30.06.2026 – Thứ Ba Tuần XIII Thường Niên
Lời Chúa: Mt 8, 23-27
“Người chỗi dậy, truyền lệnh cho gió và biển, và biển yên lặng như tờ”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu xuống thuyền, có các môn đệ theo Người. Và đây biển động dữ dội, đến nỗi sóng phủ lên thuyền, thế mà Người vẫn ngủ. Các môn đệ lại gần đánh thức Người dậy mà rằng: “Lạy Thầy, xin cứu lấy chúng con kẻo chết mất!” Chúa phán: “Hỡi những kẻ yếu lòng tin! Sao các con nhát sợ?” Bấy giờ Người chỗi dậy, truyền lệnh cho gió và biển. Và biển yên lặng như tờ! Cho nên những người ấy kinh ngạc mà rằng: “Ông này là ai mà gió và biển đều vâng phục?” Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Nếu mực nước biển dâng lên thêm một mét do nạn toàn cầu ấm lên, nhiều vùng đất của nước Việt Nam sẽ bị chìm dưới mặt nước. Bão lụt, hạn hán, động đất, núi lửa, vẫn là những thảm họa cho con người. Ngày nay người ta biết rằng phần lớn thiên tai không do Trời, nhưng do con người phá hoại trái đất là công trình tốt đẹp của Trời cao. Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy uy quyền của Đức Giêsu, không phải trên ma quỷ hay bệnh tật, nhưng trên thiên nhiên. Ngài đã dùng quyền đó để bảo vệ các môn đệ khỏi bị dập vùi bởi sóng gió. Thầy Giêsu đã ra lệnh cho họ qua bên kia hồ (Mt 8, 18). Ngài xuống thuyền trước, các môn đệ theo sau (c. 23).
Đi theo Thầy Giêsu, trên cùng một con thuyền, đâu hẳn được bình an. Cơn bão lớn ngoài biển đến thật bất ngờ, khiến con thuyền của Thầy trò chao đảo vì sóng gió. Giữa cơn cuồng nộ của biển cả, giữa sự kinh hoàng nhốn nháo của các môn đệ, Thầy Giêsu vẫn ngủ yên. Dường như chẳng có gì khuấy động được giấc ngủ bình an của Thầy. “Thưa Ngài, xin cứu, chúng con chết mất” (c. 25). Lời đánh thức vội vã, hối thúc, khi cái chết đã gần kề. Nhưng Thầy Giêsu lại chẳng có vẻ gì vội vã. Giữa tiếng thét gào của sóng gió và sự chòng chành của con thuyền, Thầy Giêsu đã quở trách các môn đệ vì sự cuống cuồng sợ hãi của họ, hậu quả của việc thiếu lòng tin (c. 26). Thầy đã không làm cho biển lặng sóng yên ngay lập tức, vì tập bình an giữa sóng gió là điều khó và cần hơn nhiều.
Lắm khi chúng ta không hiểu tại sao thuyền đời chúng ta gặp bão, dù có Thầy trong thuyền, dù chúng ta đã theo Thầy nghiêm túc. Chúng ta lại càng không hiểu tại sao Thầy có thể ngủ được bình an, khi chúng ta gặp muôn vàn thử thách và rơi vào tuyệt vọng. Nhưng Thầy Giêsu cũng không hiểu tại sao chúng ta lại sợ đến thế (c. 26). Tại sao chúng ta lại sợ thuyền chìm hay sợ chết ? Nếu có đức tin vào Thầy thì sóng gió đâu nhận chìm được chúng ta. “Thiên Chúa ngủ” mãi mãi là điều khó hiểu và khó chịu. Đừng ngại đánh thức Ngài và kêu cứu. Đừng ngại la to át tiếng sóng, để làm cho Ngài nghe được. Nhưng cũng nên nhìn Ngài ngủ bình an, để khỏi bị hốt hoảng. Không hẳn là Ngài sẽ trỗi dậy ngay và dẹp tan bão tố. Không hẳn là chúng ta sẽ được giải thoát ngay khỏi mọi nỗi hiểm nghèo. Điều quan trọng là lòng ta được bình an, vì biết Ngài vẫn bình an ở lại trong con thuyền đời ta.
Lời nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, con chẳng dám xin đi trên mặt nước như Phêrô, nhưng nhiều khi con cảm thấy sống đức tin giữa lòng cuộc đời chẳng khác nào đi trên mặt nước. Có bao thứ sóng gió đẩy đưa và lôi cuốn. Có bao cám dỗ muốn hút con vô vực sâu. Cả sự nặng nề của thân xác con cũng kéo ghì con xuống. Ði trên mặt nước cuộc đời chẳng mấy dễ dàng. Nhiều khi con thấy mình bàng hoàng sợ hãi. Xin cứu con khi con hầu chìm. Xin nắm lấy tay con khi con quỵ ngã. Xin nâng đỡ niềm tin yếu ớt của con, để con trở nên nhẹ tênh mà bước những bước dài hướng về Chúa. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Giữa tháng Tư vừa qua, mạng xã hội xôn xao trước câu chuyện một nữ MC nổi tiếng bỏ về giữa sự kiện chỉ vì có người không nhận ra mình. Giữa rất nhiều bình luận, có một câu gợi suy nghĩ: “Thay vì hỏi người khác có biết mình là ai không, có lẽ nên tự hỏi: mình đã thật sự biết mình là ai chưa?”. Câu hỏi ấy phần nào phản chiếu tâm tình của Tin Mừng hôm nay.
Sau những bài giảng và phép lạ, Chúa Giêsu xuống thuyền cùng các môn đệ. Các ông đã nghe Người giảng dạy, đã chứng kiến biết bao việc lạ lùng và nghĩ rằng mình biết rõ Thầy. Thế nhưng, khi cơn bão nổi lên, mọi sự bỗng thay đổi. Tin mừng kể: “Biển động mạnh khiến sóng ập vào thuyền, nhưng Người vẫn ngủ” (Mt 8,24). Biển thì dậy sóng, các môn đệ thì hoảng sợ, còn Chúa Giêsu vẫn bình an.
Điều khiến các môn đệ sợ hãi không chỉ là cơn bão ngoài biển mà còn là cảm giác mất kiểm soát. Đó cũng là nỗi sợ rất thật nơi mỗi người chúng ta. Có những lúc một biến cố gia đình, một thất bại, một căn bệnh hay một đổ vỡ bất ngờ làm cuộc đời chao đảo, khiến ta tự hỏi: Chúa có đang ngủ quên trước những đau khổ của mình không?
Nhưng Tin mừng hôm nay cho thấy một điều rất quan trọng: thuyền có Chúa vẫn gặp bão. Đi theo Chúa không có nghĩa là cuộc đời sẽ luôn phẳng lặng. Tuy nhiên, cơn bão không còn là
nơi khiến con người tuyệt vọng mà có thể trở thành nơi giúp ta nhận ra Chúa sâu xa hơn. Trước cơn bão, các môn đệ chỉ biết Chúa như một vị thầy quyền năng. Sau cơn bão, các ông bắt đầu kinh ngạc mà nói: “Người này là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh?” (Mt 8,27).
Có những lúc con người dễ chao đảo vì quá cần được người khác công nhận. Nhưng khi biết mình được Thiên Chúa yêu thương và gìn giữ, ta sẽ không còn dễ dàng bị nhận chìm bởi những cơn sóng của cuộc đời.
Điều đẹp nhất trong Tin mừng hôm nay không chỉ là việc Chúa dẹp yên biển động mà còn là việc các môn đệ bắt đầu đặt đúng câu hỏi về Chúa. Và khi nhận ra Người là ai, các ông cũng dần hiểu mình là ai trong tình yêu của Ngài.
Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu, giữa những cơn sóng của cuộc đời, nhiều khi chúng con hoang mang và tưởng như Chúa đang im lặng. Xin giúp chúng con biết vững lòng tín thác, vì Chúa vẫn luôn hiện diện và đồng hành với chúng con. Xin cũng giúp chúng con ngày càng nhận ra Chúa sâu xa hơn, để trong ánh sáng tình yêu của Ngài, chúng con cũng hiểu rõ chính mình và tìm được bình an đích thực. Amen.
































