31.03.2026 – Thứ Ba Tuần Thánh
Lời Chúa: Ga 13, 21-33.36-38
“Một người trong các con sẽ nộp Thầy… Trước khi gà gáy con đã chối Thầy ba lần”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, (Chúa Giêsu đang ngồi ăn với các môn đệ), tâm hồn Người bị xao xuyến, nên Người tuyên bố: “Thật, Thầy nói thật cho các con biết, một người trong các con sẽ nộp Thầy”. Các môn đệ nhìn nhau phân vân không biết Người nói về ai. Có một môn đệ được Chúa Giêsu yêu quý, đang ở bàn ăn gần lòng Chúa Giêsu. Vậy Phêrô làm hiệu cho môn đệ ấy và nói: “Hỏi xem Thầy nói về ai đó”. Môn đệ ấy nghiêng mình sát ngực Chúa Giêsu và hỏi Người: “Thưa Thầy, ai vậy?” Chúa Giêsu trả lời: “Thầy chấm miếng bánh trao cho ai là người đó”. Và Người chấm một miếng bánh trao cho Giuđa, con Simon Iscariô. Ăn miếng bánh rồi, Satan nhập vào hắn. Chúa Giêsu nói với hắn: “Con tính làm gì thì làm mau đi”. Nhưng những người đang ngồi ăn không một ai hiểu được vì sao Người lại nói với hắn như vậy. Có nhiều người tưởng tại Giuđa giữ túi tiền, nên Chúa Giêsu bảo hắn: Hãy mua những gì chúng ta cần dùng trong dịp lễ, hoặc Người bảo hắn bố thí cho người nghèo. Vậy sau khi nhận miếng bánh đó, Giuđa liền đi ra. Bấy giờ là đêm tối. Khi Giuđa đi rồi, Chúa Giêsu phán: “Bây giờ Con Người được vinh hiển, và Thiên Chúa đã được vinh hiển nơi Người. Nếu Thiên Chúa được vinh hiển nơi Người, thì Thiên Chúa lại cho Người được vinh hiển nơi chính Mình, và Thiên Chúa sẽ cho Người được vinh hiển! Các con yêu quý, Thầy chỉ còn ở với các con một ít nữa. Các con sẽ tìm Thầy, và như Thầy đã nói với người Do Thái: “Nơi Ta đi, các ngươi không thể đến được”, nay Thầy cũng nói với các con như vậy”. Simon Phêrô hỏi Người: “Thưa Thầy, Thầy đi đâu?” Chúa Giêsu trả lời: “Nơi Thầy đi, nay con chưa thể theo tới đó được, nhưng sau này con sẽ theo Thầy”.
Phêrô thưa lại: “Tại sao con lại không theo Thầy ngay bây giờ được! Con sẽ liều mạng sống con vì Thầy”. Chúa Giêsu nói: “Con liều mạng sống vì Thầy ư? Thật, Thầy nói thật cho con biết: trước khi gà gáy, con đã chối Thầy ba lần”. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Làm người ở đời ai chẳng có lúc xao xuyến. Đức Giêsu hai lần nhắc các môn đệ đừng xao xuyến trước sự ra đi được báo trước của Thầy (Ga 14, 1. 27). Nhưng Ngài đã xao xuyến khi thấy người ta khóc thương Ladarô (Ga 11, 33). Ngài cũng đã xao xuyến khi giờ đã đến và cái chết gần kề (Ga 12, 27). Trong bữa tối này, Đức Giêsu không tránh khỏi xao xuyến khi nói đến sự phản bội sắp đến của một người môn đệ (c. 21). Vậy vấn đề không phải là cố tránh xao xuyến, mà là đừng để nó làm chủ mình. Trong bốn sách Tin Mừng, Thầy Giêsu không bao giờ nói rõ Giuđa là kẻ phản bội. Thầy muốn giữ thể diện thậm chí cho kẻ sắp phản bội mình. Vì thế nói chung các môn đệ không rõ ai là kẻ sẽ nộp Thầy (c. 22). Ông Phêrô có lẽ nằm trên giường tiệc xa với Thầy, nên đã làm hiệu cho anh môn đệ được Thầy thương, để nhờ anh hỏi xem là ai.
Thầy Giêsu đã không nói tên kẻ phản bội. Ngài chỉ tế nhị dùng một dấu hiệu để cho anh môn đệ mình thương nhận ra. Dấu hiệu đó là chấm một miếng bánh trao cho Giuđa. Đây là một cử chỉ quý mến của chủ tiệc dành cho một vị khách đặc biệt. Việc trao miếng bánh cho Giuđa cho thấy anh nằm gần với chủ tiệc là Thầy, như thế Giuđa, người thủ quỹ kiêm quản lý, có một chỗ khá cao trong bữa tiệc. Giuđa đã nhận miếng bánh ân tình của Thầy và anh có thể chọn lại. Anh có dám từ bỏ kế hoạch phản bội của anh không? Tiếc là không, cử chỉ ưu ái của Thầy chẳng làm anh thay đổi. “Khi anh vừa ăn xong miếng bánh, thì Satan nhập vào anh” (c. 27). Chúng ta ngạc nhiên khi Thầy Giêsu không hề phân biệt đối xử với Giuđa. Thầy đã rửa chân cho anh và còn cho anh tham dự Bí tích Thánh Thể (Mt 26, 27). Khi biết lòng anh chai đá, Thầy lại hối thúc: “Anh làm gì thì làm mau đi” (c. 27). Giuđa ra đi lúc trời đã tối. Cũng trong bữa tiệc này, Thầy Giêsu nói về việc Phêrô sẽ chối Thầy ba lần. Thầy chỉ nói sau khi Phêrô tuyên bố mình sẽ thí mạng để cứu Thầy (c. 37).
Phêrô tỏ ra quá tự tin vào tình yêu và sức mạnh của mình. Anh coi thường cuộc chiến đấu ác liệt sắp tới nên đã dễ dàng ngã quỵ. “Thầy đi đâu?”, tiếng Latin là “Quo vadis?” (c. 36). Ta lại thấy câu hỏi này của Phêrô trong một sách ngụy thư ở cuối thế kỷ thứ hai. Lúc Phêrô chạy trốn khỏi sự bách hại ở Rôma, anh lại gặp Thầy Giêsu và hỏi Thầy: “Thầy đi đâu vậy?” Thầy trả lời Thầy đang vào thành Rôma để chịu đóng đinh một lần nữa. Phêrô hiểu ra nên trở lại Rôma để chết tử đạo ở đó.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, xin cho con quả tim của Chúa. Xin cho con đừng khép lại trên chính mình, nhưng xin cho quả tim con quảng đại như Chúa vươn lên cao, vượt mọi tình cảm tầm thường để mặc lấy tâm tình bao dung tha thứ. Xin cho con vượt qua mọi hờn oán nhỏ nhen, mọi trả thù ti tiện. Xin cho con cứ luôn bình an, trong sáng, không một biến cố nào làm xáo trộn, không một đam mê nào khuấy động hồn con. Xin cho con đừng quá vui khi thành công, cũng đừng quá bối rối khi gặp lời chỉ trích. Xin cho quả tim con đủ lớn để yêu người con không ưa. Xin cho vòng tay con luôn rộng mở để có thể ôm cả những người thù ghét con.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Cuộc sống của mỗi người luôn có những khoảnh khắc quyết định, những giây phút không thể đứng mãi ở lưng chừng. Chần chừ vì sợ hãi hay can đảm bước tới không bao giờ là điều ngẫu nhiên. Đằng sau mỗi quyết định là cả một hành trình âm thầm của nội tâm: những suy nghĩ lặp đi lặp lại, những chọn lựa nhỏ bé tích tụ theo thời gian, những lần lương tâm được lắng nghe hoặc bị bỏ qua.
Tin mừng thứ Ba Tuần Thánh đưa chúng ta vào bầu khí nặng trĩu của bữa Tiệc ly. Chính nơi bàn tiệc Vượt qua, ký ức sống động về ơn cứu độ và lời mời gọi hiệp thông, lại bộc lộ những cách đáp trả rất khác nhau trước Chúa Giêsu. Sau khi nhận miếng bánh từ tay Thầy, Giuđa đứng dậy và đi ra trong đêm (x. Ga 13,30). Miếng bánh ấy không chỉ là cử chỉ thân tình, mà còn là lời cảnh tỉnh sau cùng của tình yêu. Giờ đây, Giuđa không còn do dự nữa: hành động đứng dậy và đi ra cho thấy ông đã thực sự chọn con đường phản bội mà mình âm thầm chuẩn bị. Bóng tối bên ngoài chỉ phản chiếu bóng tối đã lớn lên từ lâu trong lòng ông.
Phêrô thì khác. Ông vẫn ngồi lại, đầy nhiệt thành và sẵn sàng thưa với Thầy rằng mình sẽ liều mạng sống vì Người. Nhưng đó là một lòng trung thành còn dựa vào sức riêng. Phêrô chưa hiểu rằng theo Chúa không khởi đi từ quyết tâm anh hùng, mà từ sự khiêm tốn để cho Ngài yêu thương và cứu độ trước. Cả Giuđa lẫn Phêrô đều yếu đuối, nhưng trong khoảnh khắc quyết định, mỗi người đã chọn một hướng đi khác nhau.
Giữa những đáp trả mong manh ấy, Tin mừng làm nổi bật một đáp trả trọn vẹn nơi chính Chúa Giêsu. Khi Giuđa đi ra, Người nói: “Bây giờ Con Người được tôn vinh, và Thiên Chúa cũng được tôn vinh nơi Người” (Ga 13,31). Vinh quang không đến từ thành công hay chiến thắng bề ngoài, mà từ con đường thập giá được đón nhận trong vâng phục và tín thác. Ngay giữa phản bội và yếu đuối của con người, kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa vẫn tiến bước.
Tuần Thánh mời gọi mỗi người chúng ta tự hỏi: qua những chọn lựa rất nhỏ mỗi ngày, tôi đang chuẩn bị cho hướng đi nào? Ở lại với Thầy, hay lặng lẽ bước ra trong đêm?
Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con biết khiêm tốn ở lại với Người trong những yếu đuối của mình. Xin ban cho chúng con tình yêu và ân sủng của Chúa, và như thế là đủ, để chúng con trung thành bước theo Người mỗi ngày. Amen.































