở trên cùng con thuyền với chúng ta.
Khi Đức Giêsu đứng dậy, quát gió và truyền cho biển: “Im đi! Lặng đi!” (Mc 4,39), sóng gió liền yên lặng. Điều khiến các môn đệ kinh ngạc không chỉ là biển lặng gió yên, mà là câu hỏi vang vọng trong lòng họ: “Người là ai mà cả gió và biển cũng phải vâng phục?” (Mc 4,41). Cơn bão trở thành nơi mặc khải. Theo Chúa không phải để tránh sóng gió, nhưng để nhận ra Chúa là ai, và tôi là ai trước nhan Người. Bình an Người ban không phải là sự an toàn được bảo đảm, mà là sự bình an phát sinh từ xác tín rằng mình không bao giờ đơn độc.
Hôm nay, Giáo hội mừng kính thánh Gioan Bosco, vị linh mục đã hiến trọn đời cho việc giáo dục giới trẻ. Cuộc đời ngài cũng là một hành trình vượt sóng: thiếu thốn, hiểu lầm và cả thất bại. Nhưng ngài không rời bỏ con thuyền sứ mạng, vì ngài tin rằng Chúa vẫn hiện diện. Chính niềm tin ấy, được nuôi dưỡng qua cầu nguyện, lao động và kiên trì mỗi ngày, đã giúp ngài can đảm ở lại với người trẻ bằng hy vọng và yêu thương, để dẫn đưa nhiều tâm hồn “sang bờ bên kia” của một cuộc đời có ý nghĩa. Giữa biển đời hôm nay, Tin mừng mời gọi chúng ta can đảm ở lại trên con thuyền với Thầy Giêsu, và phó thác phần còn lại cho sự tín thác.
Lạy Chúa Giêsu, chỉ mình Chúa mới có những lời ban sự sống đời đời. Xin cho chúng con biết luôn bám chặt vào Lời Chúa giữa những sóng gió của biển đời hôm nay. Amen.


































