04.03.2026 – Thứ Tư Tuần II Mùa Chay
Lời Chúa: Mt 20, 17-28
“Họ đã lên án tử cho Người”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu đi lên Giêrusalem, đem riêng mười hai môn đệ đi theo. Dọc đường, Người nói với họ: “Này chúng ta lên Giêrusalem và Con Người sẽ bị nộp cho các vị thượng tế và luật sĩ. Người ta sẽ lên án tử cho Người, sẽ nộp Người cho dân ngoại để chúng nhạo báng, đánh đòn, rồi treo Người lên thập giá, nhưng đến ngày thứ ba, Người sẽ sống lại”.
Bấy giờ bà mẹ các con ông Giêbêđê cùng với hai con đến gặp Người. Bà sấp mình xuống lạy Người, có ý xin Người điều chi đó. Người hỏi: “Bà muốn gì”. Bà ta thưa lại: “Xin Ngài hãy truyền cho hai con tôi đây được ngồi một đứa bên hữu, một đứa bên tả Ngài, trong Nước Ngài”. Chúa Giêsu đáp lại: “Các ngươi không biết điều các ngươi xin. Các ngươi có thể uống chén mà ít nữa đây Ta sắp uống chăng?” Họ nói với Người: “Thưa được”. Người bảo họ: “Vậy các ngươi sẽ uống chén của Ta, còn việc ngồi bên hữu hay bên tả, thì không thuộc quyền Ta ban, nhưng Cha Ta đã chuẩn bị cho ai, thì người ấy mới được”. Nghe vậy, mười người kia tỏ ra bất bình với hai anh em: Chúa Giêsu gọi họ lại mà bảo: “Các con biết thủ lãnh của các dân tộc thì thống trị họ và những người làm lớn thì hành quyền trên họ. Giữa các con thì không được thế. Trong các con, ai muốn làm lớn, thì hãy phục vụ các con, và ai muốn cầm đầu trong các con, thì hãy làm tôi tớ các con. Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng để phục vụ và phó mạng sống làm giá chuộc cho nhiều người”. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Ghế tượng trưng cho chức vụ và chức vị. Chính vì thế bình thường người ta ai cũng thích ghế. Ghế trong tôn giáo cũng như ghế ngoài đời. Tìm cách có ghế, giữ ghế hay tìm cách lên một ghế cao hơn, đó vẫn là điều khiến nhiều người vất vả, và đó cũng là điều khiến thế giới loạn lạc và xung đột. Bài Tin Mừng kể cho chúng ta chuyện tranh cãi giữa nhóm Mười Hai. Vẫn là chuyện những cái ghế. Quan trọng nhất là hai ghế nằm hai bên tả hữu của Thầy khi Thầy vào vinh quang trong Nước Thiên Chúa. Chỉ tiếc là chuyện tranh cãi này lại xảy ra ngay sau khi Thầy Giêsu tâm sự riêng với các môn đệ về cuộc Khổ Nạn của mình.
Chẳng rõ có phải Gioan và Giacôbê đã nhờ mẹ mình xin giùm không. Từ chối lời xin ngây thơ của một người mẹ thương con là điều không dễ. Thầy Giêsu có bực mình không khi phải chịu một áp lực như thế? “Các người không biết các người xin gì!” Điều các người xin xa lạ với con đường Thầy sắp đi. Điều các người mơ ước lại là điều Thầy sắp phải quyết liệt từ bỏ: quyền lực, tiếng tăm, vinh dự… “Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?” Như thế Thầy Giêsu thách đố nhóm Mười Hai về khả năng chia sẻ cuộc Khổ Nạn với Ngài, khả năng dám uống chung một chén đắng mà Ngài sắp uống. Chỉ những ai dám cùng chịu đau khổ mới được chung phần vinh quang. Chẳng rõ các môn đệ có lường được cái giá phải trả không, nhưng họ đã vội trả lời là uống nổi. Thầy Giêsu xác nhận chọn lựa của họ, nhưng Ngài lại không hứa cho họ ngồi hai bên tả hữu của mình, đơn giản là vì điều đó thuộc quyền của Cha. Chuyện tranh cãi giữa các môn đệ là cơ hội để Thầy Giêsu vạch ra cách hành xử cho những nhà lãnh đạo tương lai của Giáo Hội. Chắc chắn nó khác với lối lãnh đạo ngoài đời, khi người ta dùng quyền uy để thống trị và làm bá chủ (c. 25). “Giữa anh em thì không được như vậy,” anh em không được theo thói đời. Thầy Giêsu dạy các môn đệ điều ngược đời: kẻ làm lớn, làm đầu phải làm đầy tớ phục vụ cho anh em mình (cc. 26-27). Tấm gương lớn nhất là tấm gương Thầy phục vụ (c. 28).
Cuộc Khổ nạn sắp đến là việc phục vụ khiêm hạ nhất của Thầy. Lần đầu tiên Đức Giêsu cho biết ý nghĩa cái chết sắp đến của mình, cái chết như giá chuộc để cứu độ muôn người (c. 28). Mười môn đệ khác có còn ghen tức hai anh em con ông Dêbêđê nữa không nếu họ biết rằng ngồi ghế cao chính là để thấy rõ mà dễ phục vụ hơn?
Cầu nguyện:
Lạy Thầy Giêsu, Thầy không gọi chúng con là tôi tớ, Thầy cũng không chỉ coi chúng con là môn đệ. Thầy còn coi chúng con như bạn hữu của Thầy, vì Thầy đã thổ lộ cho chúng con những điều riêng tư thầm kín nhất trong tương quan giữa Thầy với Cha. Hơn nữa, sau phục sinh, Thầy đã gọi các môn đệ là anh em. Mặc nhiên Thầy tự nhận mình là Anh Trưởng đứng đầu một đoàn em đông đúc. Xin cho chúng con luôn thi hành ý muốn của Cha để trở nên những người em cùng huyết nhục với Thầy. Lạy Thầy Giêsu, Thầy đã nâng chúng con lên làm môn đệ, làm bạn, làm anh em của Thầy. Còn Thầy lại hạ mình xuống phục vụ chúng con như người tôi tớ, rửa chân cho chúng con như một nô lệ và chết thay cho chúng con trên thập giá. Xin cho chúng con hiểu được tấm lòng của Thầy và sống yêu thương mọi người như anh em. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Trên hành trình lên Giêrusalem, Chúa Giêsu nhiều lần loan báo cuộc thương khó sắp đến, nhưng các môn đệ vẫn còn mải mê với những tính toán về vinh quang và địa vị. Lời thỉnh cầu của mẹ hai người con ông Dêbêđê, xin cho các con mình được ngồi chỗ nhất trong Nước Trời, phản ánh một não trạng rất con người: tìm quyền lực và phần hơn. Trước lối nghĩ ấy, Chúa Giêsu đã đảo ngược hoàn toàn khi khẳng định: “Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống làm giá chuộc cho nhiều người” (Mt 20,28).
Lời Chúa hôm nay vang lên cách cụ thể trong đời sống gia đình. Gia đình là nơi dễ nảy sinh những mong đợi âm thầm: người này chờ người kia phục vụ, hy sinh hay đáp ứng theo ý mình. Khi những mong đợi ấy không được thỏa mãn, con người dễ rơi vào thất vọng, trách móc và khép kín. Chúa Giêsu mời gọi mỗi người bước ra khỏi cái tôi của mình, để chọn con đường phục vụ trong yêu thương.
Giáo lý Hội thánh Công giáo nhắc nhớ rằng Chúa Giêsu đã nêu gương khiêm hạ và phục vụ cho các môn đệ. Người không thống trị bằng quyền lực, nhưng chinh phục bằng tình yêu hiến dâng. Trong gia đình, phục vụ không làm con người mất giá, nhưng là cách thế cao quý nhất để yêu thương: một lời nhẫn nhịn, một cử chỉ quan tâm, hay một sự tha thứ âm thầm.
Đức Thánh Cha Phanxicô cũng nhiều lần nhấn mạnh rằng gia đình là “trường học đầu tiên của việc phục vụ”, nơi con người học cách cúi xuống, chăm sóc nhau và nhận ra rằng tình yêu đích thực luôn mang dáng dấp của hy sinh. Phục vụ trong gia đình không đòi hỏi những việc lớn lao, nhưng khởi đi từ những điều rất nhỏ và rất thường ngày.
Mùa Chay là thời gian thuận tiện để mỗi gia đình nhìn lại con đường mình đang đi. Chúng ta theo Chúa Giêsu bằng con đường tìm được phục vụ, hay bằng con đường phục vụ trong yêu thương? Khi mỗi thành viên biết sống theo gương Chúa, gia đình sẽ trở thành nơi Thiên Chúa hiện diện, chữa lành và làm cho tình yêu lớn lên mỗi ngày.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã đến không để được phục vụ nhưng để yêu thương và hiến dâng trọn vẹn. Xin dạy các gia đình chúng con biết bước theo Chúa trên con đường khiêm tốn phục vụ, biết yêu thương bằng những hành động cụ thể và hy sinh âm thầm mỗi ngày. Xin cho gia đình chúng con trở thành mái ấm của tình yêu, nơi Chúa luôn hiện diện và được tôn vinh. Amen.



































