
22.01.2026 – Thứ Năm Tuần II Thường Niên
Lời Chúa: Mc 3, 7-12
“Các thần ô uế vừa thấy Người, liền sụp lạy và kêu lên rằng: “Ngài là Con Thiên Chúa”, nhưng Người nghiêm cấm chúng không được tiết lộ gì về Người”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô.
Khi ấy, Chúa Giêsu cùng các môn đệ lui về bờ biển, đám đông từ Galilêa theo Người, và từ Giuđêa, Giêrusalem, Iđumê, bên kia sông Giođan, miền Tyrô và Siđon, nhiều kẻ đến cùng Người, khi nghe biết tất cả những việc Người đã làm. Vì đông dân chúng, nên Người bảo các môn đệ liệu cho Người một chiếc thuyền, kẻo họ chen lấn Người. Vì chưng, Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, nên bất cứ ai mắc bệnh tật gì đều đến gần để động đến Người. Và những thần ô uế vừa thấy Người, liền sụp lạy và kêu lên rằng: “Ngài là Con Thiên Chúa”, nhưng Người nghiêm cấm chúng không được tiết lộ gì về Người. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Bài Tin Mừng hôm nay được coi là một bản tóm lược những hoạt động của Đức Giêsu tại vùng phía biển hồ. Có vẻ Ngài rút lui về vùng này không phải vì sợ bị hãm hại (Mc 3, 6), nhưng để mở rộng phạm vi hoạt động hơn. Như trước đây không lâu, mọi người từ vùng Giuđê và Giêrusalem kéo tới xin chịu thanh tẩy bởi ông Gioan (Mc 1, 5), giờ đây một đám đông lớn hơn từ khắp mọi vùng đổ xô đến với Đức Giêsu. Có thể nói cả dân Israel hào hứng tụ họp bên ngài (Mc 3, 7-8). Chưa bao giờ Đức Giêsu thành công đến thế ! Nhưng nhiều người trong đám đông khổng lồ này lại là những bệnh nhân. Họ theo Đức Giêsu vì họ đã nghe biết những phép lạ chữa bệnh ngài làm. Đức Giêsu xin các môn đệ chuẩn bị một chiếc thuyền để nếu bị chen lấn quá trên bờ, ngài còn có thể xuống thuyền mà tránh đám đông. Những bệnh nhân tin rằng mình có thể được chữa lành nhờ chạm đến Ngài. Có những người chỉ xin chạm vào tua áo choàng của Ngài (Mc 6, 56). Họ không chờ Đức Giêsu đến với họ. Chính họ chủ động chen lấn để chạm đến Đức Giêsu. Họ không cần Ngài phải làm gì hay nói gì, họ chỉ cần chạm đến trong lòng tin là mọi bệnh tật được chữa khỏi. Dù y khoa đã đạt được những bước tiến đáng kể, nhưng ai có thể thống kê hết số bệnh nhân trên thế giới.
Con người hôm xưa chạy đến với Đức Giêsu để xin được chữa lành khỏi ách nặng nề của bệnh tật thân xác và tinh thần. Con người hôm nay cũng chạy đến với Giáo Hội để xin được chữa lành. Mọi nhà thương, phòng khám bệnh hay phát thuốc của người Công giáo, đều là nơi các bệnh nhân gặp được Đức Giêsu. Nơi đây họ chạm được vào con người nhân hậu của Ngài, và nơi đây Đức Giêsu chạm đến họ qua bàn tay của những y bác sĩ Công giáo. Con người hôm nay nhận ra Chúa Giêsu không nhờ sự giới thiệu của quỷ: “Ông là Con Thiên Chúa”, nhưng nhờ sự phục vụ khiêm hạ của những lương y sống như Giêsu.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con ánh sáng đức tin để nhận ra Chúa hôm nay và hằng ngày, nơi khuôn mặt khốn khổ của tất cả những người bị thử thách : những kẻ đói, không chỉ vì thiếu của ăn, nhưng vì thiếu Lời Chúa; những kẻ khát, không chỉ vì thiếu nước, nhưng còn vì thiếu bình an, sự thật, công bằng và tình thương; những kẻ vô gia cư, không chỉ tìm kiếm một mái nhà, nhưng còn tìm một con tim hiểu biết, yêu thương; những kẻ bệnh hoạn và hấp hối, không chỉ trong thân xác, nhưng còn trong tinh thần nữa, bằng cách thực thi lời hy vọng này : “Điều mà ngươi làm cho người bé mọn nhất trong anh em là làm cho chính Ta”
(Thánh Têrêxa Calcutta)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Khung cảnh Tin mừng hôm nay mang đến cho chúng ta một hình ảnh rất sống động: từ khắp nơi, người ta lũ lượt kéo đến với Chúa Giêsu. Họ mang theo bệnh tật, nỗi đau và những hy vọng mong manh, chỉ khao khát được đến gần Chúa và được Người chạm đến. Tin mừng thuật lại rằng: “Hễ ai chạm tới Người thì đều được khỏi” (Mc 3,10). Đức tin của họ thật đơn sơ, nhưng lại rất mạnh mẽ, vì đặt trọn niềm cậy trông nơi quyền năng và lòng thương xót của Chúa.
Trong trình thuật này, chúng ta cũng nhận ra một chi tiết đáng suy nghĩ: Chúa Giêsu bảo các môn đệ chuẩn bị sẵn một chiếc thuyền nhỏ để Người có thể lên đó, tránh cảnh bị đám đông chen lấn. Chúa không xa lánh con người, trái lại Người luôn mở rộng lòng để đón tiếp mọi người. Tuy nhiên, Người cũng biết giữ cho mình một khoảng lặng cần thiết, một không gian nội tâm, để tiếp tục thi hành sứ mạng Chúa Cha trao phó. Chúa rất quảng đại, nhưng đồng thời cũng rất khôn ngoan.
Hình ảnh ấy mời gọi mỗi người chúng ta nhìn lại đời sống của mình. Không ít lần, chúng ta để cho công việc, điện thoại, áp lực và những lo toan hằng ngày chen lấn, chiếm hết chỗ của Chúa trong tâm hồn. Chúa vẫn ở đó, vẫn muốn chạm đến và chữa lành chúng ta, nhưng liệu chúng ta có dành cho Người một khoảng trống thực sự trong đời sống hay không?
Một chi tiết khác cũng rất sâu sắc: khi thấy Chúa Giêsu, các thần ô uế sấp mình xuống và kêu lên: “Ông là Con Thiên Chúa” (Mc 3,11). Chúng nhận ra Chúa, nhưng chỉ dừng lại ở sự nhận biết, chứ không phải là niềm tin và sự phó thác. Điều Chúa chờ đợi nơi con người không phải là sự hiểu biết suông, mà là một tấm lòng tin yêu và sẵn sàng đón nhận.
Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi gia đình và mỗi người chúng ta: trước hết, hãy đến với Chúa bằng một đức tin đơn sơ, chân thành; và kế đến, hãy biết dành cho Chúa một khoảng lặng trong ngày, để Người có thể chạm đến, chữa lành và biến đổi tâm hồn mình.
Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con biết chạy đến với Chúa như đám đông năm xưa, không vì tò mò, nhưng vì khao khát được Chúa chữa lành và đổi mới. Xin giúp con biết dành cho Chúa một chỗ thật sự trong tâm hồn và trong đời sống hằng ngày, để con cảm nhận được tình thương và sự bình an Chúa ban. Xin cho gia đình con luôn biết mở lòng đón Chúa bước vào, để nhờ được Chúa chạm đến, chúng con được biến đổi mỗi ngày. Amen.


































