
09.08.2025 – Thứ Bảy Tuần XVIII Thường Niên
Lời Chúa: Mt 17, 14-20
“Người ta sẽ lấy gì mà đổi được sự sống mình”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi thầy trò Đức Giêsu đến với đám đông, thì có một người tới quỳ xuống trước mặt Người và nói: “Thưa Ngài, xin thương xót con trai tôi, vì cháu bị kinh phong và bệnh tình nặng lắm: nhiều khi ngã vào lửa, nhiều khi ngã xuống nước. Tôi đã đem cháu đến cho các môn đệ Ngài chữa, nhưng các ông không chữa được.” Ðức Giêsu đáp: “Ôi thế hệ cứng lòng không chịu tin và gian tà! Tôi còn phải ở với các người cho đến bao giờ, còn phải chịu đựng các người cho đến bao giờ nữa? Ðem cháu lại đây cho tôi.” Ðức Giêsu quát mắng tên quỷ, quỷ liền xuất, và đứa bé được khỏi ngay từ giờ đó. Bấy giờ các môn đệ đến gần hỏi riêng Ðức Giêsu rằng: “Tại sao chúng con đây lại không trừ nổi tên quỷ ấy?” Người nói với các ông: “Tại anh em kém tin! Thầy bảo thật anh em: nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải thôi, thì dù anh em có bảo núi này: ‘Rời khỏi đây, qua bên kia!’ nó cũng sẽ qua, và sẽ chẳng có gì mà anh em không làm được.”
Suy niệm:
Thầy Giêsu và ba môn đệ xuống từ trên núi, nơi Thầy mới hiển dung. Bốn Thầy trò gặp ngay một đám đông. Một người cha chạy đến, quỳ xuống trước mặt Đức Giêsu. Ông xin Ngài thương xót đứa con trai của ông bị kinh phong nặng lắm. Những mô tả của ông về bệnh tình của con đúng là triệu chứng kinh phong. Cậu bé không làm chủ được mình, dễ ngã vào nước, vào lửa. Tính mạng cậu lúc nào cũng bị đe dọa (c. 15). Điều đáng lưu ý ở đây là chín môn đệ khác đã bó tay. “Tôi đã đem cháu đến cho các môn đệ Ngài, nhưng các ông không chữa được” (c. 16). Chính những người đã được Thầy trao quyền để chữa bệnh và trừ quỷ lại không thể giải quyết được trường hợp này. Phải chăng vì không có sự hiện diện của Thầy, hay vì đám đông cứng lòng, hay vì cơn bệnh quá nặng khiến các môn đệ không đủ tự tin và mạnh mẽ? Dù sao Thầy Giêsu cũng phải ra tay, để làm điều cần làm. Với thái độ hơi mất kiên nhẫn, Ngài đã trách móc đám đông (c. 17). Ngài gọi họ là một thế hệ không tin và gian tà. Đức Giêsu thấy mình vẫn còn phải ở lại với họ và chịu đựng họ (c. 17) “Đem cháu lại đây cho tôi” Đức Giêsu quát mắng quỷ, quỷ liền xuất, và cậu bé được khỏi lập tức.
Các môn đệ hẳn bối rối và xấu hổ vì không đuổi được quỷ. Chắc họ cũng ngạc nhiên vì thấy mình thất bại trong trường hợp này, tuy họ đã thành công trong nhiều trường hợp khác (x. Lc 10, 17). Họ chờ lúc riêng tư giữa Thầy trò để hỏi lý do tại sao (c. 19). Câu trả lời của Thầy Giêsu ở đây là khá rõ ràng. “Tại anh em kém tin!” (c. 20). Kém tin là một từ đặc biệt chỉ có trong Tin Mừng Mátthêu. Từ này được dùng nhiều lần (6, 30; 8, 26; 14, 31; 16, 8). Người kém tin là người có lòng tin nhỏ bé (oligopistia), chứ không phải là hoàn toàn không tin chút nào (apistia). Nhưng lòng tin nhỏ bé này thật sự cũng chẳng đem lại hiệu quả gì. Nó chưa đáng được gọi là tin theo đúng nghĩa. Một lòng tin đúng nghĩa thì dù nhỏ bé như một hạt cải cũng có thể chuyển núi dời non (c. 20b; 1 Cr 13, 2). Chỉ với lòng tin nhỏ như vậy, sẽ chẳng có gì mà anh em không làm được. Dĩ nhiên, câu này không có nghĩa là họ làm được mọi sự. Các môn đệ chỉ làm được những gì liên quan đến việc loan báo Nước Trời, như chữa mọi bệnh hoạn tật nguyền và trừ quỷ (Mt 10). Họ chỉ làm được phép lạ khi người bệnh có lòng tin, và khi việc họ làm nằm trong ý định của Thiên Chúa. Những thừa tác viên của Giáo Hội nhiều khi thấy mình bất lực trước sự dữ. Chúng ta cần xin Chúa thêm cho ta đức tin để có thể chuyển được những đồi núi nơi lòng con người hôm nay.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, xin ban cho con đức tin lớn hơn hạt cải, để con làm bật rễ khỏi lòng con những ích kỷ và khép kín. Xin cho con đức tin can đảm để con chẳng sợ thiệt thòi khi trao hiến, chẳng sợ từ bỏ những gì con cậy dựa xưa nay. Xin cho con đức tin sáng suốt để con thấy được thế giới mà mắt phàm không thấy, thấy được Đấng Vô hình, nhưng rất gần gũi thân thương, thấy được Đức Kitô nơi những người nghèo khổ. Xin cho con đức tin liều lĩnh, dám mất tất cả chỉ vì yêu Chúa và tha nhân, dám tiến bước trong bóng đêm chỉ vì mang trong tim một đốm lửa của Chúa, dám lội ngược dòng với thế gian và khước từ những mời mọc quyến rũ của nó. Xin cho con đức tin vui tươi, hạnh phúc vì biết những gì đang chờ mình ở cuối đường, sung sướng vì biết mình được yêu ngay giữa những sa mù của cuộc sống. Cuối cùng, xin cho con đức tin cứng cáp qua những cọ xát đau thương của phận người, để dù bao thăng trầm dâu bể, con cũng không để tàn lụi niềm tin vào Thiên Chúa và vào con người.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Archimedes là người đầu tiên đưa ra định luật về đòn bẩy – một nguyên lý được áp dụng rộng rãi trong nhiều máy móc, thiết bị và vật dụng ngày nay. Ông từng khẳng định rằng, dù vật có quá nặng hay lực quá nhỏ, ta vẫn có thể nhấc được vật lên nếu có điểm tựa. Trong thư gửi vua Hiero II, ông quả quyết: “Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng quả đất lên”. Câu nói ấy không chỉ là tuyên ngôn khoa học mà còn khơi gợi suy nghĩ sâu xa: trong cuộc sống, dù gặp khó khăn đến đâu, luôn có một “điểm tựa” để ta vượt qua.
Trong trang Tin mừng hôm nay, các môn đệ của Chúa Giêsu cũng gặp một “vật nặng” mà họ không thể nhấc lên: họ bất lực khi cố trừ quỷ cho một em bé. Sau khi các ông cậy nhờ, Chúa Giêsu đã can thiệp và chữa lành em bé. Không chỉ vậy, Người còn chỉ rõ nguyên nhân khiến các ông thất bại: đó là vì thiếu đức tin. Và Người dạy rằng đức tin được thể hiện, được nuôi dưỡng và lớn lên qua cầu nguyện và ăn chay.
Chúa Giêsu nhấn mạnh sức mạnh của đức tin khi nói: “Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải thôi, thì dù anh em có bảo núi này: ‘Rời khỏi đây, qua bên kia!’ nó cũng sẽ qua, và sẽ chẳng có gì mà anh em không làm được” (x. Mt 17,20). Đức tin có thể làm nên những điều tưởng chừng không thể, vì nhờ đức tin, con người được kết hiệp với quyền năng vô biên của Thiên Chúa – Đấng vượt lên trên mọi giới hạn tự nhiên và suy nghĩ con người.
Đức tin không chỉ là một ý niệm trừu tượng mà cần được nuôi dưỡng bằng cầu nguyện và ăn chay: cầu nguyện để gắn bó mật thiết với Chúa và ăn chay để thanh luyện tâm hồn, làm cho đời sống nội tâm trở nên nhẹ nhàng, thánh thiện hơn.
Trong hành trình sống đức tin, chúng ta không ít lần cũng rơi vào tình trạng như các môn đệ: gặp khó khăn, thất bại và hoang mang. Nhiều khi, ta cậy dựa vào sức mình mà quên mời Chúa đồng hành. Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người hãy tin tưởng và phó thác nơi Chúa trong mọi hoàn cảnh. Dù cách giải quyết của Chúa có thể khác mong đợi của ta, nhưng nếu ta vâng theo, chắc chắn sẽ tìm được bình an đích thực.
Lạy Chúa, xin cho con luôn nhận ra giới hạn và yếu đuối của bản thân, đừng tự mãn nơi khả năng của mình nhưng biết mời Chúa bước vào từng giây phút của cuộc đời con. Xin giúp con sống với Chúa, trong Chúa và vì Chúa, để trở nên môn đệ đích thực của Ngài. Amen.




































