04.05.2026 – Thứ Hai Tuần V Phục Sinh
Lời Chúa: Ga 14, 21-26
“Ðấng Phù Trợ mà Cha sẽ sai đến, Người sẽ dạy các con mọi điều”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Ai nghe các giới răn Thầy truyền và tuân giữ, người ấy là kẻ yêu mến Thầy, và ai yêu mến Thầy, sẽ được Cha Thầy yêu mến, và Thầy cũng yêu mến và tỏ mình ra cho người ấy”. Ông Giuđa, không phải Giuđa Iscariô, thưa Người rằng: “Lạy Thầy, tại sao Thầy sẽ tỏ mình ra cho chúng con, mà không tỏ cho thế gian?” Chúa Giêsu trả lời: “Ai yêu mến Thầy, sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy. Kẻ không yêu mến Thầy, thì không giữ lời Thầy. Lời mà các con nghe, không phải là của Thầy, nhưng là của Cha, Ðấng đã sai Thầy. Thầy đã nói với các con những điều này khi còn ở với các con. Nhưng Ðấng Phù Trợ, là Thánh Thần, mà Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, chính Người sẽ dạy các con mọi điều và sẽ nhắc nhở cho các con tất cả những gì Thầy đã nói với các con”. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
“…Đọc kinh cầu nguyện kẻo sa linh hồn. Linh hồn phải giữ linh hồn, đến khi gần chết được lên thiên đàng.” Đó là phần cuối của một bài đồng dao quen thuộc cách đây mấy chục năm. Bài hát này đi kèm với trò chơi thiên đàng hỏa ngục hai bên của trẻ nhỏ. Thiên đàng là điểm đến tối hậu của đời người kitô hữu. Nhưng mô tả thiên đàng lại là điều vượt sức con người. Thánh Phaolô đã được nghe những lời khôn tả ở đó, nhưng tiếc là ngài không được phép nói lại (2 Cr 12, 4). Đức Giêsu đã dùng hình ảnh bữa tiệc để nói lên bầu khí thiên đàng, nơi có niềm vui, hạnh phúc và sự hiệp thông giữa Thiên Chúa và những người từ bốn phương thiên hạ (Mt 8, 11).
Nếu coi thiên đàng là nơi con người được hạnh phúc bên Thiên Chúa, trong một tương quan tình yêu, diện đối diện và vĩnh viễn, thì thiên đàng ấy đã chớm nở ngay từ đời này rồi. Khi yêu Thầy Giêsu, người môn đệ sẽ được Thầy yêu lại. Hơn nữa, chính Chúa Cha cũng yêu mến người ấy (c. 21). Và điều con người không dám mong sẽ xảy ra sau Phục sinh: “Cha Thầy và Thầy sẽ đến với người ấy và sẽ ở lại với người ấy” (c. 23). Thiên đàng bắt đầu với sự trao đổi tình yêu qua lại giữa người môn đệ với Cha và Con. Nơi nào có Thiên Chúa cư ngụ, nơi đó là thiên đàng. Khi Cha và Con đến dựng nhà nơi người môn đệ trung tín, tâm hồn người ấy trở thành thiên đàng. Hạnh phúc đã được nếm cảm trong giây phút hiện tại rồi trước khi được hưởng trọn vẹn trong Nước Thiên Chúa.
Nhưng không phải chỉ có sự hiện diện của Cha và Con, người môn đệ còn có Thánh Thần ở với và ở trong mình (Ga 14, 16-17). Như Cha đã sai Con, nay Cha lại sai Thánh Thần (c. 26). Thánh Thần sẽ là thầy dạy và là người gợi cho các môn đệ nhớ lại và hiểu thấu những gì Đức Giêsu đã làm (x. Ga 2, 22; 12,16). Vậy nơi tâm hồn người môn đệ, có sự hiện diện của cả Ba Ngôi Thiên Chúa. Một thiên đàng nho nhỏ ngay ở đời này!
Muốn cho thiên đàng ấy tồn tại, cần giữ các điều răn của Thầy Giêsu với rất nhiều tình yêu. Hãy yêu bằng hành động hơn là bằng cảm xúc, và để cho tình yêu Giêsu chi phối mọi chi tiết của đời ta.
Cầu nguyện:
Ngài đã xuống tận đáy lòng con, xin cho con chỉ tập trung vào tận đáy lòng con. Ngài là thượng khách của lòng con, xin cho con bước vào nhà là chính đáy lòng con. Ngài chọn cư ngụ trong lòng con, xin cho con biết ngồi yên ngay tại đáy lòng con. Duy Ngài ở lại trong con, xin cho con biết chìm sâu xuống tận đáy lòng con. Duy Ngài hiện diện trong lòng con, xin cho con biết xóa mình khi Ngài ở bên con. Khi con đã gặp Ngài, không còn con và Ngài nữa. Con chẳng là gì cả, và Ngài là tất cả.
(Theo Swami Abhisiktananda)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J
![]()
SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Trong Mùa Phục Sinh, khi chiêm ngắm tình yêu chiến thắng của Đức Kitô, Lời Chúa mời gọi chúng ta sống một đức tin cụ thể và trưởng thành: “Ai yêu mến Thầy thì sẽ giữ lời Thầy” (Ga 14,23).
“Yêu” và “tuân giữ” luôn gắn liền với nhau. Tình yêu không chỉ là cảm xúc thoáng qua, nhưng là một chọn lựa mỗi ngày: chọn sống theo ý Chúa, chọn từ bỏ điều sai trái, chọn bước theo con đường Tin Mừng. Nếu nói yêu Chúa mà không sống Lời Ngài, thì tình yêu ấy vẫn còn dang dở, chưa đi đến trọn vẹn.
Trong thực tế, không ít lần chúng ta dễ dàng thưa “con yêu Chúa”, nhưng lại ngại hy sinh, ngại thay đổi, ngại từ bỏ những thói quen chưa tốt. Chính nơi những do dự đó, Chúa mời gọi ta tiến thêm một bước: yêu bằng hành động, yêu bằng sự trung tín âm thầm trong từng chọn lựa nhỏ bé mỗi ngày.
Điều nâng đỡ chúng ta là lời hứa của Chúa Giêsu: Người ban Thánh Thần, Đấng Phù Trợ, để ở lại và hướng dẫn chúng ta (x. Ga 14,26). Khi ta chân thành khao khát sống Lời Chúa, Thánh Thần sẽ soi sáng, giúp ta hiểu, nhớ và có sức mạnh để thực hành điều mình tin.
Hơn thế nữa, tình yêu được thể hiện qua việc tuân giữ Lời Chúa sẽ mở ra một tương quan sâu xa hơn: “Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy; chúng ta sẽ đến và ở lại với người ấy” (Ga 14,23). Khi đó, tâm hồn trở thành nơi Thiên Chúa ngự, nơi bình an và niềm vui âm thầm lớn lên, ngay giữa những thực tại đời thường.
Mùa Phục Sinh là thời gian của đời sống mới. Chúa mời gọi chúng ta làm mới lại tình yêu của mình: không dừng lại ở lời nói, nhưng được cụ thể hóa bằng đời sống gắn bó và trung thành với Lời Chúa mỗi ngày.
Lời nguyện: Lạy Chúa, Ngài mời gọi chúng con yêu mến không chỉ bằng lời nói nhưng bằng đời sống cụ thể. Xin giúp chúng con biết quảng đại đáp lại tình yêu ấy qua việc trung thành giữ Lời Chúa trong từng hoàn cảnh, và mở lòng để Thánh Thần hướng dẫn, nâng đỡ chúng con trên hành trình đức tin. Cho tâm hồn chúng con trở thành nơi Chúa ngự, để bình an và niềm vui của Ngài lan tỏa trong đời sống chúng con và nơi những người chúng con gặp gỡ. Amen.
![]()

































