
09.8.2022 – Thứ Ba Tuần XIX Thường Niên
Lời Chúa: Mt 18, 1-5.10.12-14
Khi ấy, các môn đệ lại gần hỏi Ðức Giêsu rằng: “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời?” Ðức Giêsu liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông và bảo: “Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ em, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời. Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời. Còn ai tiếp đón một em nhỏ như thế này vì danh Thầy, là đón tiếp chính Thầy. Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này; quả thật, Thầy nói cho anh em biết: các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời.” “Anh em nghĩ sao? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao? Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc. Cũng vậy, Cha của anh em, Ðấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.”
Suy niệm:
Làm lớn ở trong nhóm hay trong Giáo Hội, đó vẫn là mối bận tâm gây tranh cãi giữa các môn đệ Thầy Giêsu. Sau khi Thầy loan báo lần thứ hai về cuộc Khổ nạn (Mt 17, 22-23),các môn đệ vẫn bị hút vào câu hỏi ai là người lớn nhất (c. 1). Như một nhà sư phạm khéo léo, Thầy Giêsu đã gọi một em nhỏ lại, đặt em đứng giữa các ông, và đưa ra câu trả lời. Câu trả lời của Thầy chắc đã làm các môn đệ bị sốc. Trong xã hội Do thái thời Đức Giêsu, trẻ em không có vai vế gì, cũng chẳng có chút quyền hành hay sự độc lập. Chúng không phải là biểu tượng cho sự trong trắng, ngây thơ, cho bằng là biểu tượng cho sự tùy thuộc, lệ thuộc vào người lớn. Khi đặt một em nhỏ bằng xương bằng thịt giữa các ông, Thầy Giêsu đã đưa ra câu trả lời rồi. Đối với Thầy, điều kiện để vào Nước Trời mai sau, là phải trở nên như trẻ em (c. 3). Muốn trở nên như trẻ em, cần phải trở lại, nghĩa là quay lại, hoán cải. Chỉ người lớn nào dám đổi hướng sống, mới có thể trở nên trẻ thơ. Chỉ ai dám rũ bỏ đam mê về quyền lực và tiếng tăm, về địa vị và chỗ đứng,người ấy mới có thể vào Nước Trời.
Nước Trời là Nước của trẻ thơ, và những ai trở nên giống trẻ thơ nhờ hoán cải. Vậy ai là người lớn nhất trong Nước Trời? Thầy Giêsu trả lời, đó là người tự hạ, thấp kém như một em nhỏ (c. 4). Để vào được Nước Trời, để làm người lớn nhất trong Nước đó, cần trở nên như trẻ thơ, tay trắng, không tự hào, tự mãn về mình, không cậy dựa vào đạo đức của bản thân, nhưng vào tình thương của Chúa. Như thế người lớn nhất trong Nước Trời lại là người nhỏ bé, khiêm nhu. Thầy Giêsu không chỉ giúp môn đệ hiểu xem ai là người lớn nhất thực sự, Ngài còn dạy họ biết quý giá trị của từng con người trong cộng đoàn. Cộng đoàn tín hữu nào cũng có những môn đệ yếu kém mặt này, mặt khác. Ở đây họ được gọi là những kẻ bé mọn.
Thầy Giêsu nhấn mạnh đến phẩm giá của những kẻ bé mọn này. Không ai được phép khinh rẻ một người nào trong nhóm họ. Họ được bảo trợ bởi các thiên thần riêng, và các thiên thần của họ vẫn chiêm ngưỡng nhan Cha ở trên trời (c. 10). Có những môn đệ bé mọn bị sa ngã, lạc lối. Thái độ của người lãnh đạo là để lại chín mươi chín con chiên để đi tìm một con chiên lạc. Cả con chiên lạc cũng vẫn có giá trị khiến ta phải tốn công sức để tìm về. “Thiên Chúa không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.” Chính vì thế từng con chiên lạc đều đáng chúng ta trân trọng. Khi nhìn trẻ nhỏ và kẻ bé mọn trong cộng đoàn bằng cặp mắt của Chúa, chúng ta sẽ biết cư xử tử tế và kính trọng họ hơn.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ, nhờ đó con dễ nghe được tiếng Chúa nói, dễ thấy Chúa hiện diệnvà hoạt động trong đời con. Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa, xin cho con đừng trở nên cứng cỏi, khép kín và nghi ngờ. Xin dạy con sự hiền hậuđể con biết cảm thông và bao dung với tha nhân. Xin dạy con sự khiêm nhu để con dám buông đời con cho Chúa. Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm, vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài,hạnh phúc vì được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

Lời Chúa:
“Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời?”. (Mt 18,1)
Câu chuyện minh hoạ:
Trong công viên nọ, một đám trẻ con đang xếp hàng chờ được một họa sĩ trang trí lên mặt thành những “người da đỏ” hay “người ngoài hành tinh” khi tham dự lễ hội Halloween. Một cậu bé đang đứng chờ được vẽ mặt, trên mặt có rất nhiều đốm tàn nhang nhưng đôi mắt thì sáng lên vì háo hức. Thấy vậy, cô bé đứng ở hàng bên cạnh tỏ vẻ khinh chê và nói: – Mặt cậu nhiều tàn nhang thế, làm gì còn chỗ nào mà vẽ!
Nghe vậy, cậu bé ngượng ngùng cúi gầm mặt xuống. Nghe vậy, người họa sĩ liền quay xuống động viên cậu bé: – Sao cháu buồn thế? Chú rất thích những đốm tàn nhang trên mặt của cháu. Chắc chắn cháu sẽ là người có khuôn mặt ấn tượng nhất trong lễ hội đêm nay.
Suy niệm:
Mỗi người có vẻ đẹp riêng, điều đó nói lên quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa. Chúng ta đẹp hay xấu, có những khuyết điểm hay ưu điểm không quan trọng, nhưng chúng ta chỉ đẹp khi tâm hồn chúng ta trong sáng. Vì thế chúng ta cần tôn trọng người khác với sự khác biệt của họ.
Đối với Chúa, người lớn nhất trong Nước Trời là người có tâm hồn khiêm tốn và Chúa cũng chỉ mạc khải cho những người ấy mầu nhiệm Nước Trời. Khi chúng ta khiêm tốn, chúng ta nhìn nhận những giới hạn của bản thân, chúng ta cậy dựa vào Chúa, và Chúa sẽ ban ơn cho chúng ta. Chúa Giêsu luôn yêu thương phục vụ mọi người, đặc biệt những người bé mọn, tội lỗi. Và tình yêu ấy xoa dịu những vết thương, hàn gắn những vết nứt trong tâm hồn, cũng nhờ tình yêu ấy, con người vượt qua mọi rào cản của những cám dỗ, tội lỗi, bản tính tự nhiên, để con người có khả năng thi hành sứ vụ là môn đệ Chúa.
Lạy Chúa, xin cho chúng con cái nhìn của Chúa để biết cảm thông với những yếu đuối của người khác, nhìn nhận giá trị nơi người khác như là kỳ công của Chúa, để chúng con ca ngợi và tạ ơn Chúa mãi mãi.
Têrêsa Mai An
Gp. Mỹ Tho

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
Nước Trời là mục đích tối hậu của đời người Kitô hữu. Sống cả cuộc đời tin theo Chúa là để được vào Nước Trời. Thế nhưng con đường vào Nước Trời không phải là con đường dễ đi, và không phải ai muốn cũng được. Để vào được Nước Trời, cũng phải có điều kiện. Chính Chúa Giêsu cho chúng ta biết các điều kiện đó.
Thứ nhất cần phải có để được vào Nước Trời là: “nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ em, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời”; điều kiện thứ hai cần phải có để được vào Nước Trời là: “vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời”. Như vậy, những ai sống với tinh thần đơn sơ, khiêm tốn và luôn tin tưởng phó thác vào sự quan phòng của Thiên Chúa thì chắc chắn được vào Nước Trời.
Thật vậy, chính vì kiêu ngạo mà tổ tông sa ngã, mở lối cho tội lỗi, đau khổ, sự chết vào trần gian. Con người bị mất sự sống siêu nhiên và không còn sống trong tình hiệp thông với Thiên Chúa. Để cứu chuộc nhân loại, Con Thiên Chúa đã làm người, hủy mình ra không, vác thập giá, chết cho người mình yêu. Chúa Giêsu đã tự hạ đến cùng, để rồi đón nhận vinh quang bất diệt, và Người cũng mời gọi chúng ta sống tự hạ như vậy để cùng hưởng vinh quang với Người ở trên trời.
Chúng ta hãy nghe lời khôn ngoan của thánh Augustinô: “Nếu bạn hỏi tôi, đường nào đến với Thiên Chúa, tôi sẽ bảo bạn đường thứ nhất là khiêm nhường, đường thứ hai là khiêm nhường, đường thứ ba là khiêm nhường”.
Lạy Chúa Giêsu hiền lành và khiêm nhượng trong lòng, xin uốn lòng chúng con nên giống trái tim của Chúa, biết khiêm nhường phục vụ mọi người với tất cả tình yêu của Chúa, để chúng con xứng đáng được Chúa đón nhận vào hưởng vinh quang với Chúa trong Nước Trời. Amen.




































