21.02.2026 –Thứ Bảy Sau Lễ Tro
Lời Chúa: Lc 5, 27-32
“Ta không đến kêu mời người công chính, nhưng để gọi kẻ tội lỗi ăn năn hối cải”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu trông thấy một người quan thuế tên là Lêvi đang ngồi ở bàn thu thuế, Ngài bảo ông: “Hãy đi theo Ta”. Ông liền bỏ mọi sự đứng dậy theo Người. Lêvi đã dọn một bữa tiệc linh đình thết đãi Người tại nhà ông. Có đông người thu thuế và nhiều người khác cùng ngồi ăn với các ngài. Những người biệt phái và các luật sĩ của họ lẩm bẩm với các môn đệ của Người rằng: “Sao các người lại ăn uống với những người thu thuế và tội lỗi như vậy?” Chúa Giêsu trả lời họ rằng: “Những ai mạnh khoẻ không cần tới thầy thuốc, chỉ những người đau yếu mới cần thôi. Ta đến không phải để kêu mời người công chính, nhưng để gọi kẻ tội lỗi ăn năn hối cải”. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Việc Thầy Giêsu kêu gọi anh Lêvi làm môn đệ thật sự là một cuộc cách mạng lớn vào thời bấy giờ. Không ai lại gọi một người thu thuế bị xã hội khinh miệt vào nhóm của mình, vì làm thế chẳng khác nào hạ giá chính mình và cả tập thể. Thế nhưng Đức Giêsu đã vượt qua những ranh giới rạch ròi giữa tội lỗi và công chính, giữa thanh sạch và ô nhơ. Người Do Thái thường tránh giao tiếp với người thu thuế, vì họ bị coi là tội nhân do làm việc cho dân ngoại và dễ rơi vào tham lam, ích kỷ. Vậy mà Ngài không ngần ngại mời anh Lêvi: “Anh hãy theo tôi.” Ngài nhìn anh bằng cùng một ánh mắt như các môn đệ khác. Chỉ một lời mời ấy đủ lấp đi mọi hố sâu ngăn cách, và Lêvi đã quảng đại đáp lại: bỏ tất cả, đứng dậy, đi theo.
Đối với người Do Thái, bữa ăn mang ý nghĩa thiêng liêng, là lúc con người thông hiệp và nên một với nhau. Vì thế, ăn uống với người tội lỗi bị coi là điều không được phép, vì sợ bị ô nhơ. Nhưng Đức Giêsu không hề e ngại khi nhận lời dự tiệc chia tay do Lêvi khoản đãi. Bữa tiệc lớn có đông đủ bạn bè, đồng nghiệp của anh và cả các môn đệ. Ngài dám đến nhà người tội lỗi, ăn uống với họ trong sự vui vẻ và tự nhiên, không chút xa cách. Chỉ có những người Pharisêu khó chịu và lẩm bẩm đặt câu hỏi tại sao.
Ngài cho họ thấy lý do của mình: những người thu thuế và tội nhân là những người đau yếu, mà người đau yếu mới cần đến thầy thuốc. Mục tiêu của đời Ngài là kêu gọi người tội lỗi sám hối, nên Ngài phải đến với họ, gần gũi, chia sẻ, mời gọi và yêu thương. Qua đó, Ngài tỏ lộ trái tim thật sự của Thiên Chúa, một trái tim có chỗ cho tội nhân. Ngài cũng dành chỗ cho Lêvi trong nhóm môn đệ của mình.
Từ đó, Đức Giêsu dạy chúng ta cách mời gọi người khác hoán cải: hãy đến với họ, nhìn họ bằng cái nhìn mới và vui vẻ làm bạn với họ. Trước khi giúp người khác thay đổi, chính chúng ta phải hoán cải trong cách nhìn và thái độ của mình đối với tha nhân.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa, xin dạy con luôn tươi tắn và dịu dàng trước mọi biến cố của cuộc sống, khi con gặp thất vọng, gặp người hờ hững vô tâm, hay gặp sự bất trung, bất tín nơi những người con tin tưởng cậy dựa. Xin giúp con gạt mình sang một bên để nghĩ đến hạnh phúc người khác, giấu đi những nỗi phiền muộn của mình để tránh cho người khác phải đau khổ. Xin dạy con biết tận dụng đau khổ con gặp trên đời, để đau khổ làm con thêm mềm mại, chứ không cứng cỏi hay cay đắng, làm con nhẫn nại chứ không bực bội, làm con rộng lòng tha thứ, chứ không hẹp hòi hay độc đoán, cao kỳ. Ước gì không ai sút kém đi vì chịu ảnh hưởng của con, không ai giảm bớt lòng thanh khiết, chân thật, lòng cao thượng, tử tế, chỉ vì đã là bạn đồng hành của con trong cuộc hành trình về quê hương vĩnh cửu. Khi con loay hoay với bao nỗi lo âu bối rối, xin cho con có lúc thì thầm với Chúa một lời yêu thương. Ước chi đời con là cuộc đời siêu nhiên, tràn trề sức mạnh để làm việc thiện, và kiên quyết nhắm tới lý tưởng nên thánh. Amen.
(dịch theo Learning Christ)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Tin mừng hôm nay thuật lại ơn gọi của ông Lêvi, một người thu thuế (x. Lc 5,27-32). Trong xã hội Do Thái thời bấy giờ, những người làm nghề này bị coi là tội lỗi công khai, bị khinh chê và loại trừ. Thế nhưng, khi đi ngang qua trạm thu thuế, Chúa Giêsu đã dừng lại, nhìn ông và nói: “Anh hãy theo tôi” (Lc 5,27). Không lời trách móc, không điều kiện ràng buộc, chỉ là một lời mời gọi đơn sơ nhưng đầy quyền năng.
Điều đáng chú ý là phản ứng của Lêvi: “Ông bỏ tất cả, đứng dậy đi theo Người” (Lc 5,28). Ông không biện minh cho quá khứ, không chần chừ tính toán hơn thiệt. Cử chỉ “đứng dậy” diễn tả một sự đoạn tuyệt dứt khoát với đời sống cũ và mở ra một con đường mới. Cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu đã làm thay đổi hoàn toàn hướng đi của đời ông.
Sau đó, Lêvi mở tiệc tại nhà mình. Đây không chỉ là bữa tiệc mừng, mà còn là cách ông giới thiệu Chúa Giêsu với bạn bè, những người cùng cảnh ngộ, cũng bị xã hội gạt ra bên lề. Chính điều này khiến những người Pharisêu khó chịu. Họ lẩm bẩm trách các môn đệ: “Sao các ông lại ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi?” (Lc 5,30).
Chúa Giêsu đã trả lời bằng một hình ảnh rất cụ thể và đầy xót thương: “Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần” (Lc 5,31). Người đến không phải để khép cửa trước người tội lỗi, nhưng để mở lối cho họ trở về. Người không đợi con người trở nên hoàn hảo rồi mới yêu thương, nhưng yêu thương để con người được chữa lành và đổi mới từng ngày.
Trong những ngày đầu của Mùa Chay, Lời Chúa nhắc chúng ta rằng: chúng ta được Chúa gọi không phải vì mình tốt lành hơn người khác, nhưng vì chúng ta cần được cứu độ. Mùa Chay là thời gian để mỗi người can đảm đứng dậy như Lêvi, bỏ lại những gì đang trói buộc mình và bước theo Chúa với lòng tín thác.
Lạy Chúa, xin giúp chúng con biết mở lòng trước ánh nhìn xót thương của Ngài, để chúng con được chữa lành và biến đổi. Xin cũng giúp chúng con biết nhìn anh chị em mình bằng ánh mắt cảm thông và bao dung, hầu cùng nhau bước đi trên con đường hoán cải dẫn đến ơn cứu độ. Amen.




































