30.07.2026 – Thứ Năm Tuần XVII Thường Niên
Lời Chúa: Mt 13, 47-53
“Người ta lựa cá tốt bỏ vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: “Nước trời lại giống như lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ cá. Lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi đó mà lựa chọn: cá tốt thì bỏ vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài. Ðến ngày tận thế cũng như vậy: các thiên thần sẽ đến mà tách biệt kẻ dữ ra khỏi người lành, rồi ném những kẻ dữ vào lò lửa: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng. Các ngươi có hiểu những điều đó không?” Họ thưa: “Có”.
Người liền bảo họ: “Bởi thế, những thầy thông giáo am tường về Nước trời cũng giống như chủ nhà kia, hay lợi dụng những cái cũ, mới trong kho mình”. Khi Chúa Giêsu phán các dụ ngôn đó xong, thì Người rời khỏi nơi ấy. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Dụ ngôn chiếc lưới được coi là dụ ngôn cuối cùng trong một chuỗi bảy dụ ngôn của chương 13 theo Tin Mừng Mátthêu. Dụ ngôn này có nhiều điểm tương đồng với dụ ngôn lúa và cỏ lùng. Cả hai đều nói đến sự tách biệt kẻ xấu và người tốt vào ngày tận thế, và kẻ xấu sẽ bị Thiên Chúa luận phạt nghiêm minh (cc. 42. 50). Đức Giêsu đã dùng những hình ảnh quen thuộc, gần gũi để nói về Nước Trời. Có khi là hình ảnh nông nghiệp như dụ ngôn người gieo giống, dụ ngôn lúa và cỏ lùng, hay dụ ngôn hạt cải. Có khi là hình ảnh về chăn nuôi như dụ ngôn về người mục tử. Có khi là hình ảnh về ngư nghiệp như trong dụ ngôn chiếc lưới. Một số môn đệ của Ngài đã sống bằng nghề chài lưới ở hồ Galilê. Thời xưa việc đánh cá ở hồ này cũng đơn giản như ở quê ta ngày nay. Những ngư phủ đi trên những chiếc thuyền nhỏ. Họ quăng lưới vào những nơi thấy dấu hiệu có cá đang đi. Lưới với những hòn chì nặng sẽ chụp xuống đàn cá và họ chỉ cần kéo vào bờ. Một chi tiết đáng chú ý ở đây là họ gom được mọi loại cá, cả tốt lẫn xấu. Hình ảnh này gợi cho ta về việc mọi người, bất luận tốt xấu, đều được mời gọi tham dự bàn tiệc Nước Trời (Mt 22, 9-10). Trong Hội Thánh, cũng có sự pha trộn giữa người tốt, kẻ xấu, như được ám chỉ trong dụ ngôn lúa và cỏ lùng.
Ở các tỉnh ven hồ Galilê, ta dễ thấy cảnh tượng các ngư phủ ngồi trên bờ, gom cá đánh được trong ngày, giữ lại cá tốt, quăng đi cá xấu. Chỉ khi lưới đầy, họ mới làm công việc lựa cá như vậy (c. 48). Tương tự như trên, chỉ khi đến ngày tận thế, các thiên thần mới xuất hiện để tách biệt kẻ xấu ra khỏi người công chính (c. 49). Như thế tình trạng hiện nay của Hội Thánh vẫn là chưa hoàn hảo. Không phải mọi Kitô hữu đều đã sống tinh thần Bài Giảng trên núi. Có những Kitô hữu không sinh trái, vì hạt giống nhận được đã bị thui chột, bởi thử thách gian nan hay mối lo toan vật chất (Mt 13, 18-22). Có những Kitô hữu tuy vẫn kêu Đức Giêsu là Lạy Chúa ! (Mt 7, 21-23), vẫn nhân danh Ngài mà nói tiên tri, trừ quỷ hay làm phép lạ, nhưng lại không thi hành ý muốn của Cha trên trời và làm điều gian ác. Có những Kitô hữu dự tiệc cưới mà không mặc áo cưới (Mt 22, 11-13). Có những Kitô hữu là muối nhạt, đã trở thành vô dụng (Mt 5, 13). Như thế gia nhập Hội Thánh không phải là một bảo đảm để được cứu độ. Còn cần sống hoàn thiện như Cha trên trời (Mt 5, 48).
Thời nay chúng ta không thích nghĩ đến những chuyện bị coi là xa xôi, như chuyện tận thế, chuyện Thiên Chúa phán xét và luận phạt. Chúng ta thích sống yên ổn với một Thiên Chúa nhân hậu vô cùng, đến độ có vẻ như hỏa ngục chỉ là chuyện viển vông để dọa con nít. Nhưng dù sao cũng không tránh được ngày cỏ lùng bị tách khỏi lúa, cá xấu bị tách khỏi cá tốt, kẻ bất lương bị tách khỏi người lành. Cuối cùng Nước Trời sẽ không còn chút bóng dáng của sự dữ, và Thiên Chúa sẽ là mọi sự cho mọi người (1 Cr 15, 28).
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, xin thương nhìn đến Hội Thánh là đàn chiên của Chúa. Xin ban cho Hội Thánh sự hiệp nhất và yêu thương, để làm chứng cho Chúa giữa một thế giới đầy chia rẽ. Xin cho Hội Thánh không ngừng lớn lên như hạt lúa. Xin đừng để khó khăn làm chúng con chùn bước, đừng để dễ dãi làm chúng con ngủ quên. Ước gì Hội Thánh trở nên men được vùi sâu trong khối bột loài người để bột được dậy lên và trở nên tấm bánh. Ước gì Hội Thánh thành cây to bóng rợp để chim trời muôn phương rủ nhau đến làm tổ. Xin cho Hội Thánh trở nên bàn tiệc của mọi dân nước, nơi mọi người được hưởng niềm vui và tự do. Cuối cùng xin cho chúng con biết xây dựng một Hội Thánh tuyệt vời, nhưng vẫn chấp nhận cỏ lùng trong Hội Thánh. Ước gì khi thấy Hội Thánh ở trần gian, nhân loại nhận ra Nước Trời ở gần bên. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
FOMO – nỗi sợ bị bỏ lỡ (Fear Of Missing Out) – là một hiện tượng ảnh hưởng mạnh đến nhiều người trẻ hôm nay. Đó là nỗi sợ bỏ lỡ một sự kiện, một xu hướng, một cơ hội hay một cuộc vui đang diễn ra. Vì sợ bỏ lỡ, con người dễ bị cuốn vào dòng chảy liên tục của thông tin, của mạng xã hội, của những lựa chọn không ngừng nghỉ: xem tất cả, tham gia tất cả, nắm bắt tất cả, nhưng lại hiếm khi dừng lại để phân định điều gì thật sự quan trọng.
Kết thúc chuỗi dụ ngôn về Nước Trời, Chúa Giêsu nói: “Nước Trời cũng giống như tấm lưới thả xuống biển, gom được mọi thứ cá” (Mt 13,47). Tấm lưới ấy thu vào tất cả, cá tốt lẫn cá xấu. Biển không phân biệt, lưới cũng không phân biệt. Nhưng khi lưới đầy, người ta kéo lên và ngồi nhặt: cá tốt thì giữ lại, cá xấu thì bỏ đi.
Điểm đáng chú ý là hành động “ngồi xuống để nhặt”. Đó không phải là sự vội vàng, cũng không phải phản ứng trong lúc đang kéo lưới, nhưng là một thái độ bình tĩnh để phân định. Chính điều này lại đang bị FOMO lấy mất nơi nhiều người hôm nay: khả năng dừng lại, thinh lặng và nhìn lại chính đời sống mình. Khi sợ bỏ lỡ, con người dễ đánh mất khả năng phân định: điều gì đang làm mình lớn lên trong tình yêu, điều gì đang kéo mình xa Chúa.
Chúa Giêsu không kể dụ ngôn này để gieo sợ hãi, nhưng để mời gọi tỉnh thức. Mỗi ngày sống như một lần thả lưới xuống biển đời. Tấm lưới ấy gom vào mọi sự: một lời nói xây dựng hay một lời nói gây tổn thương, một chọn lựa trung thực hay một lần thoái thác, một cử chỉ yêu thương hay một thái độ dửng dưng, một giờ sống cho Chúa hay một giờ bị cuốn trôi vô ích. Tất cả đều được giữ lại trong tấm lưới đời mình.
Vì thế, câu hỏi không phải là khi nào lưới được kéo lên, nhưng là hôm nay tôi đang để điều gì đi vào đời sống mình.
Thánh Augustinô đã thưa: “Lòng con khắc khoải mãi cho đến khi nghỉ ngơi trong Chúa.” Nỗi khắc khoải ấy nơi con người hôm nay đôi khi bị phân tán bởi FOMO – luôn muốn nhiều hơn, luôn sợ thiếu, luôn sợ bỏ lỡ. Nhưng khát vọng sâu thẳm nhất của con tim chỉ có thể được lấp đầy nơi Thiên Chúa.
Như Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận đã nói: “Chấm này nối tiếp chấm kia, ngàn vạn chấm thành một đường dài… Sống mỗi phút cho tốt, đời sẽ thánh” (ĐHV 978).
Lời nguyện: Lạy Chúa, xin cho con biết dừng lại giữa nhịp sống ồn ào mỗi ngày, để nhìn lại tấm lưới đời con đang mang, biết phân định điều gì đưa con đến gần Chúa hơn. Xin cho con sống từng giây phút trong tỉnh thức, yêu thương và bình an, để đời con không bị cuốn trôi, nhưng luôn hướng về Chúa là cùng đích của đời con. Amen.





























