02.05.2026 – Thứ Bảy Tuần IV Phục Sinh
Lời Chúa: Ga 14, 7-14
“Ai thấy Thầy là xem thấy Cha”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu các con biết Thầy, thì cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, các con biết và đã xem thấy Người”. Philipphê thưa: “Lạy Thầy, xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha và như thế là đủ cho chúng con”. Chúa Giêsu nói cùng ông rằng: “Philipphê, Thầy ở với các con bấy lâu rồi, thế mà con chưa biết Thầy ư? Ai thấy Thầy là xem thấy Cha. Sao con lại nói: Xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha? Con không tin rằng Thầy ở trong Cha và Cha ở trong Thầy ư? Những điều Thầy nói với các con, không phải tự mình mà nói, nhưng chính Cha ở trong Thầy, Ngài làm mọi việc. Các con hãy tin rằng Thầy ở trong Cha, và Cha ở trong Thầy. Ít ra các con hãy tin, vì các việc Thầy đã làm. Thật, Thầy bảo thật các con: Ai tin vào Thầy, người ấy sẽ làm được những việc Thầy đã làm; người ấy còn làm được những việc lớn lao hơn, vì Thầy về với Cha. Và điều gì các con nhân danh Thầy mà xin Cha, Thầy sẽ làm, để Cha được vinh hiển trong Con. Nếu điều gì các con nhân danh Thầy mà xin cùng Thầy, Thầy sẽ làm cho”. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Sau khi ông Tôma hỏi Thầy Giêsu về đường (Ga 14,5), thì ông Philípphê lại xin Thầy cho các môn đệ thấy Chúa Cha (c.8). Không rõ Philípphê muốn thấy Thiên Chúa theo kiểu nào, bởi lẽ theo niềm tin chung của người Do-thái, không ai thấy Thiên Chúa chí thánh mà sau đó còn sống được (x. Xh 33,20). Dù sao, khát vọng được thấy Thiên Chúa là ước mơ chính đáng. Thiên Chúa đã thỏa mãn ước mơ mà Ngài đã đặt vào lòng con người. Nơi Đức Giêsu, là Ngôi Lời nhập thể và là Con Thiên Chúa, chúng ta có thể thấy được Thiên Chúa bằng mắt phàm. “Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha” (c.9). Nhìn ngắm khuôn mặt Thiên Chúa nơi Đức Giêsu, chúng ta chẳng những không phải chết, nhưng được sống.
Theo quan niệm của người Do-thái, sứ giả là đại diện trọn vẹn cho người sai mình. Đức Giêsu đã là sứ giả cho Cha một cách tuyệt vời. Ngài là một với Thiên Chúa, Đấng sai Ngài: “Thầy ở trong Chúa Cha, và Chúa Cha ở trong Thầy” (c.11). Các lời Ngài nói, Ngài không tự mình nói. Các việc Ngài làm, Ngài không tự mình làm. “Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình” (c.10). Nhìn những việc Đức Giêsu làm, chúng ta nhận ra đó là việc của Cha. Cha làm việc của Cha qua Con của mình là Đức Giêsu.
“Ai tin vào Thầy, người đó sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm được những việc lớn lao hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha” (c.12). Chúng ta vẫn ở trong mùa Phục sinh, mùa của sự sống chiến thắng. Đức Giêsu đã về với Chúa Cha và được vào trong vinh quang. Khi tin vào Ngài, khi gắn bó với một Đấng phục sinh quyền năng như thế, chúng ta có thể làm được những điều như Ngài đã làm: trừ quỷ, chữa bệnh, hoàn sinh kẻ chết (Mc 16,17-18; Cv 9,34.40).Và như Đức Giêsu, điều vĩ đại mà chúng ta có thể làm cho thế giới hôm nay là yêu thương, yêu như Thầy đã yêu, yêu đến hiến mạng. Hãy mạnh dạn nhân danh Đức Giêsu mà xin, vì biết thế nào Ngài cũng làm cho người gắn bó với Ngài. Tất cả để Cha được tôn vinh nơi Con (c.14).
Lời Nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, xin cho con biết con, xin cho con biết Chúa. Xin cho con chỉ khao khát một mình Chúa, quên đi chính bản thân, yêu mến Chúa và làm mọi sự vì Chúa. Xin cho con biết tự hạ, biết tán dương Chúa và chỉ nghĩ đến Chúa. Ước gì con biết hãm mình và sống trong Chúa. Ước gì con biết nhận từ Chúa tất cả những gì xảy đến cho con và biết chọn theo chân Chúa luôn. Xin đừng để điều gì quyến rũ con, ngoài Chúa. Xin Chúa hãy nhìn con, để con yêu mến Chúa. Xin Chúa hãy gọi con, để con được thấy Chúa. Và để con hưởng nhan Chúa đời đời. Amen.
(Thánh Augustinô)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J
![]()
SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Tin mừng hôm nay gợi lên hai cách tiếp cận và cũng là hai lối sống: thấy và biết; từ đó dẫn đến ở trong Chúa và làm việc của Chúa.
Ông Philipphê thưa: “Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha” (Ga 14,8). Chúa Giêsu đáp lại: “Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh chưa biết Thầy sao?” (Ga 14,9). Ở đây là hai cái nhìn khác nhau: một bên dừng lại ở việc thấy, bên kia mời gọi đi đến chỗ biết.
Thấy là bước khởi đầu của nhận thức. Con người nhờ thấy mà hình dung, mà hiểu phần nào thực tại. Các môn đệ đã thấy Chúa Giêsu bằng ánh mắt thể lý, nhưng điều đó chưa đủ để nhận ra Chúa Cha. Bởi lẽ, thấy nếu chỉ dừng lại ở bề ngoài, vẫn còn ở mức tự nhiên. Đức tin đòi hỏi một bước đi xa hơn: từ thấy đến biết, và từ biết đến tin. Biết ở đây không chỉ là hiểu bằng trí óc, nhưng là nhận ra căn tính sâu xa, là đi vào mầu nhiệm đang ẩn giấu phía sau điều mình thấy.
Chính vì thế, có những người thấy mà không biết; cũng vậy, có thể thấy Chúa mà vẫn chưa nhận ra Người là ai. Đó cũng là bối rối của các môn đệ: họ đang đứng ở ngưỡng cửa giữa thấy và biết, giữa nhận thức tự nhiên và niềm tin sâu xa.
Chúa Giêsu mở ra con đường để đi đến sự hiểu biết đích thực: “Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy” (Ga 14,10). Ở trong chính là chìa khóa. Khi ở trong Chúa Cha, Người hành động như Chúa Cha, và chính đời sống cùng việc làm của Người mặc khải sự hiệp nhất ấy.
Như vậy, biết Thiên Chúa không chỉ là nhìn từ bên ngoài, nhưng là bước vào tương quan, là ở lại trong Ngài, để rồi đời sống mình dần phản chiếu chính sự sống của Ngài.
Lời nguyện: Lạy Chúa, qua Lời Chúa hôm nay, Ngài dẫn chúng con đi từ cái nhìn bên ngoài đến sự hiểu biết sâu xa trong đức tin. Xin giúp chúng con không dừng lại ở những gì thấy được, nhưng biết mở lòng để nhận ra Ngài trong đời sống mỗi ngày, biết ở lại trong Ngài để đời sống chúng con dần mang lấy cách sống và cách yêu của Chúa. Cho chúng con, trong từng việc nhỏ bé, cũng phản chiếu sự hiện diện sống động của Ngài. Amen.
![]()






























