09.12.2025 – Thứ Ba Tuần II Mùa Vọng
Lời Chúa: Mt 18, 12-14
“Chúa không muốn những kẻ bé nhỏ phải hư đi”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con nghĩ sao? Nếu ai có một trăm con chiên mà lạc mất một con, thì người đó lại không bỏ chín mươi chín con trên núi, để đi tìm con chiên lạc sao? Nếu người đó tìm được, thì quả thật, Thầy bảo các con, người đó sẽ vui mừng vì con chiên đó hơn chín mươi chín con chiên không thất lạc. Cũng vậy, Cha các con ở trên trời không muốn để một trong những kẻ bé nhỏ này phải hư đi”. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Chăn chiên là một nghề đã có từ lâu. Nhiều nhà lãnh đạo dân Do Thái như Môsê, Đavít, đều làm nghề này. Trên những đồng cỏ mênh mông, giữa trời và đất, chỉ có chiên và mục tử, nên giữa đôi bên có một sự thân thiết và hiểu biết nhau thật gần gũi. Chính vì thế trong Cựu Ước, Thiên Chúa hay ví mình với người chăn chiên. Đàn chiên là dân Do Thái, là dân riêng Ngài rất mực quý yêu: “Như mục tử, Chúa chăn giữ đoàn chiên của Chúa… Lũ chiên con, Người ấp ủ vào lòng, bầy chiên mẹ cũng tận tình dẫn dắt” (Is 40,11). Như Thiên Chúa, Đức Giêsu cũng ví mình với người mục tử tốt lành “Tôi biết chiên của tôi và chiên của tôi biết tôi” (Ga 10, 14). Sự hiểu biết thân thương này mạnh đến độ Ngài dám hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên (Ga 10, 15). Sau khi chết và phục sinh, Đức Giêsu muốn Simon nhận sứ mạng mục tử. Ngài mời ông chăm sóc và chăn dắt chiên của Ngài (Ga 21, 15-17). Như thế đoàn chiên mới của Đức Giêsu lúc nào cũng được bảo vệ.
Qua bao thế kỷ Giáo Hội vẫn không ngừng có những mục tử mới, nối gót Simon Phêrô để phục vụ và hiến mạng vì đoàn chiên. Nhưng Đức Giêsu không dạy người mục tử chỉ lo cho cả đoàn, mà quên chăm sóc cho từng con chiên một. Ngài mời ta để ý đến tập thể lớn, nhưng không được quên từng cá nhân nhỏ. Có khi chỉ một con chiên lạc lại khiến người mục tử bận tâm lo lắng đến nỗi để chín mươi chín con trên núi mà đi tìm con bị mất (c. 12). Không phải vì coi thường chín mươi chín con không bị lạc, nhưng vì người mục tử không muốn mất con nào.
Con chiên lạc lại có chỗ đứng đặc biệt trong trái tim mục tử. Chúng ta ai cũng có kinh nghiệm về chuyện tìm lại được điều đã mất. Khi mất thì đứng ngồi không yên, khi tìm thấy thì bình an và niềm vui òa vỡ. Người mục tử lo âu, vất vả tìm kiếm con chiên lạc, nhưng khi tìm được rồi thì niềm vui là vô bờ. Có thể nói còn vui hơn chuyện chín mươi chín con không bị lạc (c. 13). Dường như người ta bắt đầu quý một điều từ khi mất điều đó. Có khi một người bắt đầu hiện diện từ khi người ấy vắng mặt và mất đi. Cha không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất (c. 14). Cha muốn cho mọi người được cứu độ và không muốn mất một ai (1 Tm 2, 4)
Mùa Vọng là thời gian chúng ta nhìn lại những người bé mọn quanh ta, những người từ lâu đã bỏ nhà thờ, những người mất lòng tin vào Chúa Mỗi người chúng ta phải là mục tử cho nhau, chăm sóc nhau, quý nhau, khởi đi từ những người trong gia đình, trong nhóm bạn thân quen. Chúng ta quý nhau vì Thiên Chúa quý từng người chúng ta. Chúng ta chẳng thể mừng Lễ Giáng sinh nếu còn một người đang lạc ở đâu đó. Nếu chịu mất công đi tìm về, chúng ta mới được hưởng niềm vui trọn vẹn
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, Khi làm người, Chúa đã nhận trái đất này làm quê hương. Chúa đã ban nó cho chúng con như một quà tặng tuyệt vời. Nếu rừng không còn xanh, dòng suối không còn sạch, và bầu trời vắng tiếng chim. thì đó là lỗi của chúng con. Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã đến làm người để tôn vinh phận người, vậy mà thế giới vẫn có một tỷ người đói, bao trẻ sơ sinh bị giết mỗi ngày khi chưa chào đời,bao kẻ sống không ra người, nhân phẩm bị chà đạp. Đó là lỗi của chúng con. Lạy Chúa Giêsu, Chúa đến đem bình an cho người Chúa thương, vậy mà trái đất của chúng con chưa một ngày an bình. Chiến tranh, khủng bố, xung đột, có mặt khắp nơi. Người ta cứ tìm cách giết nhau bằng thứ vũ khí tối tân hơn mãi. Đó là lỗi của chúng con.
Lạy Chúa Giêsu ở Belem, Chúa đã cứu độ và chữa lành thế giới bằng tình yêu khiêm hạ, nhưng bất công, ích kỷ và dối trá vẫn thống trị địa cầu. Chúa đến đem ánh sáng, nhưng bóng tối vẫn tràn lan. Chúa đến đem tự do, nhưng con người vẫn bị trói buộc. Đó là lỗi của chúng con. Vì lỗi của chúng con, chương trình cứu độ của Chúa bị chậm lại, và giấc mơ của Chúa sau hai ngàn năm vẫn chưa thành tựu. Mỗi lần đến gần máng cỏ Belem, xin cho chúng con nghe được lời thì thầm gọi mời của Chúa để yêu trái đất lạnh giá này hơn, và xây dựng nó thành mái ấm cho mọi người.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J
![]()
SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH
GP. PHÚ CƯỜNG
HIỆP THÔNG LOAN BÁO TIN MỪNG
Tâm tình của người chăn chiên đã được Chúa Giêsu dùng để diễn tả tình thương sâu thẳm của Người dành cho con người. Người chăn chiên biết rõ từng con trong đàn và không muốn mất một con nào, dù chỉ là một trong số một trăm con. Giữa người và chiên có một sự gắn bó tự nhiên và bền chặt. Hình ảnh người chăn chiên kiên nhẫn đi tìm con chiên lạc, rồi vui mừng vác nó trên vai khi tìm được, có thể không xa lạ; nhưng nói rằng niềm vui ấy “hơn” cả niềm vui vì đoàn chiên còn lại khiến chúng ta phải suy nghĩ: “Ai trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia trên núi để đi tìm con chiên lạc?” (Mt 18,12).
Tại sao chỉ một con chiên bị thất lạc lại trở nên quan trọng đến như vậy? Tại sao chín mươi chín con còn lại không được đề cao bằng một con lạc mất? Và nếu người chăn đi tìm, lỡ thú dữ đến với đàn còn lại thì sao? Những thắc mắc ấy không vô lý, nhưng đằng sau dụ ngôn là một sự thật sâu xa hơn.
Chúa Giêsu dùng chữ “hơn” không để so sánh giá trị giữa các con chiên, mà để diễn tả sự khác biệt giữa “mất” và “còn”. Điều gì còn ở trong tay thì không gây lo lắng; nhưng điều đã mất đi thì thôi thúc người ta tìm kiếm cho đến khi tìm được. Vì thế, niềm vui tìm lại được một con chiên lạc chính là niềm vui phục hồi trọn vẹn những gì thuộc về mình.
Hơn nữa, Chúa Giêsu còn nói rõ: “Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất” (Mt 18,14). Không người cha nào, dù có đông con, lại bình thản khi biết rằng một đứa đang lưu lạc. Ông sẽ tìm mọi cách để đưa nó trở về. Cũng thế, Thiên Chúa không bao giờ an tâm khi con cái Ngài bị ma quỷ, đam mê hoặc tội lỗi cuốn đi.
Thái độ của người anh cả trong dụ ngôn đứa con hoang đàng (x. Lc 15,11-32) cho thấy cái nhìn hạn hẹp của con người: anh so sánh sự trung tín của mình với lối sống sa ngã của em và không thể hiểu vì sao cha lại vui mừng. Nhưng người cha nhẹ nhàng giải thích: em anh “đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy”.
Dụ ngôn về con chiên lạc cũng mang cùng một ý nghĩa. Chúa muốn bày tỏ tình yêu vô điều kiện, niềm vui của cả thiên quốc khi một tội nhân sám hối trở về. Tin mừng hôm nay không chỉ nói về “ai đó”, mà nói cho mỗi người chúng ta. Ai dám cho mình là hoàn hảo? Dù tốt lành đến đâu, mỗi chúng ta vẫn chỉ là những con chiên dễ lầm đường lạc lối, đôi khi vì những tội trọng rõ rệt, đôi khi chỉ vì những chối bỏ âm thầm trong đời sống thường ngày.
Tuy vậy, chúng ta không thất vọng, vì biết rằng Chúa luôn tìm kiếm, luôn đi bước trước và luôn mở rộng vòng tay để đưa chúng ta trở về với Người.
Lạy Chúa, xin cho Lời Chúa hôm nay soi sáng tâm hồn chúng con, giúp chúng con thực lòng trở về với Chúa. Xin thêm ơn ăn năn cho các tội nhân, đặc biệt những người đang đứng trước ranh giới sự sống và cái chết, để không một ai phải hư mất trước mặt Chúa. Amen.
![]()
#giaophanbaria #gpbr #suyniemhangngay #suyniemloichuahangngay #muavong



































