10.03.2026 – Thứ Ba Tuần III Mùa Chay
Lời Chúa: Mt 18, 21-35
“Nếu mỗi người trong chúng con không tha thứ cho anh em, thì Chúa Cha cũng không tha thứ cho chúng con”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu.
Khi ấy, Phêrô đến thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần? Có phải đến bảy lần không?” Chúa Giêsu đáp: “Ta không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy. Về vấn đề này, thì Nước Trời cũng giống như ông vua kia muốn tính sổ với các đầy tớ. Trước hết, người ta dẫn đến vua một người mắc nợ mười ngàn nén bạc. Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết nợ. Người đầy tớ liền sấp mình dưới chân chủ và van lơn rằng: “Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn và tôi sẽ trả cho ngài tất cả”. Người chủ động lòng thương, trả tự do và tha nợ cho y. Khi ra về, tên đầy tớ gặp một người bạn mắc nợ y một trăm bạc. Y tóm lấy, bóp cổ mà nói rằng: “Hãy trả nợ cho ta”. Bấy giờ người bạn sấp mình dưới chân và van lơn rằng: “Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, tôi sẽ trả hết nợ cho anh”. Y không nghe, bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi trả nợ xong. Các bạn y chứng kiến cảnh tượng đó, rất khổ tâm, họ liền đi thuật với chủ tất cả câu truyện. Bấy giờ chủ đòi y đến và bảo rằng: “Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như ta đã thương ngươi?” Chủ nổi giận, trao y cho lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ. Vậy Cha Ta trên trời cũng xử với các con đúng như thế, nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình”. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
“Tôi viết cho anh, người bạn vào giây phút cuối của đời tôi… Vâng, tôi cũng xin nói với bạn tiếng Cám ơn và lời Vĩnh biệt này… Ước gì chúng ta, những người trộm lành hạnh phúc, được thấy nhau trên Thiên đàng, nếu Thiên Chúa muốn, Người là Cha của hai chúng ta.” Đây là những câu cuối trong di chúc của cha Christian de Chergé, tu viện trưởng của một đan viện khổ tu ở Tibhirine, nước Algérie, châu Phi. Cha viết những câu này vào cuối năm 1993 cho một người nào đó sẽ giết mình. Ngày 21-5-1996, cha đã bị nhóm Hồi giáo vũ trang chặt đầu cùng với sáu tu sĩ khác trong đan viện. Cha Christian gọi kẻ sẽ giết mình là bạn, chứ không phải là kẻ thù hay sát nhân. Cha coi mình cũng là tên trộm lành chẳng khác gì anh ta, cũng cần được tha thứ. Cha chỉ mong gặp lại anh ta trên Thiên đàng, vì cả hai đều là con, cùng được tha vì được yêu bởi Thiên Chúa.
Dụ ngôn hôm nay hẳn đã ảnh hưởng đến suy nghĩ của cha Christian. Có hai người mắc nợ, cả hai đều là đầy tớ của cùng một ông chủ. Một người mắc nợ ông chủ một món nợ cực lớn, mười ngàn yến vàng. Một người mắc nợ đồng bạn mình một món nợ nhỏ, một trăm quan tiền, mà người đồng bạn ấy lại chính là người đang mắc nợ ông chủ. Cả hai đều không trả nổi và năn nỉ xin hoãn. Ông chủ chạnh lòng thương tha luôn món nợ cho người thứ nhất. Nhưng người này lại dứt khoát không chịu hoãn lại cho người thứ hai. Anh ta đã tống bạn mình vào ngục. “Đến lượt ngươi, ngươi lại không phải thương xót người đầy tớ đồng bạn như chính ta đã thương xót ngươi sao?” (c. 33).
Lòng thương xót tha thứ của Thiên Chúa như dòng suối chảy vào đời tôi. Thương xót tha thứ chính là để cho dòng suối ấy chảy đi, chảy đến với người xúc phạm đến tôi nhiều lần trong ngày. Tôi tha bằng chính sự tha thứ mà tôi đã nhận được từ Thiên Chúa. Không tha là giữ dòng suối đó lại, và biến nó thành ao tù. Không tha là đánh mất cả những gì mình đã nhận được. Người mắc nợ ông chủ nhiều, đã được tha một cách quảng đại bất ngờ, nhưng sự tha thứ đó đã bị rút lại. Chỉ ai biết cho đi sự tha thứ mới giữ lại được nó cho mình. Chúng ta đều là người mắc nợ và đều là đầy tớ của Thiên Chúa. Tôi nợ Chúa nhiều hơn anh em tôi nợ tôi gấp bội. Sống với nhau tránh sao khỏi có lúc thấy mình bị xúc phạm. Chỉ tha thứ mới làm cho tôi đi vào được trái tim của Thiên Chúa nhân hậu. Chỉ tha thứ mới làm tôi được nhẹ lòng, và người kia được giải thoát.
Cầu nguyện:
Lạy Thiên Chúa, đây lời tôi cầu nguyện: Xin tận diệt, tận diệt trong tim tôi mọi biển lận tầm thường. Xin cho tôi sức mạnh thản nhiên để gánh chịu mọi buồn vui. Xin cho tôi sức mạnh hiên ngang để đem tình yêu gánh vác việc đời. Xin cho tôi sức mạnh ngoan cường để chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó, hay cúi đầu khuất phục trước ngạo mạn, quyền uy. Xin cho tôi sức mạnh dẻo dai để nâng tâm hồn vươn lên khỏi ti tiện hằng ngày. Và cho tôi sức mạnh tràn trề để âu yếm dâng mình theo ý Người muốn. Amen.
(R. Tagore – Đỗ Khánh Hoan dịch)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Trong văn hóa Việt Nam, người ta vẫn thường nói: “Quá tam ba bận”, hàm ý rằng sự chịu đựng hay tha thứ nào rồi cũng có giới hạn. Cũng với tâm thức ấy, thánh Phêrô đã thưa với Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, nếu anh em cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần?” (Mt 18,21). Có lẽ ông nghĩ rằng tha đến bảy lần đã là quá quảng đại, bởi theo quan niệm Do Thái, con số bảy tượng trưng cho sự trọn vẹn. Thế nhưng, câu trả lời của Chúa Giêsu đã vượt xa mọi tính toán của con người: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy” (Mt 18,22). Người mời gọi chúng ta bước vào một lối sống mới: tha thứ không giới hạn, như chính Thiên Chúa vẫn không mệt mỏi tha thứ cho con người.
Để làm sáng tỏ điều ấy, Chúa Giêsu kể dụ ngôn về người đầy tớ mắc một món nợ khổng lồ, hoàn toàn không có khả năng hoàn trả. Trước lời van xin tha thiết, nhà vua đã chạnh lòng thương và tha toàn bộ món nợ (x. Mt 18,23-27). Hình ảnh này diễn tả cách sống động lòng xót thương vô biên của Thiên Chúa. Quả thật, trước mặt Ngài, mỗi người chúng ta đều là kẻ mắc nợ: nợ vì tội lỗi, vì bất trung, vì những lần khước từ tình yêu. Thế nhưng, Thiên Chúa không tính toán hay kết án, mà luôn sẵn sàng tha thứ khi chúng ta khiêm tốn quay trở về.
Trái lại, người đầy tớ đã được tha thứ ấy lại không biết sống theo điều mình đã lãnh nhận. Anh ta không thể tha cho người bạn chỉ mắc một món nợ rất nhỏ (x. Mt 18,28). Thái độ tàn nhẫn ấy phơi bày một sự thật đau lòng: con tim đã được xót thương vô hạn lại khép chặt trước nỗi khốn cùng của người khác. Khi quên đi lòng xót thương Thiên Chúa dành cho mình, con người dễ trở nên cứng cỏi, khắt khe và khép kín.
Lời Chúa hôm nay vừa là lời mời gọi, vừa là lời thức tỉnh. Tha thứ không hề dễ dàng; đôi khi đó là một hành trình dài, đầy đau đớn và nước mắt. Tha thứ không xóa đi ký ức buồn, nhưng giải phóng con tim khỏi hận thù và mở ra con đường chữa lành. Chúa Giêsu không chỉ mời gọi chúng ta tha thứ, mà còn ban ơn để chúng ta có thể sống điều ấy. Trong mỗi lời Kinh Lạy Cha, chúng ta vẫn thưa lên: “Xin tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con” (Mt 6,12). Đó không chỉ là lời cầu xin, mà còn là một cam kết cho đời sống người môn đệ.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con cảm nghiệm sâu xa lòng xót thương Chúa đã dành cho mình, để chúng con biết mở lòng tha thứ cho anh chị em. Xin giải thoát chúng con khỏi sự khép kín và cứng cỏi, và ban cho chúng con trái tim giống như trái tim Chúa, hầu chúng con biết yêu thương và tha thứ mỗi ngày. Amen.












![[Tông du Guinea Xích Đạo] Đức Thánh cha Lêô XIV gặp gỡ giới trẻ và các gia đình tại sân vận động Bata](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/33c703de-3db6-4a1a-a927-1b75ad80c6ba-90x60.webp)
![[Tông du Guinea Xích Đạo] Đức Thánh cha Lêô XIV gặp gỡ giới trẻ và các gia đình tại sân vận động Bata](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/33c703de-3db6-4a1a-a927-1b75ad80c6ba-180x120.webp)
![[Tông du Guinea Xích Đạo] Đức Thánh Cha thăm nhà tù Bata: Không ai bị loại trừ khỏi tình yêu của Thiên Chúa](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/060f1e35-9d47-4d2e-a643-5a3c46920bd0-90x60.webp)
![[Tông du Guinea Xích Đạo] Đức Thánh Cha thăm nhà tù Bata: Không ai bị loại trừ khỏi tình yêu của Thiên Chúa](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/060f1e35-9d47-4d2e-a643-5a3c46920bd0-180x120.webp)











