23.01.2026 – Thứ Sáu Tuần II Thường Niên
Lời Chúa: Mc 3, 13-19
“Người gọi những kẻ Người muốn gọi để họ ở cùng Người”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô.
Khi ấy, Chúa Giêsu lên núi và gọi những kẻ Người muốn gọi, và họ đến cùng Người. Người chọn mười hai vị để theo Người, và sai các ông đi giảng và ban cho các ông quyền trừ quỷ. Mười hai vị ấy là: Simon mà Người đặt tên là Phêrô, Giacôbê con ông Giêbêđê, và Gioan là em Giacôbê, (cả hai được Người đặt tên là Boanerges, nghĩa là con của sấm sét), rồi đến Anrê, Philipphê, Bartôlômêô, Matthêu, Tôma, Giacôbê con ông Alphê, Tađêô, Simon nhiệt tâm, và Giuđa Iscariô là kẻ nộp Người. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Thông thường ở xã hội Do-thái, người môn đệ đi tầm sư học đạo. Còn Thầy Giêsu lại đi “gọi” học trò. Thầy muốn lập một nhóm học trò ruột, hết sức gần gũi với mình. Những người Thầy muốn, Thầy đã gọi họ lại. Và họ đã đáp lời mà đến với vị Thầy đang ở trên núi. Như thế sáng kiến thì bắt nguồn từ Thầy, còn đáp lại là điều con người cần thực hiện. Thầy Giêsu muốn lập một nhóm mười hai môn đệ. Có thể vì Thầy nhớ đến mười hai chi tộc Ítraen ngày xưa. Mục đích của nhóm Mười Hai này là ở với Thầy và được Thầy sai đi. Ở với là chuyện ưu tiên, và cũng là chuyện dễ bị xao lãng. Ở với là có tương quan thân thiết và thường xuyên với Thầy. Ở với là chia sẻ cuộc sống ăn ở, đói no, thành công, thất bại. Khi ở với Thầy Giêsu, người môn đệ hiểu Thầy sâu xa và gắn bó với Thầy. Khi các môn đệ đến với và ở với Thầy Giêsu, họ như được tách ra khỏi đám đông.
Sau này, khi tìm người thay thế Giuđa phản bội, Phêrô đòi đó phải là người đã sống với Thầy Giêsu ngay từ đầu (x.Cv 1, 22). Ở với nằm trong định nghĩa về người môn đệ của Thầy Giêsu. Nhưng đó không phải là điểm dừng. Ở lại với Chúa là để được sai đến với con người. Được tách ra khỏi đám đông chính là để được sai đến với đám đông, trong tư cách của người đã được mắt thấy tai nghe Thầy Giêsu. Người môn đệ được sai sẽ được phép làm những việc y hệt như Thầy : rao giảng Tin Mừng và trừ quỷ nhằm phục vụ cho con người. Chẳng những họ làm việc như Thầy, họ còn làm việc của Thầy và với Thầy. Không ở với thì cũng chẳng được sai đi, và cũng không đủ sức để được sai. Nhưng ở với là để có ngày được sai đi, mà sai đi thì vẫn luôn ở với. Kitô hữu là người được gọi, để ở với Chúa Giêsu và được ngài sai đi. Cuộc sống xao động hôm nay có vẻ làm ta quên ở với Chúa và rơi vào tình trạng nghiện việc. Chính vì thế công việc ta làm không đem lại hiệu quả thực sự và lâu bền. Hãy ở với Giêsu mỗi ngày 15 phút, bạn sẽ thấy mọi sự thay đổi.
Cầu nguyện:
Khi bị bao vây bởi muôn tiếng ồn ào, xin cho con tìm được những phút giây thinh lặng. Khi bị rã rời vì trăm công ngàn việc, xin cho con quý chuộng những lúc được an nghỉ trước nhan Chúa. Khi bị xao động bởi những bận tâm và âu lo, xin cho con biết thanh thản ngồi dưới chân Chúa để nghe lời Người. Khi bị kéo ghì bởi đam mê dục vọng, xin cho con thoát được lên cao nhờ mang đôi cánh thần kỳ của sự cầu nguyện. Lạy Chúa, ước gì tinh thần cầu nguyện thấm nhuần vào cả đời con. Nhờ cầu nguyện, xin cho con gặp được con người thật của con và khuôn mặt thật của Chúa.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Tin mừng hôm nay thuật lại một khoảnh khắc rất quan trọng trong sứ vụ của Chúa Giêsu: Người gọi và thiết lập Nhóm Mười Hai. Trước hết, Chúa “lên núi”, rồi mới gọi các ông. Trong Kinh thánh, núi là nơi gặp gỡ Thiên Chúa, nơi con người lắng nghe và phân định thánh ý Ngài. Hình ảnh Chúa Giêsu lên núi cho thấy việc tuyển chọn các tông đồ không phải là một quyết định vội vàng, nhưng là hoa trái của sự hiệp thông sâu xa với Chúa Cha: “Người lên núi và gọi những kẻ Người muốn” (Mc 3,13).
Điều đáng chú ý là Tin mừng không nói Chúa gọi những người giỏi giang hay hoàn hảo nhất, nhưng là “những kẻ Người muốn”. Sự tuyển chọn ấy hoàn toàn phát xuất từ tình yêu và sáng kiến của Thiên Chúa. Nhóm Mười Hai gồm những con người rất khác nhau: có người nóng nảy, có người âm thầm, có người yếu đuối, thậm chí có người phản bội. Thế nhưng, tất cả đều được Chúa mời gọi trước hết để “ở với Người” (Mc 3,14).
“Ở với Chúa” chính là nền tảng của mọi ơn gọi và mọi sứ mạng. Trước khi được sai đi rao giảng, các ông được mời gọi sống gần gũi với Chúa, lắng nghe Người, học cách nghĩ, cách yêu và cách hành động như Người. Nếu không “ở với Chúa”, việc rao giảng rất dễ trở thành hoạt động thuần túy nhân loại, thiếu sức sống và niềm vui Tin mừng.
Trong đời sống gia đình và đời sống Kitô hữu hôm nay, lời mời gọi ấy vẫn còn nguyên giá trị. Chúng ta thường bận rộn với nhiều công việc, trách nhiệm và kế hoạch. Nhưng Chúa nhắc chúng ta rằng điều quan trọng trước hết không phải là làm cho Chúa bao nhiêu việc, mà là dành thời gian ở với Chúa bao nhiêu. Khi mỗi ngày biết dành một khoảng lắng để cầu nguyện, đọc Lời Chúa hay đơn sơ thưa chuyện với Ngài, chính Chúa sẽ dần biến đổi chúng ta và sai chúng ta đi, mỗi người theo cách riêng của mình.
Hôm nay, Chúa cũng gọi từng người chúng ta, gọi từng gia đình và từng thành viên trong cộng đoàn. Ngài gọi không phải vì chúng ta xứng đáng, nhưng vì Ngài yêu thương và tín nhiệm. Điều Chúa mong chờ nơi chúng ta là một tấm lòng sẵn sàng đáp lại: sẵn sàng ở với Chúa và sẵn sàng để Chúa sai đi trong đời sống hằng ngày.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã gọi Nhóm Mười Hai để các ông ở với Chúa và được sai đi loan báo Tin mừng. Xin giúp chúng con, giữa những bận rộn của cuộc sống, luôn biết dành thời gian ở lại với Chúa để lắng nghe và cảm nếm tình yêu của Ngài. Xin cho gia đình chúng con biết sống gần gũi với Chúa mỗi ngày, để từ đó chính đời sống của chúng con trở thành lời chứng âm thầm cho Tin mừng yêu thương của Chúa. Amen.


































