11.03.2020 – Thứ Tư tuần II Mùa Chay

Anh em không được như vậy
Lời Chúa: Mt 20, 17-28
Lúc sắp lên Giêrusalem, Đức Giêsu đưa Nhóm Mười Hai đi riêng với mình, và dọc đường, Người nói với các ông: “Này chúng ta lên Giêrusalem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ kết án xử tử Người, sẽ nộp Người cho dân ngoại nhạo báng, đánh đòn và đóng đinh vào thập giá và, ngày thứ ba, Người sẽ trỗi dậy.” Bấy giờ bà mẹ của các con ông Dêbêđê đến gặp Đức Giêsu, có các con bà đi theo; bà bái lạy và kêu xin Người một điều. Người hỏi bà: “Bà muốn gì?” Bà thưa: “Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây, một người ngồi bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy.” Đức Giêsu bảo: “Các người không biết các người xin gì! Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?” Họ đáp: “Thưa uống nổi.” Đức Giêsu bảo: “Chén của Thầy, các người sẽ uống; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được.” Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó. Nhưng Đức Giêsu gọi các ông lại và nói: “Anh em biết: thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. Giữa anh em thì không được như vậy: Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em. Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.”
Suy niệm :
Ghế tượng trưng cho chức vụ và chức vị.
Chính vì thế bình thường người ta ai cũng thích ghế.
Ghế trong tôn giáo cũng như ghế ngoài đời.
Tìm cách có ghế, giữ ghế hay tìm cách lên một ghế cao hơn,
đó vẫn là điều khiến nhiều người vất vả,
và đó cũng là điều khiến thế giới loạn lạc và xung đột.
Bài Tin Mừng kể cho chúng ta chuyện tranh cãi giữa nhóm Mười Hai.
Vẫn là chuyện những cái ghế.
Quan trọng nhất là hai ghế nằm hai bên tả hữu của Thầy
khi Thầy vào vinh quang trong Nước Thiên Chúa.
Chỉ tiếc là chuyện tranh cãi này lại xảy ra ngay sau khi
Thầy Giêsu tâm sự riêng với các môn đệ về cuộc Khổ Nạn của mình.
Chẳng rõ có phải Gioan và Giacôbê đã nhờ mẹ mình xin giùm không.
Từ chối lời xin ngây thơ của một người mẹ thương con là điều không dễ.
Thầy Giêsu có bực mình không khi phải chịu một áp lực như thế?
“Các người không biết các người xin gì!”
Điều các người xin xa lạ với con đường Thầy sắp đi.
Điều các người mơ ước lại là điều Thầy sắp phải quyết liệt từ bỏ:
quyền lực, tiếng tăm, vinh dự…
“Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?”
Như thế Thầy Giêsu thách đố nhóm Mười Hai
về khả năng chia sẻ cuộc Khổ Nạn với Ngài,
khả năng dám uống chung một chén đắng mà Ngài sắp uống.
Chỉ những ai dám cùng chịu đau khổ mới được chung phần vinh quang.
Chẳng rõ các môn đệ có lường được cái giá phải trả không,
nhưng họ đã vội trả lời là uống nổi.
Thầy Giêsu xác nhận chọn lựa của họ,
nhưng Ngài lại không hứa cho họ ngồi hai bên tả hữu của mình,
đơn giản là vì điều đó thuộc quyền của Cha.
Chuyện tranh cãi giữa các môn đệ là cơ hội để Thầy Giêsu vạch ra
cách hành xử cho những nhà lãnh đạo tương lai của Giáo Hội.
Chắc chắn nó khác với lối lãnh đạo ngoài đời,
khi người ta dùng quyền uy để thống trị và làm bá chủ (c. 25).
“Giữa anh em thì không được như vậy,” anh em không được theo thói đời.
Thầy Giêsu dạy các môn đệ điều ngược đời:
kẻ làm lớn, làm đầu phải làm đầy tớ phục vụ cho anh em mình (cc. 26-27).
Tấm gương lớn nhất là tấm gương Thầy phục vụ (c. 28).
Cuộc Khổ nạn sắp đến là việc phục vụ khiêm hạ nhất của Thầy.
Lần đầu tiên Đức Giêsu cho biết ý nghĩa cái chết sắp đến của mình,
cái chết như giá chuộc để cứu độ muôn người (c. 28).
Mười môn đệ khác có còn ghen tức hai anh em con ông Dêbêđê nữa không
nếu họ biết rằng ngồi ghế cao chính là để thấy rõ mà dễ phục vụ hơn?
Cầu nguyện :
Lạy Thầy Giêsu,
Thầy không gọi chúng con là tôi tớ,
Thầy cũng không chỉ coi chúng con là môn đệ.
Thầy còn coi chúng con như bạn hữu của Thầy,
vì Thầy đã thổ lộ cho chúng con
những điều riêng tư thầm kín nhất
trong tương quan giữa Thầy với Cha.
Hơn nữa, sau phục sinh,
Thầy đã gọi các môn đệ là anh em.
Mặc nhiên Thầy tự nhận mình là Anh Trưởng
đứng đầu một đoàn em đông đúc.
Xin cho chúng con
luôn thi hành ý muốn của Cha
để trở nên những người em
cùng huyết nhục với Thầy.
Lạy Thầy Giêsu, Thầy đã nâng chúng con lên
làm môn đệ, làm bạn, làm anh em của Thầy.
Còn Thầy lại hạ mình xuống
phục vụ chúng con như người tôi tớ,
rửa chân cho chúng con như một nô lệ
và chết thay cho chúng con trên thập giá.
Xin cho chúng con hiểu được tấm lòng của Thầy
và sống yêu thương mọi người như anh em. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Lời Chúa:
“…Ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ anh em” (Mt 20,26)
Câu chuyện minh họa:
Năm 1796, chiến tranh giữa Pháp và liên minh Ý-Áo. Đại tướng Pháp: Bonaparte đưa quân đến một địa điểm, có cái cầu bắc qua trận tuyến địch. Trong lúc trận chiến đang nguy, Bona hô tiến qua cầu. Không một ai qua. Bona xuống ngựa, giựt lá cờ quân đoàn, chân bước qua cầu, miệng hô: “Ai yêu tổ quốc thì theo ta.” Ngó lại, trên cầu chỉ có một mình mà lá cờ đã rách nhiều mảnh vì đạn của quân địch. Khi ấy có cậu bé mới 13 tuổi đánh trống thúc quân. Hai tay đập mạnh vào trống, chân bước qua cầu theo đại tướng, quân sĩ tràn theo qua cầu. Bona toàn thắng và cũng chấm dứt cuộc chiến tranh ấy.
Tám năm sau, Bona đã là hoàng đế Napoleon, trở lại chỗ cũ, có nghi lễ nghinh tiếp rất linh đình. Napoleon muốn bắt tay cậu bé Vidal đã 21 tuổi hiện ở trong quân đoàn tại đó.
Hỏi đến Vidal thì cậu đã nghỉ phép để đưa đám tang mẹ. Napoleon bãi bỏ tất cả nghi lễ quân cảnh, đi thẳng đến làng Vidal, theo sau đám tang đến huyệt, đọc bài điếu văn rồi đi bộ với Vidal trở về. Vidal từ chối và mời Hoàng đế lên xe. Hoàng đế Napoleon đáp:
– Tám năm trước con đã liều chết theo ta trên con đường chết, nay trên con đường đau khổ, con cho ta theo con, cho có bạn.
Ai đã liều chết mà theo Chúa sẽ nghe tiếng Chúa: “Ta sẽ ở với các ngươi cho đến tận thế.”
Suy niệm:
Cái tham vọng của các môn đệ là tham vọng của vật chất: chức vụ, và quyền hành. Nhân lúc này, Chúa dạy các ông một bài học về sự khiêm tốn và phục vụ: “ai trong các con muốn làm lớn thì hãy tự làm đầy tớ anh em”, Vì chính Ngài đã làm gương cho các ông bằng cuộc sống yêu thương, phục vụ và hiến mạng sống vì nhân loại. Vì yêu thương Ngài đã xuống thế làm người, và ở cùng con người; Ngài mang ân phúc đến cho những con người cần đến Ngài: chữa lành những người bệnh hoạn tật nguyền, cho người mù được sáng mắt, người phong được sạch và kẻ què đi được… Hơn thế nữa, Ngài đã chết để mang lại ơn cứu độ cho hết thảy chúng ta. Vì thế, Ngài muốn những môn đệ của Ngài trở nên giống như Ngài trên con đường dấn thân, phục vụ.
Lạy Chúa, xin cho đời sống con mỗi ngày trở nên giống Chúa hơn trong hành vi yêu thương, bác ái, dấn thân vì Nước Trời.
Têrêsa Mai An
Gp. Mỹ Tho

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH GP. PHÚ CƯỜNG
Trong đoạn Tin Mừng, hạn từ “lên Giêrusalem” không chỉ là diễn tả một con đường, một hành trình. Đọc lướt qua, ta có cảm tưởng như việc đi lên Giêrusalem của Chúa giống như chúng ta đi một hành trình từ A đến B. Không phải như thế. Nhiều lần Tin Mừng nhắc đến cụm từ này. Và khi nghe đến cụm từ này, chúng ta phải liên tưởng ngay đến cuộc đời và toàn bộ sứ vụ của Chúa Giêsu. Toàn thời gian của Chúa Giêsu là để lên Giêrusalem và sứ vụ của Chúa cũng là Giêrusalem. Cuộc hành trình ấy dài đến 3 năm rao giảng. Con đường của hành trình ấy không phải là dân Do Thái rước Chúa vào thành như một vị vua với những tung hô: hoan hô con vua Đavít, Đấng nhân danh Chúa mà đến. Hành trình đỉnh cao ở Giêrusalem là trên đồi Sọ, với cái chết trên thập giá.
Liên hệ ý nghĩa này với đoạn đầu của Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy toàn bộ ý nghĩa của lời loan báo của Chúa Giêsu về cuộc khổ nạn của Người. Người không ngại nói về cuộc khổ nạn đó cho các môn đệ và càng không che dấu với các môn đệ thân tín nhất. Có một tâm thế sẵn sàng và cũng có một chương trình sẵn sàng, không hề thụ động, không hề bỡ ngỡ. Tất cả cần được chuẩn bị cho các môn đệ của Người.
Thế nên, từ sứ mạng và hành trình của Chúa Giêsu hôm nay, chúng ta hãy nhìn về sứ mạng và hành trình của chúng ta, là môn đệ, là Kitô hữu, là những người dấn thân cho một sứ vụ nào đó mà Hội Thánh mời gọi, là linh mục, tu sĩ nam nữ, hay chỉ là tông đồ giáo dân, ai rồi cũng phải sống hành trình và cuộc đời của mình với ý nghĩa đó. Đỉnh cao là sự hiến tế, với những hy sinh thầm lặng, có khi cám dỗ về sự hào nhoáng mà chúng ta khó bỏ qua cơ hội để khoe mình; có khi chúng ta lao vào một cuộc hành trình thiếu chuẩn bị với tâm thế sẵn sàng nên khi khó khăn, chống đối, bắt bớ, chúng ta bỡ ngỡ, bỏ cuộc, thoái lui, thất vọng; hay có khi chúng ta không dám thi hành sứ mạng một cách công khai, chính đáng. Cám dỗ về danh vọng, hào nhoáng trong sứ mạng của chúng ta cũng giống như yêu sách của bà mẹ những người con nhà Dêbêdê hôm nay. Nếu sống và hành trình của chúng ta còn đầy dẫy những yêu sách và luôn bị cám dỗ bởi hào nhoáng cũng như sự thiếu chuẩn bị đó, chúng ta khó thi hành sứ vụ cách trọn vẹn. Nếu giả như Chúa Giêsu cũng như thế, làm gì có thập giá và ơn cứu độ bằng cái chết hiến tế ấy.
Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn theo gương Chúa, sẵn sàng với sự hy sinh, sẵn sàng với thánh ý của Thiên Chúa, hầu luôn làm đẹp lòng Chúa. Amen.




































