
03.11.2025 – Thứ Hai Tuần XXXI Thường Niên
Lời Chúa: Lc 14, 12-14
“Ông chớ mời các bạn hữu, nhưng hãy mời những người nghèo khó và tàn tật”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu nói với thủ lãnh các người biệt phái đã mời Người rằng: “Khi ông dọn tiệc trưa hay tiệc tối, ông chớ mời các bạn hữu, anh em, bà con và những người láng giềng giàu có, kẻo chính họ sẽ mời lại ông mà trả ơn cho ông. Nhưng khi ông dọn tiệc, ông hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt và đui mù, thì ông sẽ được phúc, bởi họ không có gì đền ơn cho ông: vì chưng, khi những người công chính sống lại, ông sẽ được đền ơn”. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
“Bánh ít đi, bánh quy lại” hay “Có đi có lại mới toại lòng nhau”: đó vẫn được coi là cách cư xử bình thường giữa người với người. Hơn nữa ai làm như vậy còn được coi là người biết cách xử thế. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu mời ta vượt lên trên lối cư xử đó, không ngừng lại ở chỗ tôi cho anh, để rồi anh cho tôi (do ut des).Ngài dạy cho ông chủ tiệc biết nên mời ai và không nên mời ai. Có bốn hạng người không nên mời dự tiệc: bạn bè, anh em, bà con họ hàng, hay láng giềng giàu có. Ngài đưa ra lý do: “Kẻo họ mời lại ông, và ông được đáp lễ” (c.12). Hơn nữa, Ngài còn nói đến bốn hạng người nên mời dự tiệc: những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù (c.13). Đức Giêsu khuyên nên mời những hạng người này, vì họ không có khả năng mời lại hay đáp lễ (c.14).
Như thế Đức Giêsu cho ta tiêu chuẩn để mời khách dự tiệc. Không mời những người quen biết, thân thích, giàu sang, để mời những người nghèo hèn, những kẻ chẳng được ai mời. Qua đề nghị khó thực hiện này của Đức Giêsu, Ngài đụng đến một khuynh hướng tự nhiên mà ít người để ý. Đó là khi làm điều tốt cho ai ta cũng mong được hoàn trả cách này cách khác.
Có khi mong được trả lại tương đương hay hậu hỹ hơn. Có khi mong trả lại bằng một bia đá ghi công hay một lời tri ân đơn giản. Nói chung để làm một hành vi hoàn toàn vô vị lợi là điều rất khó. Chỉ ai thành thật đi vào lòng mình mới thấy mình ít khi cho không. Đức Giêsu muốn hạn chế khuynh hướng này. Ngài mời chúng ta ra khỏi thế giới của những người quen biết, không kết thân với những người giàu có và thế lực, để mong họ đem lại lợi nhuận hay làm ô dù cho ta. Ngài đưa ta đến với những người nghèo và không có địa vị, những người không có khả năng mời lại hay đáp lễ. Có khi những người đó chẳng ở đâu xa. Họ nằm ngay trong số bạn hữu, bà con, anh em, hay hàng xóm. Khi mời họ dự tiệc, trân trọng họ như khách quý, chúng ta làm sống lại những mối tương quan tưởng như không còn. Đức Giêsu mời ta thanh luyện ý hướng của mình khi làm điều tốt, trở nên siêu thoát và từ bỏ những tìm kiếm tự nhiên quy về mình. Bài Tin Mừng đơn sơ này có thể tạo một bước ngoặt trong đời Kitô hữu. Chúng ta sẽ được nếm một mối phúc mới: Phúc cho ai làm một việc tốt mà không được ai biết đến và đáp lễ. Họ sẽ được Thiên Chúa “đáp lễ” trong ngày phục sinh (c. 14).
Cầu nguyện:
Lạy Ngôi Lời Thiên Chúa rất đáng mến, xin dạy con biết sống quảng đại, biết phụng sự Chúa cho xứng với uy linh Ngài, biết cho đi mà không tính toán, biết chiến đấu không ngại thương tích, biết làm việc không tìm an nghỉ, biết hiến thân mà không mong chờ phần thưởng nào ngoài việc biết mình đã chu toàn Thánh Ý Chúa. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Trong bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói với vị thủ lãnh nhóm biệt phái về một cách sống hoàn toàn khác với thói thường của con người: yêu thương và cho đi mà không đòi đáp trả. Những lời này của Chúa mặc khải cho chúng ta một chân lý tuyệt đẹp về Thiên Chúa – Đấng luôn ưu ái những người bé nhỏ, nghèo hèn và bị bỏ quên trong xã hội.
Ngay từ thời Cựu ước, Thiên Chúa đã tỏ mình là Đấng bênh vực kẻ mồ côi, quả phụ và người ngoại kiều – những người yếu thế không có tiếng nói. Sang thời Tân ước, Chúa Giêsu không chỉ giảng dạy về lòng thương xót, nhưng còn sống trọn vẹn lòng thương xót ấy. Người đi đến với người nghèo, đồng bàn với người tội lỗi, chạm vào người phong hủi và phục hồi phẩm giá cho người bị loại trừ. Ánh mắt của Chúa không lướt qua họ, nhưng dừng lại đầy yêu thương, nhìn thấy cả những nỗi sợ hãi, cô đơn và tổn thương sâu kín trong tâm hồn.
Ánh mắt ấy cũng đang hướng về chúng ta hôm nay – từng người, từng gia đình, từng nỗi lo toan, từng vết thương thầm kín. Trước mặt Thiên Chúa, không ai thật sự giàu có; mỗi người đều mang một “cái nghèo” riêng. Có người nghèo vật chất, sống thiếu thốn giữa cuộc đời bấp bênh. Có người nghèo tình thương, cô đơn ngay trong chính mái ấm của mình. Có người nghèo đức tin, dễ rơi vào chán nản, nguội lạnh. Nhưng chính trong cái nghèo ấy, Thiên Chúa lại đến gần nhất. Người không trách móc hay xa lánh, nhưng cúi xuống để chạm vào tâm hồn ta, để nói rằng: “Con quý giá trong mắt Ta, Ta yêu thương con” (x. Is 43,4).
Nếu Thiên Chúa đã yêu thương và lưu tâm đến ta như thế, thì ta cũng được mời gọi sống như Người – biết cảm thông, biết chia sẻ, biết nhìn thấy người khác bằng ánh mắt của lòng thương xót. Trong gia đình, điều này bắt đầu từ những điều nhỏ bé: một lời nói nhẹ nhàng thay cho cơn nóng giận, một nụ cười thay cho sự im lặng lạnh lùng, một hành động giúp đỡ thay cho sự thờ ơ. Khi ta sống yêu thương như thế, ta đang thực hành lời mời gọi của Chúa Giêsu: làm điều tốt mà không mong đền đáp, yêu thương mà không tính toán.
Lạy Chúa, Chúa luôn lưu tâm đến những người bé nhỏ và nghèo hèn. Xin giúp chúng con biết nhận ra sự nghèo khó của mình, để khiêm tốn mở lòng đón nhận ơn Chúa mỗi ngày. Xin giúp chúng con biết yêu thương nhau thật lòng, biết quan tâm đến những ai đang cần được cảm thông, để từng gia đình và từng cộng đoàn luôn là nơi Chúa hiện diện và ban bình an. Amen.

#giaophanbaria #gpbr #suyniemhangngay #suyniemloichuahangngay #muathuongnien



































