13.07.2026 – Thứ Hai Tuần XV Thường Niên
Lời Chúa: Mt 10, 34 – 11, 1
“Thầy không đến để đem hòa bình, nhưng đem gươm giáo”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con chớ tưởng rằng Thầy đến để mang hoà bình cho thế gian: Thầy không đến để đem hoà bình, nhưng đem gươm giáo. Vì chưng, Thầy đến để gây chia rẽ con trai với cha mình, con gái với mẹ mình, nàng dâu với mẹ chồng mình: và thù địch của người ta lại là chính người nhà mình. Kẻ nào yêu mến cha mẹ hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy. Kẻ nào yêu con trai con gái hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy. Kẻ nào không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Kẻ nào cố tìm mạng sống mình thì sẽ mất, và kẻ nào đành mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm lại được nó. Kẻ nào đón tiếp các con là đón tiếp Thầy, và kẻ nào đón tiếp Thầy, là đón tiếp Ðấng đã sai Thầy. Kẻ nào đón tiếp một tiên tri với danh nghĩa là tiên tri, thì sẽ lãnh phần thưởng của tiên tri; và kẻ nào đón tiếp người công chính với danh nghĩa người công chính, thì sẽ lãnh phần thưởng của người công chính. Kẻ nào cho một trong những người bé mọn này uống chỉ một bát nước lã mà thôi với danh nghĩa là môn đệ, thì quả thật, Thầy nói với các con: người ấy không mất phần thưởng đâu”. Sau khi Chúa Giêsu truyền dạy xong các điều ấy cho mười hai tông đồ, Người rời khỏi đó để đi dạy dỗ và rao giảng trong các thành phố của các ông. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Văn Cao là một nhạc sĩ có tài với bản Tiến Quân Ca bất hủ. Nhưng ông cũng là một thi sĩ ít được ai biết đến. Ông có làm một bài thơ ngắn Không Đề như sau:
“Con thuyền đi qua để lại sóng.
Đoàn tàu đi qua để lại tiếng.
Đoàn người đi qua để lại bóng.
Tôi không đi qua tôi để lại gì?”
Ông muốn để lại chút gì cho đời của kẻ đã mang tiếng ở trong trời đất. Và ông hiểu rằng mình không thể để lại gì, nếu không vượt qua chính mình. Cái tôi và tất cả những gì thuộc về nó, đều là đối tượng phải vượt qua. Vượt qua cái tôi không làm tôi mất nó, nhưng lại được một cái tôi viên mãn. Phải chăng đó là điều Văn Cao, một Kitô hữu ẩn danh đến lúc chết, muốn gửi gấm qua những vần thơ này?
Cónhững giá trị hầu như được mọi người nhìn nhận. Có những giá trị thiêng liêng máu mủ như cha mẹ, con cái. Đặc biệt trong xã hội Do thái, hiếu thảo với cha mẹ là điều được đề cao. Đức Giêsu cũng đã phê phán thái độ bất hiếu đối với cha mẹ (Mt 15, 3-6). Mạng sống của con người cũng là một giá trị cao quý. Đụng đến mạng sống con người là xúc phạm đến chính Thiên Chúa, như ta thấy trong chuyện Cain giết em là Aben (St 4, 9-10). Trước những giá trị thiêng liêng như thế, ta cần yêu mến, giữ gìn. Yêu cha, yêu mẹ, yêu con trai, con gái, là những điều hợp đạo lý. Giữ gìn mạng sống của mình là điều phải làm
Tuy nhiên, Đức Giêsu đã đưa ra một đòi hỏi mới mẻ và đáng sợ. Ngài không cấm các môn đệ yêu cha mẹ, con cái, hay mạng sống, vì đó là những giá trị thiêng liêng cao quý. Nhưng Ngài không chấp nhận họ yêu những giá trị này hơn Ngài. Ngài không muốn họ đặt Ngài ở dưới những giá trị đó. Đơn giản Ngài muốn họ coi Ngài là một Giá Trị hơn hẳn, Giá Trị viết hoa. Khi cần chọn lựa giữa các giá trị, Ngài đòi họ ưu tiên chọn Ngài. Cụm từ “không xứng đáng với Thầy” được nhắc đến ba lần (cc. 37-38). Chỉ ai dám yêu Ngài hơn người thân yêu, dám vác thập giá mình mà theo, người ấy mới xứng đáng với Thầy. Chỉ ai dám mất mạng sống của mình vì Thầy, người ấy mới lấy lại đợc sự sống tròn đầy ở đời sau (c. 39).
Đức Kitô là ai mà đòi chúng ta phải đặt Ngài lên trên các thụ tạo như vậy, nếu Ngài không phải là hiện thân của chính Thiên Chúa? Đừng quên chính Ngài đã mất mạng sống mình vì tôi trước. Chỉ khi tôi đi qua tôi, nhờ đặt tôi và mọi sự thuộc về tôi dưới Đức Kitô, tôi mới có gì để lại cho đời, tôi mới giữ lại được mọi giá trị khác. Xin làm được điều thánh Biển Đức dạy: “Phải tuyệt đối không coi gì trọng hơn Đức Kitô.”
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, xin cho con thấy Chúa thật lớn lao, để đối với con, mọi sự khác trở thành bé nhỏ. Xin cho con thấy Chúa thật bao la, để cả mặt đất cũng chưa vừa cho con sống. Xin cho con thấy Chúa thật thẳm sâu, để con dễ đón nhận nỗi khổ đau sâu thẳm nhất. Lạy Chúa Giêsu, xin làm cho con thật mạnh mẽ, để không nỗi thất vọng nào còn chạm được tới con. Xin làm cho con thật đầy ắp, để ngay cả một ước muốn nhỏ cũng không còn có chỗ trong con. Xin làm cho con thật lặng lẽ, để con chỉ còn loan báo Chúa mà thôi. Xin Chúa ngự trong con thật sống động, để không phải là con, mà là chính Ngài đang sống.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Tin mừng hôm nay có lẽ là một trong những đoạn khiến nhiều người ngạc nhiên nhất. Chúa Giêsu nói: “Anh em đừng tưởng Thầy đến để đem bình an cho trái đất; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm” (Mt 10,34).
Thoạt nghe, chúng ta có thể tự hỏi: Chúa Giêsu chẳng phải là Hoàng Tử Bình An sao? Chẳng phải các thiên thần đã hát trong đêm Giáng sinh: “Bình an dưới thế cho loài người Chúa thương” (Lc 2,14) sao? Vậy tại sao hôm nay Người lại nói đến “gươm”?
Thực ra, Chúa Giêsu không cổ võ bạo lực hay chia rẽ. “Gươm” ở đây là hình ảnh diễn tả sự chọn lựa dứt khoát giữa Tin mừng và những gì trái ngược với Tin mừng. Sự hiện diện của Người đòi hỏi mỗi người phải quyết định: hoặc thuộc về Chúa, hoặc chiều theo tinh thần thế gian; hoặc sống theo sự thật, hoặc thỏa hiệp với gian dối. Chính sự chọn lựa ấy đôi khi làm nảy sinh những căng thẳng trong gia đình và xã hội. Không phải vì Chúa là nguyên nhân của chia rẽ, nhưng vì việc trung thành với Người có thể gặp sự chống đối từ những người không cùng chia sẻ niềm tin. Quả thật, luôn có sự đối nghịch giữa ánh sáng và bóng tối, giữa chân lý và sai lầm. Vì thế, người môn đệ được mời gọi yêu mến Chúa trên hết mọi sự, như chính Người khẳng định: “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy thì không xứng với Thầy” (Mt 10,37).
Lịch sử Hội thánh cho thấy biết bao Kitô hữu, đặc biệt các thánh tử đạo Việt Nam, đã phải đối diện với sự phản đối của chính người thân khi quyết định trung thành với đức tin. Các ngài chấp nhận mọi hy sinh để thuộc trọn về Đức Kitô.
Ngày nay, có thể chúng ta không phải đổ máu vì đức tin, nhưng vẫn phải chọn lựa giữa Tin mừng và những áp lực của môi trường sống, công việc hay dư luận xã hội. Chúa Giêsu mời gọi chúng ta can đảm vác thập giá mỗi ngày, trung thành bước theo Người, vì “ai không vác thập giá mình mà theo Thầy thì không xứng với Thầy” (Mt 10,38).
Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu, nhiều khi chúng con còn ngại hy sinh và dễ thỏa hiệp trước những áp lực của cuộc sống. Xin giúp chúng con luôn yêu mến Chúa trên hết mọi sự, can đảm đón nhận thập giá hằng ngày, trung thành sống theo Tin mừng và làm chứng cho Chúa bằng những việc làm cụ thể, để cuộc đời chúng con trở nên dấu chỉ sống động của tình yêu và chân lý giữa thế giới hôm nay. Amen.




































