05.4.2019 – Thứ sáu tuần IV Mùa Chay
Giờ của Người chưa đến

PHÚC ÂM: Ga 7, 1-2. 10. 25-30
“Chúng tìm cách bắt Người, nhưng chưa tới giờ Người”.
Khi ấy, Chúa Giêsu đi lại trong xứ Galilêa; Người không muốn đi lại trong xứ Giuđêa, vì người Do-thái đang tìm giết Người. Lúc đó gần đến lễ Trại của người Do-thái. Nhưng khi anh em của Người lên dự lễ rồi, thì Người cũng đi, nhưng không đi cách công khai, mà lại đi cách kín đáo.
Có một số người ở Giêrusalem nói: “Đây không phải là người họ đang tìm giết sao? Kìa ông ta đang nói công khai mà không ai nói gì cả. Phải chăng các nhà chức trách đã nhận ra ông ta là Đấng Kitô? Tuy nhiên, ông này thì chúng ta biết rõ đã xuất thân từ đâu. Còn khi Đấng Kitô tới, thì chẳng có ai biết Người bởi đâu”.
Vậy lúc bấy giờ Chúa Giêsu đang giảng dạy trong đền thờ, Người lớn tiếng nói rằng: “Phải, các ngươi biết Ta, và biết Ta xuất thân từ đâu; Ta không tự Ta mà đến, nhưng thực ra, có Đấng đã sai Ta mà các ngươi không biết Ngài. Riêng Ta, Ta biết Ngài, vì Ta bởi Ngài, và chính Ngài đã sai Ta”. Bởi thế họ tìm cách bắt Chúa Giêsu, nhưng không ai đụng tới Người, vì chưa tới giờ Người.
Suy niệm :
Lễ Lều là một đại lễ hàng năm qui tụ đông đảo dân chúng lên Đền thờ.
Đây là một lễ rất vui, kéo dài cả tuần (Lv 23, 34-36).
Mục đích chính là để tạ ơn Chúa vì hoa trái mùa màng Ngài ban,
và còn để nhớ lại tình thương Chúa trong thời gian 40 năm đi trong hoang địa.
Lễ Lều là một lễ hội tưng bừng và long trọng bậc nhất.
Những người tham dự cắm trại trong các lều làm bằng cành lá,
được dựng trên mái nhà, gần nhà hay ngoài đồng.
Mỗi buổi sáng có lễ rước nước từ hồ Silôam để rưới lên bàn thờ.
Mỗi tối, tiền đình phụ nữ nơi Đền thờ rực rỡ ánh nến và vang tiếng múa hát.
Đức Giêsu đã không muốn bỏ qua lễ hội này,
dù lên Đền thờ Giêrusalem bây giờ thật là nguy hiểm đến tính mạng,
vì người Do thái, nghĩa là giới lãnh đạo Do thái giáo, đang tìm cách giết Ngài.
Đức Giêsu đã chọn giải pháp lên Đền thờ một cách kín đáo (c.10).
Nhưng vào giữa kỳ lễ, Ngài đã giảng dạy công khai, không chút sợ hãi (c. 14).
Đức Giêsu dám đối mặt với thế lực đang đe dọa Ngài.
Ngài bình tĩnh giảng ngay nơi Đền thờ,
trước những thượng tế, những người Pharisêu, và dân cư ngụ ở Giêrusalem.
Họ chẳng dám làm gì Ngài, vì giờ của ngài chưa đến (c. 30).
Xảy ra cuộc tranh luận giữa Ngài với dân cư ngụ ở Giêrusalem.
Chẳng có chút thiện cảm nào với Ngài, họ chỉ muốn làm hại Ngài.
Họ tin vào điều này một cách vững chắc :
“Khi Đấng Kitô đến, chẳng ai biết Người đến từ đâu” (c. 27).
Nguồn gốc của Đấng Kitô, đối với họ, phải là một điều bí ẩn.
Họ không tin Đức Giêsu là Kitô, bởi lẽ họ “biết ông này đến từ đâu.”
Chắc họ đã nghĩ Đức Giêsu là dân vùng Nazareth,
làm nghề thợ mộc, sống với cha mẹ là Giuse và Maria.
Tự hào về cái biết đúng nhưng không đủ ấy của họ,
đã khiến họ ngừng lại nơi nguồn gốc trần thế của Đức Giêsu.
Đức Giêsu thật là Đấng Kitô.
Và đúng như dân Giêrusalem đã tin, nguồn gốc của Ngài thật không dễ biết.
Đức Giêsu biết nguồn gốc của mình.
Ngoài gốc nhân loại, Ngài còn gốc thần linh, gốc từ trời.
Ngài không tự mình mà đến, nhưng từ Thiên Chúa chân thật mà đến.
Ngài xuất thân từ Thiên Chúa và được Thiên Chúa sai đi (cc. 28-29).
Dân Giêrusalem không thấy được trọn vẹn con người Đức Giêsu.
Họ đã giết Đấng Kitô đang ở gần bên họ, vì họ mơ một Đấng Kitô bí ẩn khác.
Làm sao tôi có thể nhận ra Đức Kitô cao cả
đang ở bên những người tầm thường tôi gặp mỗi ngày ?
Cầu nguyện :
Xin hãy dẫn dắt con
đi từ cõi chết đến sự sống,
từ lầm lạc đến chân lý.
Xin hãy dẫn dắt con
đi từ thất vọng đến hy vọng,
từ sợ hãi đến tín thác.
Xin hãy dẫn dắt con
đi từ ghen ghét đến yêu thương,
từ chiến tranh đến hòa bình.
Xin hãy đổ đầy bình an
trong trái tim chúng con,
trong thế giới chúng con,
trong vũ trụ chúng con. Amen.
(Chân phước Têrêxa Calcutta)
Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.
![]()
Lời Chúa:
“Phần tôi, tôi biết Người, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến, và chính Người đã sai tôi.”(Ga 7,29)
Câu chuyện minh họa:
Nếu bạn hỏi một người: “Phân nửa của số 8 là mấy?”, và người ấy trả lời: “0”; thì phản ứng đầu tiên của bạn là: “Vô lý !”.
Nhưng bạn hãy nghĩ xem. Hình dạng của số 8 được kết hợp bởi hai con số 0 nhỏ – số này chồng khít lên số kia.
Bạn hãy nghĩ xa hơn một chút nữa. Nếu ta cắt dọc số 8, thì ta sẽ được hai số 3 đứng đối diện nhau. Từ cái nhìn đó, phân nửa của số 8 sẽ là số 3!
Với cái nhìn mới và nhận ra được những khác biệt, chúng ta có thể có những khám phá mới, có thể thay thế những nhận thức cũ bằng những nhận thức mới. Ta cũng có thể liên kết những ý tưởng cũ vào những cách thức mới và mang chúng vào những điều mà trước đây chúng không có.
Suy niệm:
Chúng ta thường bị áp đặt bởi một quan điểm nào đó về một người hoặc một sự kiện nào đó. Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu đã bị những người Do Thái giới hạn về nguồn gốc của Ngài. Họ chỉ biết Ngài là con một người thợ mộc bình thường mà thôi, họ đâu nghĩ Ngài là Thiên Chúa đã đến trong trần gian để cứu họ. Riêng Chúa Giêsu, Ngài luôn ý thức sứ mạng và nguồn gốc của Ngài; và luôn giới thiệu Thiên Chúa cho mọi người.
Phần chúng ta, chúng ta có làm chứng và giới thiệu Chúa cho người khác không? Người Do Thái không yêu mến Thiên Chúa nhưng yêu chính những ý niệm về Thiên Chúa mà thôi, vì thế Lời Chúa không ở trong họ. Và vì thế họ chỉ tìm vinh danh họ, do đó sự tự mãn bóp nghẹt đức tin của họ. Còn chúng ta, chúng ta cần hạ mình trước mặt Chúa, vì càng thấy mình kém cỏi, yếu đuối thì lúc đó đức tin của chúng ta mới bắt đầu phát sinh.
Lạy Chúa, xin tẩy sạch nơi tư tưởng chúng con khỏi những định kiến tư lợi và ích kỷ, để chúng con luôn tin nhận và làm vinh danh Chúa.
Têrêsa Mai An
Gp. Mỹ Tho
![]()
Suy niệm
Sách Khôn ngoan cho biết: người công chính thường bị kẻ gian ác bách hại vì lối sống của người công chính làm vướng chân họ, chống lại các việc họ làm, trách họ vi phạm lề luật và tố cáo họ không tuân hành lễ giáo (x. Kn 2,12). Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay cũng bị bách hại theo chiều hướng này. Người là người công chính, đi đến đâu thi ân giáng phúc tới đó, nơi môi miệng Người không hề thốt ra lời gian dối, Người vui với người vui; buồn với người buồn, và chạnh lòng thương với những ai sầu khổ. Vậy mà những người Pharisiêu năm lần bảy lượt tìm cách giết Người.
Sáng ngày 19 tháng 3 năm 1994, tại phòng áo nhà thờ giáo xứ Casandi Pinsepê gần thành Napoli, miền Trung Nam nước Italia, cha Giuse Daiana đã bị sát hại với hai phát súng do bọn bất lương Camara bắn thẳng vào người cha, đang lúc cha sửa soạn cử hành thánh lễ kính thánh bổn mạng Giuse. Cha Daiana – một linh mục trẻ mới ba mươi sáu tuổi – tuy bị các băng đảng bất lương đe dọa, nhưng cha vẫn hăng say với sứ mệnh tông đồ của mình. Vào dịp lễ Giáng Sinh năm 1991, cùng với các cha xứ khác trong vùng Casatano, cha đã ký tên vào hội quyết tâm chống lại mọi hình thức tội phạm bất lương. Trước cái chết thảm thương của cha Daiana, Đức thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã nói về cha Daiana “như là người công chính bị ngã gục, như tiếng kêu hùng hồn của lời tố cáo tội ác đã bị im bặt, như ngọn đèn sáng đã tắt lịm”. Nhưng cái chết của cha cũng là hạt giống mục nát trong lòng đất, để đem lại một mùa gặt phong phú hơn, mùa gặt của công lý, an bình và tình thương. Khi đứng trước thi hài cha Daiana, một cậu hướng đạo sinh đã thành thật nói: “Nếu trước kia tôi còn do dự nghi ngờ về ơn gọi của mình, thì giờ đây khi sự việc đã xẩy ra, và với cái chết chứng nhân của cha Daiana, tôi đã xác tín: Tôi muốn trở thành linh mục như Cha Daiana”.
Lạy Chúa, dù người công chính có bị bách hại, dù làm người Kitô hữu chân chính có chịu nhiều đau khổ và hy sinh, nhưng chúng con biết rằng trong tình thương của Chúa, thì những đau khổ hy sinh của chúng con không bao giờ vô nghĩ, nhưng sẽ mang lại mùa gặp bội thu trong Nước Trời mai sau. Xin Chúa ban cho chúng con ơn can đảm để đi theo Chúa đến cùng. Amen.
Nguồn: GKGĐ – Gp. Phú Cường



































