20.01.2026 – Thứ Ba Tuần II Thường Niên
Lời Chúa: Mc 2, 23-28
“Ngày Sabbat làm ra vì loài người, chứ không phải loài người vì ngày Sabbat”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô.
Vào một ngày Sabbat, Chúa Giêsu đi qua đồng lúa, môn đệ Người vừa đi vừa bứt lúa. Tức thì những người biệt phái thưa Người rằng: “Kìa Thầy xem. Tại sao ngày Sabbat người ta làm điều không được phép như vậy?” Người trả lời rằng: “Các ông chưa bao giờ đọc thấy điều mà Ðavít đã làm khi ngài và các cận vệ phải túng cực và bị đói ư? Người đã vào nhà Chúa thời thượng tế Abiata thế nào, và đã ăn bánh dâng trên bàn thờ mà chỉ mình thượng tế được ăn, và đã cho cả các cận vệ cùng ăn thế nào?” Và Người bảo họ rằng: “Ngày Sabbat làm ra vì loài người, chứ không phải loài người vì ngày Sabbat; cho nên Con Người cũng làm chủ cả ngày Sabbat”. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Các Kitô hữu gốc Do Thái của Giáo Hội sơ khai thường bị chê trách vì đã lơ là trễ nải trong việc giữ ngày sabát. Giữ ngày sabát là điều hết sức quan trọng đối với người theo Do Thái giáo Ai vi phạm ngày này có thể bị xử tử (Xh 31, 14), bị ném đá (Ds 15, 32-36). Qua bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu hẳn đã soi sáng cho vấn đề này. Câu chuyện xảy ra vào một ngày sabát. Khi thầy trò băng qua đồng lúa, các môn đệ đã bứt các bông lúa. Và hẳn họ đã vò lúa trong tay trước khi có thể ăn hạt bên trong. Theo sách Đệ nhị luật (23, 26) thì hành động này được phép làm : “Khi vào đồng lúa của người đồng loại, anh em có thể lấy tay bứt bông lúa.” Nhưng theo các kinh sư, điều này bị cấm làm trong ngày sabát, lý do là vì bứt lúa và vò trong tay cũng giống với hành vi gặt và xay lúa, mà gặt và xay lúa là một trong ba mươi chín việc không được phép làm ngày sabát.
Từ đó người Pharisêu kết luận việc các môn đệ bứt lúa là phạm đến luật Môsê. Ngày nay chúng ta có thể buồn cười về chuyện này, nhưng nó nói lên việc các kinh sư vì sợ người ta phạm luật nên sau này đã thêm thắt những quy định tỉ mỉ chi li. Đức Giêsu đã trả lời người Pharisêu bằng đức cách trưng dẫn chuyện vua Đavít. Trong truyền thống Do Thái, vua này thường được coi là đạo đức mẫu mực. Đavít đã làm điều không được phép làm, đó là ăn bánh tiến (x. 1 Sm 21, 1-6). Bánh này gồm mười hai ổ lớn được đặt trước nhà tạm (x. Lv 24, 5-9). Vào mỗi ngày sabát, bánh mới được thay, bánh cũ chỉ dành cho các tư tế. Khi kể câu chuyện về vua Đavít, Đức Giêsu muốn cho thấy rằng nếu Đavít và các thuộc hạ có thể được miễn giữ luật liên quan đến bánh thánh thì Đức Giêsu và các môn đệ trong trường hợp nào đó cũng có thể được miễn giữ ngày sabát thánh (x. 1 Mac 2, 34-38). Theo Đức Giêsu, ngày sabát được tạo cho loài người, chứ không phải ngược lại. Người Pharisêu có lẽ đã quên đi mục đích của việc giữ luật ngày sabát. Thiên Chúa lập nên ngày sabát để loài người có thời gian nghỉ ngơi hầu nhớ đến công trình tạo dựng và giải phóng của Ngài (Đnl 5, 14-15). Ngày sabát đúng là ngày của Chúa, dành cho Chúa, nhưng nó cũng là ngày cho loài người sau sáu ngày làm việc vất vả. Ngày nay chúng ta không còn giữ ngày sabát nữa, nhưng giữ ngày Chúa Nhật, ngày của Chúa. Cám ơn vị nào đã lần đầu tiên dùng từ này để chỉ ngày đầu tiên của tuần. Trong thế giới quá cạnh tranh hiện nay, chúng ta cần được nhắc nhở về chuyện nghỉ ngơi để sống cho mình, cho nhau, cho Chúa. Ngày Chúa Nhật là thời gian tuyệt vời để sống cả ba chiều kích ấy.
Cầu nguyện:
Ngày lại ngày, lạy Thiên Chúa, tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan, hai tay cung kính, lạy Thiên Chúa muôn loài, tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan. Dưới bầu trời bao la, trong cô đơn và thầm lặng, với tấm lòng thanh tịnh, tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan. Trong thế giới ồn ào vì nhọc nhằn, huyên náo vì đấu tranh, giữa đám đông hối hả lăng xăng, tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan. Và khi đã hoàn tất việc đời, lạy Thiên Chúa muôn loài, một mình, lặng lẽ, tôi sẽ đứng trước Người chiêm ngưỡng dung nhan. Amen.
(R. Tagore – Ðỗ Khánh Hoan dịch)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Tin mừng hôm nay thuật lại việc Chúa Giêsu cùng các môn đệ đi ngang qua cánh đồng lúa trong ngày Sabát. Vì đói, các môn đệ bứt lúa ăn, và hành động ấy trở thành cớ để nhóm Pharisêu trách móc. Họ chỉ nhìn thấy luật lệ bị vi phạm mà quên mất những con người đang đói và cần được chăm sóc.
Chúa Giêsu đáp lại bằng câu chuyện vua Đavít, khi đói, đã ăn bánh tiến trong đền thờ. Qua đó, Người khẳng định một nguyên tắc căn bản: luật của Thiên Chúa được ban để phục vụ con người, giúp con người được sống và sống dồi dào, chứ không phải để trói buộc hay đè nặng trên con người. Vì thế, Người kết luận cách rõ ràng: “Ngày Sabát được làm ra vì loài người, chứ không phải loài người vì ngày Sabát; cho nên Con Người làm chủ cả ngày Sabát”.
Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi chúng ta xét lại cách sống đạo của mình. Có khi nào chúng ta giữ luật rất nghiêm, đi lễ đầy đủ, đọc kinh sốt sắng, nhưng lại thiếu lòng thương xót đối với anh chị em chung quanh? Có khi nào chúng ta chăm chú nhìn lỗi lầm của người khác mà không thấy nỗi vất vả, sự yếu đuối hay những cố gắng âm thầm của họ? Có khi nào chúng ta giữ đạo cách đúng hình thức, nhưng trái tim lại khô cứng, thiếu cảm thông và sẻ chia?
Giữ luật là điều cần thiết, vì luật giúp chúng ta đi đúng đường. Nhưng giữ luật với tình yêu thì còn quý giá hơn. Một lời an ủi dành cho người mệt mỏi, một sự nhẫn nhịn trong gia đình, một cử chỉ quan tâm nơi công sở hay xóm làng, tất cả đều là những hành vi phụng thờ Thiên Chúa rất cụ thể. Thiên Chúa không chỉ hiện diện trong nhà thờ hay nơi cử hành phụng vụ, nhưng còn hiện diện nơi những anh chị em mà chúng ta gặp gỡ mỗi ngày.
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết sống đạo với một trái tim rộng mở: biết giữ luật vì yêu mến Chúa và yêu thương con người, biết đặt con người lên trên những hình thức cứng nhắc. Xin cho chúng con biết sống mỗi ngày như một ngày Sabát đích thực, ngày của bình an, của nghỉ ngơi trong Chúa và của lòng thương xót đối với anh chị em. Amen.


































