24.01.2026 – Thứ Bảy Tuần II Thường Niên
Lời Chúa: Mc 3, 20-21
“Những thân nhân của Người nói: Người đã mất trí”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô.
Khi ấy Chúa Giêsu cùng các môn đệ trở về nhà, và dân chúng đông đảo lại đổ xô tới, đến nỗi Người không dùng bữa được. Những thân nhân của Người hay tin đó, liền đi bắt Người, vì họ nói: “Người đã mất trí”. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Bài Tin Mừng hôm nay thật là ngắn, chỉ gồm có hai câu. Nhưng câu chuyện kể lại có thế làm chúng ta bối rối. Đức Giêsu đã gặp sự chống đối từ phía các kinh sư và người Pharisêu. Bây giờ Ngài lại gặp sự hiểu lầm từ phía những thân nhân, trong đó có thể có thân mẫu của Ngài (x. Mc 3, 31). Khi Đức Giê su và các môn đệ trờ về nhà ở Caphácnaum, đám đông lại kéo đến. Nhu cầu thật lớn lao và thúc bách khiến cả nhóm không thể nào có giờ ăn. Thân nhân của Ngài nghe tin ấy thì hốt hoảng. Có lẽ họ đã đi từ quê làng Nadarét đến để gặp Đức Giêsu. Họ nghĩ Ngài bị mất trí và họ muốn lôi Ngài về lại quê nhà. Họ sẵn sàng dùng sức mạnh để ép Đức Giêsu phải đi. Kể cũng lạ nếu chỉ dựa vào chuyện Đức Giêsu không ăn để vội vã kết luận là Ngài mất trí. Các thân nhân chẳng để ý đến chuyện đám đông chạy đến với Ngài để được trừ quỷ, được chữa bệnh và để được nghe giảng. Làm sao một người mất trí có thể làm được những việc như thế ? Xem ra họ không hiểu mấy về con người và sứ mạng của Đức Giêsu.
Thật ra dưới mắt của các thân nhân, Đức Giêsu có những điều chẳng bình thường chút nào. Ngài đã không lập gia đình như những thanh niên khác. Ngài đã bỏ nghề thợ mộc ở Nadarét để lang thang khắp đó đây. Dù không phải là người học thức, Ngài đã chiêu tập một nhóm môn đệ chủ yếu là dân đánh cá, đã giao du với những hạng người nên tránh, đã dám đụng độ với các kinh sư, và bây giờ Ngài đang mê mệt với một đám đông cuồng nhiệt theo Ngài. Họ tự hỏi ông Giêsu, người thân của họ, có vấn đề gì về tâm lý không, có rơi vào tình trạng hoang tưởng tự đại không. Chúng ta cần nhiều thời gian để hiểu được sự “mất trí” của Đức Giêsu. Quan hệ máu mủ có khi lại làm cản trở việc nhận ra Ngài là ai. Đức Giêsu bao giờ cũng vượt trên những gì chúng ta thường nghĩ. Cần thấy được sự khôn ngoan và lòng nhân hậu của Thiên Chúa nơi sự “mất trí” và điên rồ của Đức Giêsu trên thập giá (1 Cr 1, 18).
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, dân làng Nadarét đã không tin Chúa vì Chúa chỉ là một ông thợ thủ công. Các môn đệ đã không tin Chúa khi thấy Chúa chịu treo trên thập tự. Nhiều kẻ đã không tin Chúa là Thiên Chúa chỉ vì Chúa sống như một con người, Cũng có lúc chúng con không tin Chúa hiện diện dưới hình bánh mong manh, nơi một linh mục yếu đuối, trong một Hội thánh còn nhiều bất toàn. Dường như Chúa thích ẩn mình nơi những gì thế gian chê bỏ, để chúng con tập nhận ra Ngài bằng con mắt đức tin. Xin thêm đức tin cho chúng con để khiêm tốn thấy Ngài tỏ mình thật bình thường giữa lòng cuộc sống.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Đoạn Tin mừng chúng ta vừa lắng nghe thuật lại khung cảnh Chúa Giêsu và các môn đệ trở về nhà, thì có rất đông người kéo đến với Người, đến nỗi “Người không còn thì giờ ăn uống” (Mc 3,20). Không những thế, chính những người thân của Người còn nói rằng Người “mất trí” (Mc 3,21). Thoạt nghe, khung cảnh này xem ra thật bi đát đối với Chúa Giêsu và các môn đệ. Nhưng nếu đọc kỹ và mở lòng ra, chúng ta sẽ nhận ra đây lại là một khoảnh khắc rất đáng dừng lại để suy gẫm và cảm nghiệm sâu xa hơn về tình thương của Chúa Giêsu dành cho con người.
Những người thân của Chúa gọi Người là “mất trí”. Nhưng Người “mất trí” vì điều gì? Người “mất trí” vì quá nhiều người tìm đến với Người để được chữa lành và được lắng nghe lời giảng dạy. Trước những nhu cầu khẩn thiết ấy, Chúa Giêsu sẵn sàng dành thời gian, chấp nhận hy sinh cả những nhu cầu rất căn bản của bản thân. Người quên ăn, quên nghỉ, chỉ để con người được chạm đến lòng thương xót của Thiên Chúa. Và chắc chắn, Chúa Giêsu không chỉ “mất trí” khi bỏ ăn bỏ uống vì chúng ta, nhưng Người còn “mất trí” hơn nữa khi chấp nhận hiến dâng chính mạng sống mình trên thập giá để cứu độ chúng ta. Chỉ với một chi tiết ngắn gọn, thánh sử Marcô đã cho chúng ta thấy tấm lòng yêu thương vô bờ của Chúa dành cho nhân loại.
Trong bối cảnh chúng ta đang sống những ngày cầu nguyện cho sự hiệp nhất các Kitô hữu, Tin mừng hôm nay mời gọi mỗi người dừng lại để chiêm ngắm và xác tín hơn về tình thương của Thiên Chúa dành cho mình. Chính khi cảm nghiệm sâu xa tình thương ấy, chúng ta mới có đủ động lực để sống hiệp nhất với nhau. Bởi lẽ, sự hiệp nhất không thể được xây dựng trên những tính toán hay áp đặt, nhưng chỉ có thể nảy sinh từ tình yêu. Chỉ tình yêu chân thành mới giúp chúng ta vượt qua những khác biệt, những hiểu lầm và những chia rẽ, để thật sự gắn kết với nhau trong Chúa.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã cầu nguyện cho chúng con được nên một, và chính Chúa cũng đã sẵn sàng “mất trí” để yêu thương và cứu độ chúng con. Xin cho chúng con cảm nghiệm ngày càng sâu xa hơn tình thương của Chúa, để từ đó chúng con biết sống hiệp nhất với nhau trong tình yêu, hầu trở nên dấu chỉ sống động của Tin mừng giữa thế giới hôm nay. Amen


































