01.02.2020 – Thứ Bảy tuần III Thường niên A

Tại sao anh em sợ?
Lời Chúa : Mc 4, 35-41
Hôm ấy, khi chiều đến, Ðức Giêsu nói với các môn đệ: “Chúng ta sang bờ bên kia đi!” Bỏ đám đông ở lại, các ông chở Người đi, vì Người đang ở sẵn trên thuyền; có những thuyền khác cùng theo Người. Và một trận cuồng phong nổi lên, sóng ập vào thuyền, đến nỗi thuyền đầy nước. Trong khi đó, Ðức Giêsu đang ỏ đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ. Các môn đệ đánh thức Người dậy và nói: “Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi mà Thầy chẳng lo gì sao?” Người thức dậy, ngăm đe gió, và truyền cho biển: “Im đi ! Câm đi!” Gió liền tắt, và biển lặng như tờ. Rồi Người bảo các ông: “Tại sao anh em sợ? Anh em không có lòng tin sao?” Các ông hoảng sợ và nói với nhau: “Vậy người này là ai, mà cả đến gió và biển cũng tuân lệnh?”
Suy niệm:
Chẳng hiểu tại sao lúc chiều xuống,
Đức Giêsu lại bảo các môn đệ đưa mình qua bờ phía đông của Biển hồ,
trên con thuyền mà Ngài ngồi giảng các dụ ngôn (Mc 4,1).
Do địa thế đặc biệt, hồ Galilê hay có những trận cuồng phong ập đến bất chợt,
tạo ra những cơn bão lớn trên sóng nước.
Tối hôm ấy, thầy trò đã gặp một cơn bão như vậy.
Thầy Giêsu phó thác mọi sự cho các môn đệ vốn là ngư phủ lành nghề.
Thầy mệt nên ngủ say ở đuôi thuyền, ngủ trên một cái gối.
Trong khi đó các môn đệ phải vật lộn với sóng gió, nước tràn đầy thuyền.
Họ có vẻ mất bình tĩnh khi thấy cơn giông bão không đánh thức Thầy được.
Chính họ đánh thức Thầy bằng một lời trách móc :
“Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi mà Thầy chẳng lo gì sao?” (c.38).
Thầy Giêsu đã thức dậy, và đã làm cho biển lặng, gió yên.
Đời con người ai tránh được sóng gió bất chợt.
Nếu biết trước sẽ gặp sóng gió, ai dám vượt biến ban đêm.
Sóng gió xảy ra trong đời riêng của mỗi người, trong gia đình,
trong đất nước, trong Giáo Hội, trên thế giới.
Sóng gió làm ta thấy mình con thuyền đời mình chòng chành, mong manh,
và khiến ta sợ hãi, hoảng loạn.
Giữa cơn sóng gió có khi người tín hữu lại thấy Chúa lạnh lùng, vô cảm.
Như các môn đệ, chúng ta không hiểu tại sao Chúa có thể ngủ được
khi đời ta bị đe dọa bởi cuồng phong,
tại sao Chúa vắng mặt, thinh lặng và khoanh tay
vào lúc chúng ta cần đến Ngài hơn cả.
“Tại sao anh em sợ ? Anh em không có lòng tin sao?” (c.40).
Anh em không tin là Thầy đang ở trong cùng một con thuyền với anh em sao?
Lẽ ra chúng ta phải cảm thấy yên tâm
khi nhìn Chúa ngủ giấc ngủ tín thác của trẻ thơ ngay giữa cơn giông bão.
Nhìn Chúa ngủ bình an, chúng ta hiểu rằng chẳng có gì đáng sợ.
Vâng lời Chúa để qua bờ bên kia, và có Chúa trong con thuyền đời mình,
điều đó không làm chúng ta tránh được giông bão,
có khi lại gặp bão tố nhiều hơn.
Nhưng điều chắc chắn là chúng ta sẽ qua được bờ bên kia
với lòng tin được tôi luyện của người tín hữu dày dạn.
Chúng ta dám tin Chúa có quyền trên sóng gió của đời ta không?
Cầu nguyện :
Lạy Cha từ ái,
đây là niềm tin của con.
Con tin Cha là Tình yêu,
và mọi sự Cha làm đều vì yêu chúng con.
Cả những khi Cha mạnh tay cắt tỉa,
cả những khi Cha thinh lặng hay vắng mặt,
cả những khi Cha như chịu thua sức mạnh của ác nhân,
con vẫn tin Cha là Cha toàn năng nhân ái.
Con tin Cha không chịu thua con về lòng quảng đại,
chẳng để con thiệt thòi khi dám sống cho Cha.
Con tin rằng nơi lòng những người cứng cỏi nhất
cũng có một đốm lửa của sự thiện,
được vùi sâu dưới những lớp tro.
Chỉ một ngọn gió của tình yêu chân thành
cũng đủ làm đốm lửa ấy bừng lên rạng rỡ.
Con tin rằng chẳng có giọt nước mắt nào vô ích,
thế giới vẫn tồn tại nhờ hy sinh thầm lặng của bao người.
Con tin rằng chiến thắng cuối cùng thuộc về Ánh sáng.
Sự Sống và Tình yêu sẽ chiếm ngự địa cầu.
Con tin rằng dòng lịch sử của loài người và vũ trụ
đang chuyển mình tiến về với Cha,
qua trung gian tuyệt vời của Chúa Giêsu
và sức tác động mãnh liệt của Thánh Thần.
Con tin rằng dần dần mỗi người sẽ gặp nhau,
vượt qua mọi tranh chấp, bất đồng,
mọi dị biệt, thành kiến,
để cùng nắm tay nhau đi qua sa mạc cuộc đời
mà về nhà Cha là nơi hạnh phúc viên mãn.
Lạy Cha, đó là niềm tin của con.
Xin Cha cho con dám sống niềm tin ấy. Amen.
Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.
.

Lời Chúa:
“Người thức dậy, ngăm đe gió, và truyền cho biển: “Im đi! Câm đi!” Gió liền tắt, và biển lặng như tờ”. (Mc 4,39)
Câu chuyện minh họa:
Có một người đàn bà đạo đức nọ trong cơn bệnh thập tử nhất sinh, chỉ có hy vọng duy nhất để cứu sống là phải chịu một cuộc giải phẫu.
Người đàn bà chấp nhận cuộc giải phẫu với hy vọng còn tiếp tục sống để lo cho người con trai của bà.
Khi người ta bắt đầu giải phẫu, bà yêu cầu cho con bà được chứng kiến những giờ phút đau đớn của bà. Thời đó chưa có thuốc tê cho nên bệnh nhân thường phải trải qua những đau đớn khủng khiếp.
Mặc dù đau đớn, nhưng người đàn bà xem ra vẫn can đảm chịu đựng được. Thế nhưng vào tới những giây phút cuối, khi lưỡi dao mổ của các bác sĩ chạm đến gần trái tim thì người đàn bà rùng mình và miệng kêu lên: “Lạy Chúa!”
Chứng kiến cảnh đau đớn của người mẹ, đứa con trai không cầm được cảm xúc đã thốt lên những lời xúc phạm đến Thiên Chúa. Ngay lúc đó người đàn bà nghiêm chỉnh bảo con: “Hỡi con, im đi, con làm mẹ đau đớn hơn lưỡi dao mổ của các bác sĩ nhiều. Con đã làm sỉ nhục Đấng ban sức mạnh và an ủi cho mẹ”.
Nói xong, bà mở bàn tay ra cho mọi người xem một tượng chịu nạn nhỏ mà bà nắm chặt trong tay suốt từ lúc bắt đầu cuộc giải phẫu đến giờ. Đó là thuốc tê đã làm dịu những cơn đau của bà.
Sau mấy tháng quần quại đau đớn trên giường bệnh, người đàn bà đã an nghỉ trong Chúa. Trước khi lìa đời, bà đã trao ảnh chuộc tội đó lại cho người con trai và dặn cậu: “Con hãy giữ lấy ảnh này vì đó sẽ là niềm an ủi cho con”.
Suy niệm:
Cuộc sống này có biết bao điều kỳ diệu mà dường như chúng ta chưa khám phá ra. Những điều kỳ diệu ấy phát xuất từ tình thương của Chúa. Người phụ nữ trên đây đã khám ra Chúa là sức mạnh và là niềm an ủi của bà và bà đã trao lại bí kíp ấy cho người con.
Hình ảnh gió và biển tượng trưng cho sự dữ mà các môn đệ đang phải vất vả chiến đấu. Khi các ông vất vả chèo chống vì sóng gió, các ông lại thấy Chúa ngủ, chẳng quan tâm gì đến các ông. Chúa lại phán với gió biển “Im đi! Câm đi!” Gió liền tắt, và biển lặng như tờ”. Chính lúc ấy, Chúa biểu lộ quyền năng của Ngài trên thần dữ, và trên thiên nhiên. Chúa trách các môn đệ “Sao nhát thế?”, nhắc nhở lòng tin của chúng ta vào Thiên Chúa. Vì thế, mỗi chúng ta được gọi là môn đệ của Chúa cần có lòng tin tưởng tuyệt đối vào Chúa, nhất là trong những lúc bão tố cuộc đời, cùng đi với Chúa, chúng ta sẽ cảm thấy bình an.
Lạy Chúa, lòng tin của chúng con còn yếu kém, xin Ngài củng cố và ban ơn nâng đỡ để không gì ngăn bước con đến với Chúa.
Têrêsa Mai An
Gp. Mỹ Tho



















![[Tông du Camerun] Đức Thánh Cha thăm cô nhi viện Ngul Zamba](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/428ae1d1-0e4a-41f4-a664-1f6adccf3e3a-90x60.webp)
![[Tông du Camerun] Đức Thánh Cha thăm cô nhi viện Ngul Zamba](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/428ae1d1-0e4a-41f4-a664-1f6adccf3e3a-180x120.webp)
![[Tông du Camerun] Đức Thánh Cha Lêô XIV được tiếp đón và gặp gỡ chính quyền, xã hội dân sự và ngoại giao đoàn](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/18ca4252-cb3b-41cd-9abd-cc1bc6176a51-90x60.webp)
![[Tông du Camerun] Đức Thánh Cha Lêô XIV được tiếp đón và gặp gỡ chính quyền, xã hội dân sự và ngoại giao đoàn](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/18ca4252-cb3b-41cd-9abd-cc1bc6176a51-180x120.webp)








![[Tông du Algeria] Đức Thánh Cha Lêô XIV rời Algeria, bắt đầu chuyến tông du tại Camerun](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/7def25dd-74ba-4337-9dcc-1e6ef2809ac6-90x60.webp)
![[Tông du Algeria] Đức Thánh Cha Lêô XIV rời Algeria, bắt đầu chuyến tông du tại Camerun](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/7def25dd-74ba-4337-9dcc-1e6ef2809ac6-180x120.webp)

