15.05.2026 – Thứ Sáu Tuần VI Phục Sinh
Lời Chúa: Ga 16, 20-23a
“Niềm vui của các con không ai sẽ lấy mất được”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thật, Thầy bảo thật các con: các con sẽ than van khóc lóc, còn thế gian sẽ vui mừng. Các con sẽ buồn sầu, nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui. Người đàn bà khi sinh con thì lo buồn, vì giờ đã đến, nhưng khi đã sinh con rồi, thì bà mừng rỡ, không còn nhớ đến cơn đau, bởi vì đã có một người sinh ra đời. Các con cũng thế, bây giờ các con buồn phiền, nhưng Thầy sẽ gặp lại các con, và lòng các con sẽ vui mừng, và niềm vui của các con không ai sẽ lấy mất được. Và trong ngày đó các con sẽ không còn hỏi Thầy điều gì nữa”. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Hiếm khi một đoạn Tin Mừng ngắn mà lại có nhiều từ nói đến niềm vui, nỗi buồn như vậy. Khi sắp bước vào cuộc Khổ nạn, Đức Giêsu không giấu các môn đệ về những thử thách đang chờ họ. Khóc lóc, lo buồn, than van là những điều họ sẽ phải trải qua (c. 20). Nhưng tâm trạng đó chỉ là tạm thời. Niềm vui khi thấy Thầy phục sinh mới là điều còn mãi (c. 22). Không có một Kitô giáo buồn. Niềm vui là một trong những nét đặc trưng của Kitô giáo, bởi lẽ Kitô giáo phát sinh từ Tin Mừng rộn rã, từ tiếng reo Halleluia : Đức Kitô đã sống lại rồi và đang ở giữa cộng đoàn tín hữu. Niềm vui ấy vẫn được diễn tả qua nhiều hình thức, qua tiếng chuông chiều cao vút của nhà thờ, qua các bài thánh ca dìu dặt đưa hồn bay lên gặp Đấng Tuyệt đối, qua những nụ cười tươi và tà áo muôn màu của giáo dân đi lễ mỗi Chúa nhật.
Nhưng niềm vui không chỉ có ở nơi nhà thờ, mà còn ở mọi nơi. Niềm vui trên khuôn mặt một nữ tu cúi xuống vết thương của người phong. Niềm vui háo hức của một thanh niên bỏ tất cả để xin vào nhà Tập. Niềm vui bình an của những vị tử đạo Việt Nam trên đường ra pháp trường. Không thể hình dung một Kitô giáo mà không có niềm vui. Kitô giáo buồn thì chẳng phải là Kitô giáo nữa. Thế giới hôm nay có quá nhiều cách để làm cho người ta vui. Niềm vui dường như có thể mua được bằng tiền. Người ta tưởng càng sở hữu nhiều, càng hưởng thụ nhiều thì càng vui. Nhưng chính lúc đó người ta lại rơi vào sự buồn chán. Thế giới hôm nay là một thế giới buồn. Ba mươi ngàn người Nhật tự tử trong một năm. Hiện nay ở Hàn Quốc đang lan rộng tình trạng tự tử tập thể. Khi đời sống vật chất quá đầy đủ, thừa mứa, người ta lại không biết mình sống để làm gì. Kitô giáo phải có khả năng đem lại niềm vui cho thế giới, không phải thứ niềm vui rẻ tiền, vì mua được một trận cười thâu đêm, nhưng là thứ niềm vui của người tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống. Người mẹ phải chịu buồn phiền, đau đớn khi sinh con, nhưng sinh rồi thì vui sướng, chẳng còn nhớ đến chuyện vượt cạn (c. 21). Kitô giáo không né tránh đau khổ, cũng không tìm con đường diệt khổ, nhưng đón lấy đau khổ và tìm thấy ý nghĩa của nó trong tình yêu. Như người mẹ chịu đau để đứa con chào đời, người Kitô hữu vui sướng vì thấy hoa trái của những gian truân thử thách.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, các sách Tin Mừng chẳng khi nào nói Chúa cười, nhưng chúng con tin Chúa vẫn cười khi thấy các trẻ em quấn quýt bên Chúa. Chúa vẫn cười khi hồn nhiên ăn uống với các tội nhân. Chúa đã cố giấu nụ cười trước hai môn đệ Emmau khi Chúa giả vờ muốn đi xa hơn nữa. Nụ cười của Chúa đi đôi với Tin Mừng Chúa giảng. Nụ cười ấy hòa với niềm vui của người được lành bệnh. Lạy Chúa Giêsu, có những niềm vui Chúa muốn trao cho chúng con hôm nay, có sự bình an sâu lắng Chúa muốn để lại. Xin dạy chúng con biết tươi cười, cả khi cuộc đời chẳng mỉm cười với chúng con. Xin cho chúng con biết mến yêu cuộc sống, dù không phải tất cả đều màu hồng. Chúng con luôn có lý do để lo âu và chán nản, nhưng xin đừng để nụ cười tắt trên môi chúng con. Ước gì chúng con cảm thấy hạnh phúc, vì biết mình được Thiên Chúa yêu thương và được sai đi thông truyền tình thương ấy. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J
![]()
SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Có những lúc người tín hữu thấy mình đang khóc, trong khi thế gian vẫn vui cười. Có khi ta cố gắng sống ngay thẳng, yêu thương và phục vụ, nhưng nhận lại chỉ là hiểu lầm, thất vọng hay cô đơn. Chúa Giêsu không xa lạ với những thực tại ấy, và Người cũng không phủ nhận chúng.
Điều đáng trân trọng trong lời Người hôm nay là sự chân thật. Người không né tránh đau khổ, không nói những lời xoa dịu hời hợt, nhưng nói thẳng: “Anh em sẽ khóc lóc và than van” (Ga 16,20). Thập giá là thật, mất mát là thật, những đêm tối của tâm hồn cũng là thật. Nhưng Người không dừng lại ở đó, vì ngay sau đó là một lời hứa: “Nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui” (Ga 16,20).
Đây không phải là sự thay thế đơn giản, nhưng là một sự biến đổi từ bên trong. Khi nỗi buồn được kết hợp với Đức Kitô, nó không còn là bế tắc, nhưng trở thành con đường dẫn đến sự sống. Chính Người, Đấng đã đi qua cái chết và chiến thắng sự chết, đang hiện diện trong tâm hồn người môn đệ nhờ Chúa Thánh Thần. Vì thế, lời hứa ấy không chỉ là lời an ủi, mà là một bảo đảm phát xuất từ chính mầu nhiệm Vượt Qua.
Hình ảnh người mẹ sinh con mà Chúa Giêsu dùng thật gần gũi: “Người phụ nữ sinh con thì đau đớn… nhưng khi đã sinh con rồi, bà không còn nhớ đến cơn gian nan nữa” (Ga 16,21). Không ai có thể tránh khỏi cơn đau ấy, nhưng chính trong đau đớn, một sự sống mới được khai sinh. Cũng vậy, những thử thách trong đời không phải là điểm kết thúc, nếu chúng ta sống trong sự hiệp thông với Đức Kitô, Đấng đã đi qua “giờ” thập giá để bước vào vinh quang.
Niềm vui mà Chúa hứa ban mang một nét rất khác: “Niềm vui của anh em, không ai lấy mất được” (Ga 16,22). Niềm vui thế gian thường lệ thuộc vào hoàn cảnh, nên dễ mất đi. Nhưng niềm vui phục sinh bắt nguồn từ một thực tại không thể bị lấy mất: Chúa Giêsu đã sống lại và đang hiện diện. Chính sự hiện diện ấy, qua Chúa Thánh Thần, là nền tảng vững chắc cho niềm vui của người môn đệ.
Mùa Phục Sinh mời gọi chúng ta không chỉ tuyên xưng, nhưng còn sống mầu nhiệm ấy trong chính cuộc đời mình. Những đau thương, bệnh tật, thất bại, hay cô đơn không bị loại trừ, nhưng được mời gọi bước vào ánh sáng phục sinh, để được biến đổi từ bên trong. “Ngày đó” mà Chúa nói đến là thời đại mới mở ra nhờ mầu nhiệm Vượt qua, nơi người môn đệ được dẫn vào ánh sáng tình yêu của Chúa Cha, và từ đó kín múc niềm vui không ai có thể lấy mất.
Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, có những lúc chúng con buồn mà không biết tỏ cùng ai, vác thập giá mà không thấy điểm đến. Xin cho chúng con biết gắn bó với Chúa ngay trong những đau thương ấy, để vững tin rằng nỗi buồn sẽ được biến đổi thành niềm vui. Xin Chúa Thánh Thần ở lại và hoạt động trong tâm hồn chúng con, để mọi thử thách trở thành chứng tá sống động cho sức mạnh phục sinh của Chúa. Amen.
![]()



































