01.05.2026 – Thứ Sáu Tuần IV Phục Sinh: Thánh Giuse Thợ
Lời Chúa: Mt 13, 54-58
“Ông ta không phải là con bác phó mộc sao?”
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu trở về quê nhà, giảng dạy dân chúng trong hội đường, họ bỡ ngỡ và nói rằng: “Bởi đâu ông này khôn ngoan và tài giỏi như thế? Ông không phải là con bác thợ mộc ư? Mẹ ông không phải là bà Maria? và Giacôbê, Giuse, Simon và Giuđa không phải là anh em của ông sao? Và tất cả chị em của ông không phải ở nơi chúng ta đó sao? Vậy bởi đâu ông được mọi điều ấy như thế?” Và họ lấy làm gai chướng về Người. Nhưng Chúa Giêsu nói với họ: “Không có tiên tri nào được vinh dự nơi quê hương và nơi nhà mình”. Và Người không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ cứng lòng tin. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Sau khi đã chịu phép Rửa, vào hoang địa để cầu nguyện, ăn chay, có một ngày nào đó, Đức Giêsu chia tay Đức Mẹ để lên đường. Lên đường là bỏ lại ngôi làng Nazareth dấu yêu với bao kỷ niệm. Chính tại đây Ngài đã sống hơn ba mươi năm trong bầu khí gia đình. Chính tại nơi này, Ngài đã lớn lên quân bình về thân xác, trí tuệ, tâm linh. Nazareth như một ngôi trường lớn, chuẩn bị cho Ngài chững chạc đi sứ vụ. Tại đây, Đức Giêsu đã là con bác thợ Giuse (c. 55), và đã trở thành thợ theo truyền thống cha truyền con nối. Ngài đã được dạy nghề và hành nghề để kiếm sống cho bản thân và gia đình. Đức Giêsu là một người thợ tại Nazareth, phục vụ cho nhu cầu dân làng. Ngài biết đến cái vất vả của công việc chân tay nặng nhọc. Đức Giêsu không thuộc giới trí thức, thượng lưu, quyền quý. Lao động làm Ngài gần với người nghèo và thấy sự đơn sơ của tâm hồn họ.
Cũng tại Nazareth, đời sống cầu nguyện của Đức Giêsu được nuôi dưỡng. Ngài học được lối cầu nguyện một mình ở nơi vắng vẻ. Đức Giêsu có khả năng thấy sự hiện diện yêu thương của Cha nơi mọi sự, nơi một bông hoa, nơi chim trời, nơi ánh nắng và cơn mưa. Tình thân của Con đối với Cha ngày càng trở nên sâu đậm. Ngài tìm ý Cha mỗi lúc và để Cha chi phối trọn vẹn đời mình. Hôm nay Đức Giêsu trở về làng cũ sau một thời gian đi sứ vụ. Ngài vào lại hội đường quen thuộc, gặp lại những khuôn mặt đồng hương. Không rõ trước đây có lần nào bác thợ Giêsu được mời giảng ở đây chưa. Nhưng lần này, khi trở về với tiếng tăm từ những phép lạ làm ở nơi khác, Đức Giêsu đã khiến dân làng sửng sốt vì sự khôn ngoan trong lời giảng dạy. Hai lần họ đặt câu hỏi: Bởi đâu ông ta được như thế? (cc. 54. 56). Một câu hỏi rất hay, nếu được tìm hiểu một cách nghiêm túc. Câu hỏi này có thể đưa họ đi rất xa, để gặp được căn tính của Đức Giêsu. Tiếc thay, dân làng Nazareth lại không quên được nghề nghiệp của cha Ngài. Họ nhớ rất rõ họ hàng gần xa của Ngài là mẹ và các anh chị. Họ có thể kể tên từng anh chị em của Ngài, vì đều là bà con lối xóm (c. 55).
Đức Giêsu là người mà họ biết quá rõ từ thuở ấu thơ. Làm sao con người bình thường, ít học đó lại có thể là một vị ngôn sứ? Làm sao từ ngôi làng Nazareth vô danh này lại xuất hiện ngôn sứ được? Và họ vấp ngã vì Đức Giêsu, nghĩa là họ đã không tin vào Ngài. Cái biết gần gũi của họ về Ngài lại trở nên thành kiến khiến họ không thể tiến sâu hơn vào mầu nhiệm con người Đức Giêsu. Người đồng hương của Ngài đã không trả lời được câu hỏi: Bởi đâu…? Mỗi con người là một mầu nhiệm mà ta phải khám phá mãi. Có những mầu nhiệm lớn ẩn trong lớp áo tầm thường. Dân làng Nazareth đã không nhận ra hồng phúc mà họ đang hưởng. Chúng ta cũng cần được giải thoát khỏi những cái biết hẹp hòi, để thấy mình hạnh phúc khi sống với người khác gần bên.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, dân làng Nazareth đã không tin Chúa vì Chúa chỉ là một ông thợ thủ công. Các môn đệ đã không tin Chúa khi thấy Chúa chịu treo trên thập tự. Nhiều kẻ đã không tin Chúa là Thiên Chúa chỉ vì Chúa sống như một con người, Cũng có lúc chúng con không tin Chúa hiện diện dưới hình bánh mong manh, nơi một linh mục yếu đuối, trong một Hội thánh còn nhiều bất toàn. Dường như Chúa thích ẩn mình nơi những gì thế gian chê bỏ, để chúng con tập nhận ra Ngài bằng con mắt đức tin. Xin thêm đức tin cho chúng con để khiêm tốn thấy Ngài tỏ mình thật bình thường giữa lòng cuộc sống.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Hôm nay Giáo hội mừng lễ kính thánh Giuse thợ. Khi gọi tên thánh Giuse gắn với nghề thợ mộc, Giáo hội nhắc chúng ta về phẩm giá của lao động, một thực tại gắn liền với đời sống con người.
Thế nhưng, trong Tin mừng hôm nay, thánh sử Matthêu lại không trực tiếp nhắc tên thánh Giuse. Người chỉ nói đến Đức Maria và gọi Chúa Giêsu là “con bác thợ mộc” (x. Mt 13,55). Phải chăng vai trò của thánh Giuse bị lu mờ?
Không hẳn vậy. Chính sự “vắng bóng” này lại làm nổi bật căn tính của ngài: một con người âm thầm, giản dị và khiêm nhường. Ngay từ biến cố truyền tin, thánh Giuse đã chọn thái độ kín đáo, ít lời, và luôn hành động trong thinh lặng (x. Mt 1,19-24). Suốt cuộc đời, ngài hiện diện không phải bằng những lời nói hay những lần xuất hiện, nhưng bằng sự trung tín trong bổn phận hằng ngày.
Quả thật, giá trị của một con người không hệ tại ở sự phô bày hay tần suất xuất hiện. Trong một xã hội dễ bị cuốn vào hình thức và truyền thông, người ta thường đo lường giá trị qua những gì thấy được. Nhưng đời sống còn có chiều sâu vô hình, nơi những điều âm thầm lại mang sức nặng quyết định. Chính ở đó, thánh Giuse đã sống trọn vẹn ơn gọi của mình.
Ngài chọn đời sống lặng lẽ, nhưng không hề tầm thường. Trong lao động cần mẫn và trách nhiệm, ngài đã dâng hiến tất cả cho Thiên Chúa, để Ngài được tôn vinh, và để Chúa Giêsu lớn lên trong một mái ấm đầy yêu thương. Đó cũng là con đường của nhiều vị thánh: sống âm thầm nhưng làm cho Thiên Chúa trở nên lớn lao trong cuộc đời mình.
Lời nguyện: Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Ngài vì đã ban cho chúng con gương sáng của thánh Giuse, một con người sống âm thầm mà trọn vẹn. Xin giúp chúng con luôn biết sống khiêm nhường trong bổn phận hằng ngày, biết trung tín trong những điều nhỏ bé và biết đặt trọn niềm tin nơi Ngài trong mọi công việc. Cho đời sống chúng con, dù đơn sơ, vẫn trở nên khí cụ để tôn vinh Ngài và làm cho tình yêu Chúa lan toả giữa đời. Amen.































