30.04.2026 – Thứ Năm Tuần IV Phục Sinh
Lời Chúa: Ga 13, 16-20
“Ai đón nhận kẻ Thầy sai, là đón nhận Thầy”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Sau khi đã rửa chân các môn đệ, Chúa Giêsu phán với các ông: “Thật, Thầy bảo thật các con: Tôi tớ không trọng hơn chủ, kẻ được sai không trọng hơn đấng đã sai mình. Nếu các con biết điều đó mà thực hành thì có phúc. Thầy không nói về tất cả các con, vì Thầy biết những kẻ Thầy đã chọn, nhưng lời Thánh Kinh sau đây phải được ứng nghiệm: Chính kẻ ăn bánh của Ta sẽ giơ gót lên đạp Ta. Thầy nói điều đó với các con ngay từ bây giờ, trước khi sự việc xảy đến, để một khi xảy đến, các con tin rằng: Thầy là ai. Thật, Thầy bảo thật các con: Ai đón nhận kẻ Thầy sai, là đón nhận Thầy, và ai đón nhận Thầy là đón nhận Ðấng đã sai Thầy”. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Có ai ngờ ba ngày trước khi qua đời, Đức Thánh Cha Phanxicô đã đi thăm các tù nhân như ngài đã từng làm nhiều lần trong tư cách giáo hoàng. Cứ vào Thứ Năm Tuần Thánh, ngài lại đi rửa chân cho những tù nhân, những người khuyết tật hay tỵ nạn, cho cả những phụ nữ và những người không Công giáo. Vào chiều Thứ Năm Tuần Thánh ngày 17 tháng 4 năm 2025, ngài đã đi thăm 70 tù nhân ở nhà tù Regina Coeli gần Rôma. Ngài chỉ tiếc là trong lần cuối cùng này, ngài không còn đủ sức rửa chân cho họ nữa. Làm sao một cụ già 88 tuổi, sống nhờ thở oxy liều cao, có thể làm được chuyện đó? Dù sao, ngài vẫn muốn đến với những người đã vấp ngã, đã có một quá khứ đáng buồn và đang chịu hình phạt. Ngài muốn cúi xuống chân của họ, để cho họ thấy rằng họ vẫn có một phẩm giá đáng quý, phẩm giá của một con người, bất chấp tội của họ.
Cử chỉ rửa chân và hôn chân mang nhiều ý nghĩa. Nó tượng trưng cho tình thương, sự trân trọng, và nhất là sự phục vụ khiêm tốn. “Anh em cũng phải rửa chân cho nhau” (Ga 13,14). Khi cúi xuống rửa chân cho một phụ nữ Hồi giáo, Đức Phanxicô đã vâng lời Thầy Giêsu và coi người phụ nữ ấy như chị em trong nhóm của mình. Chắc chắn Đức Phanxicô đã chiêm niệm nhiều lần cảnh tượng Thầy Giêsu rửa chân cho các môn đệ. Điều này đã in nơi ngài một dấu ấn không phai, và đã định hướng cho toàn bộ cuộc sống của ngài. Khi nhìn Thầy Giêsu chạm tay vào chân môn đệ để rửa với sự trân trọng và yêu thương, chắc Đức Phanxicô đã đọc được thứ ngôn ngữ không lời đó.
Kinh nghiệm được Thầy rửa chân chẳng thể nào quên. Thầy muốn các môn đệ tiếp tục làm điều Thầy đã làm: “Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em” (Ga 13,15). Thầy Giêsu nhắc các môn đệ về vị thế của họ. Họ là người tôi tớ, người được sai, còn Thầy là chủ, là người sai họ đi (c. 16). Nếu Thầy dám cúi xuống, thì trò cũng phải làm. Bởi đó, việc rửa chân cho nhau là một đòi buộc của Thầy (c. 14). “Anh em đã biết những điều đó, nếu anh em thực hành, thì thật phúc cho anh em!” (c. 17). Đức Giêsu đã biến hành vi rửa chân thành mối phúc. Con người tìm hạnh phúc nơi việc được phục vụ, được tôn vinh. Còn Thầy Giêsu dạy ta tìm hạnh phúc nơi việc cúi xuống khiêm hạ. Nhiều Kitô hữu đã nếm được thứ hạnh phúc này, trong đó có Mẹ Têrêsa, cha Đamiêng, Đức Cha Cassaigne… Họ đã tình nguyện dâng đời mình cho những người cùng khổ.
Hôm nay, Đức Giêsu vẫn hiện diện nơi những người cần được rửa vết thương, vết thương thể chất và tinh thần. Và hôm nay, Ngài vẫn ở nơi những người đang cúi xuống, âm thầm, nhẹ nhàng, băng bó các vết thương của thế giới.
Cầu nguyện:
Lạy Thầy Giêsu, Khi Thầy rửa chân cho các môn đệ, chúng con hiểu rằng Thầy đã làm một cuộc cách mạng lớn. Thầy dạy chúng con một bài học rất ấn tượng khi Thầy bưng chậu nước, bất ngờ đến với các môn đệ trong bữa ăn, khi Thầy cúi xuống, dùng bàn tay của mình để rửa chân rồi lau chân cho họ. Chắc Thầy đã nhìn thật sâu vào mắt của từng môn đệ và gọi tên từng người. Giây phút được rửa chân là giây phút ngỡ ngàng và linh thánh.
Lạy Thầy Giêsu, Thế giới chúng con đang sống rất thấm bài học của Thầy. Chúng con vẫn xâu xé nhau chỉ vì chức tước và những đặc quyền, đặc lợi. Ai cũng sợ phải xóa mình, quên mình. Ai cũng muốn vun vén cho cái tôi, bất chấp lương tri và lẽ phải. Khi nhìn Thầy rửa chân, chúng con hiểu mình phải thay đổi cách cư xử. Không phải là ban bố như một ân nhân, nhưng khiêm hạ như một tôi tớ. Từ khi Thầy cúi xuống rửa chân cho anh Giuđa, kẻ sắp nộp Thầy, chúng con thấy chẳng ai là không xứng đáng cho chúng con phục vụ.
Lạy Thầy Giêsu, Thầy để lại cho chúng con một di chúc bằng hành động. Thầy đã nêu gương cho chúng con noi theo, để rửa chân chẳng còn là chuyện nhục nhã, nhưng là mối phúc. Xin cho chúng con thấy Thầy vẫn cúi xuống trên đời từng người chúng con, để nhờ đó chúng con có thể cúi xuống trên đời những ai khổ đau, bất hạnh. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Những tháng đầu năm 2026, trên các mạng xã hội xuất hiện một xu hướng đáng chú ý: nhiều người gọi năm 2026 là “2016 mới”. Người ta chia sẻ lại âm nhạc, hình ảnh và ký ức của một thập kỷ trước, như thể muốn trở về một thời đơn giản và nhẹ nhàng hơn. Đằng sau sự hoài niệm ấy là một khát vọng sâu xa: được yêu thương và được sống trong những tương quan chân thành. Giữa một thế giới đầy kết nối nhưng dễ hời hợt, con người vẫn tìm kiếm một nơi để tâm hồn được nghỉ ngơi và được đón nhận thật sự.
Trong bối cảnh đó, Tin mừng giữa Mùa Phục Sinh đưa chúng ta trở về với một cử chỉ rất đơn sơ nhưng đầy sức mạnh: Chúa Giêsu cúi xuống rửa chân cho các môn đệ. Sau đó, Người nói: “Thật, Thầy bảo thật anh em: tôi tớ không lớn hơn chủ nhà, kẻ được sai đi không lớn hơn người sai đi” (Ga 13,16). Thoạt nhìn, đây là bài học về sự khiêm nhường, nhưng sâu xa hơn, đó là mặc khải về chính dung mạo của Thiên Chúa. Ngài không đến để thống trị, nhưng để phục vụ; không đứng xa cách, nhưng cúi xuống gần gũi con người.
Chính trong hành động ấy, tình yêu của Thiên Chúa được tỏ lộ: một tình yêu biết hạ mình và trao ban. Như lời suy tư của Đức Bênêđictô XVI, sự khiêm hạ của Chúa Giêsu – khi tự trở nên người phục vụ – mở lối cho con người được hiệp thông với Thiên Chúa. Điều biến đổi con người không phải là quyền lực, nhưng là tình yêu biết cúi xuống.
Sau khi rửa chân, Chúa Giêsu còn nói: “Ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy” (Ga 13,20). Người môn đệ không chỉ nói về Chúa, nhưng làm cho Chúa hiện diện giữa đời. Khi một Kitô hữu biết phục vụ, chia sẻ và yêu thương trong những điều nhỏ bé hằng ngày, thì chính Chúa Giêsu đang tiếp tục cúi xuống để phục vụ thế giới qua họ.
Thế giới hôm nay có thể tìm kiếm bình an nơi những ký ức đẹp của quá khứ. Nhưng người Kitô hữu được mời gọi tìm bình an nơi Chúa Giêsu, Đấng đang sống và hoạt động hôm nay. Mỗi ngày, Người vẫn cúi xuống rửa chân cho chúng ta bằng tình yêu của Người, và mời gọi chúng ta bước theo con đường ấy.
Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu, giữa những khát khao được yêu thương và tìm kiếm bình an, chúng con nhiều khi còn đi tìm nơi những điều chóng qua. Xin dạy chúng con biết bước theo con đường khiêm nhường và phục vụ của Chúa, và cho đời sống chúng con trở nên dấu chỉ của tình yêu, để qua những việc nhỏ bé mỗi ngày, nhiều người nhận ra Chúa đang hiện diện và yêu thương họ. Amen.



































