Ngày kia, tại một khu rừng, các con thú tham dự một buổi họp quan trọng dưới sự chủ tọa của chúa tể sơn lâm là sư tử. Nội dung buổi họp là : Làm thế nào để chống lại loài người. Các ý kiến được đóng góp rất sôi nổi và các phương án được đề ra để chống lại loài người.
Giữa lúc đó, một người thợ săn xuất hiện. Sư tử liền xông ra, gầm lên một tiếng rung chuyển cả núi rừng. Người thợ săn giương cung lên và nói : “Hỡi sư tử, hãy xem đây !”. Người thợ săn vừa nói xong, mũi tên bay vút đi, cắm vào lưng con sư tử. Sư tử đau đớn quá, quay đầu bỏ chạy vào rừng sâu. Còn các con vật khác thì chạy tán loạn khắp nơi.
Khi đến nơi an toàn, con cáo mới đến gần sư tử và nói : “Thưa chúa tể sơn lâm, sao ngài hoảng sợ và chạy trốn như thế ? Vậy thì làm sao chúng ta chống lại được con người ?”. Sư tử rên rỉ trong cơn đau đớn : “Ngươi không thấy sao, chỉ một lời nói của con người thôi, đã làm ta đau đớn như thế này. Làm sao chúng ta có đủ sức để chống lại loài người ?”.
Lời nói luôn có sức mạnh và ảnh hưởng lớn lao. Có những lời nói làm ta hài lòng sung sướng, nhưng cũng có những lời nói làm lòng ta đau nhói. Lời của bậc thánh hiền dạy ta làm điều hay lẽ phải, còn lời của những kẻ xấu xa đưa đến những thiệt hại khôn lường. Nếu lời nói rất quan trọng trong đời sống con người, thì lời Chúa lại càng quan trọng hơn trong đời sống Kitô hữu.
Hôm nay, Chúa Giêsu cho thấy tầm quan trọng của lời Chúa. Những ai biết đón nhận lời Chúa, thì lời Chúa sẽ sinh hoa kết trái trong lòng người ấy.
Qua dụ ngôn “Người gieo giống” mà thánh Matthêu thuật lại trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã dùng hình ảnh “người đi gieo hạt” để diễn tả việc loan báo lời Chúa và việc đón nhận lời Chúa. Thiên Chúa đã gieo hạt giống là lời của Người trong tâm hồn mọi người qua bàn tay yêu thương của Chúa Giêsu. Quả thật, dụ ngôn “Người gieo giống” chứa đựng những hình ảnh tuy mộc mạc, nhưng giàu ý nghĩa :
Chúa Giêsu, người gieo hạt tốt lành.
Chúa Giêsu là “người nông phu” cần mẫn, đi gieo vãi hạt giống Tin Mừng trên mọi nẻo đường đất nước Palestina. Chúa gieo hạt lời Ngài trong mọi hoàn cảnh : Ngài công bố lời Thiên Chúa trên núi cao hay trên bờ biển, trong hội đường hay dọc đường đi. Chúa rao giảng lời Ngài cho những người giàu sang, trí thức và cho cả những người nghèo khó, thất học. Chúa kiên trì gieo vãi lời Ngài, dù lời Ngài được đón nhận hay bị khước từ, được khao khát lắng nghe, hay bị chống đối, nhạo cười. Chúa loan báo lời Thiên Chúa trong tiếng hoan hô chúc tụng, và ngay cả trên cây thập giá đau thương.
Chúa Giêsu là người gieo hạt quảng đại đến “phung phí ” : Ngài gieo hạt giống lời Chúa bên vệ đường, trên đá sỏi, ngay cả trong bụi gai. Ngài là người nông phu “liều lĩnh” đến nỗi “đầu tư ” tất cả vốn liếng để trông chờ một mùa lúa bội thu. Ngài là người nông phu đi gieo hạt trong nước mắt để mong mỏi trở về trong hân hoan với bó lúa chín vàng trên vai (Tv 126, 5 – 6).
Ngài còn là người nông phu hiền lành đến nỗi gieo vãi những hạt giống tốt, nhưng kẻ thù lại lén gieo cỏ lùng vào giữa lúa (Mt 13, 24 – 25). Tuy thế, Ngài vẫn gieo vãi niềm tin vào những tấm lòng chai cứng, gieo vãi hy vọng vào những trái tim buồn phiền, gieo vãi yêu thương vào những tâm hồn đau khổ. Mãi mãi, Ngài là người gieo hạt tốt lành, gieo vãi sự sống và tình yêu, gieo vãi chính những giọt máu mình để đổi lấy một mùa lúa chín vàng.
Sau cùng, Ngài đã trở nên chính hạt giống thần linh, là Lời được gieo vào lòng nhân thế, chịu thối mục đi để đem lại sự sống đời đời cho nhân loại.
Những mảnh đất tâm hồn.
Hạt giống chỉ có thể nảy mầm vươn lên và mọc thành cây, rồi trổ sinh hoa trái, nếu nó được mảnh đất tiếp nhận. Hạt giống sẽ mãi mãi là hạt giống, nếu không được chôn vùi xuống đất. Các nhà khảo cổ đã tìm được ít hạt lúa mì trong ngôi mộ của một ông vua Ai Cập cổ đại. Họ gieo những hạt lúa mì ấy xuống đất và tưới nước cho chúng. Trước sự ngạc nhiên của mọi người, những hạt giống đã nảy mầm vươn lên sau năm ngàn năm nằm yên trong ngôi mộ.
Cũng thế, hạt giống lời Chúa cần được mảnh đất tâm hồn đón nhận. Tiếc thay, hạt giống lời Chúa được gieo vãi vào lòng mọi người, nhưng có rất ít người biết đón nhận lời Chúa và để cho lời Chúa sinh hoa kết trái.
Bài Tin Mừng hôm nay kể ra ba loại đất xấu, chỉ có một loại đất tốt biết tiếp nhận hạt giống lời Chúa và sinh hoa kết trái. Phải chăng đó là con số tượng trưng nói lên rằng : Thế giới hôm nay chỉ có một phần nhỏ số người biết đón nhận lời Chúa và để lời Chúa đem lại lợi ích thiêng liêng cho mình ? Phải chăng lời Chúa như những hạt giống đang bị mất đi, hoặc chết khô nơi những tâm hồn “vệ đường”, những trái tim “sỏi đá”, hay những cõi lòng “gai góc” ?
Qua bàn tay yêu thương của người gieo hạt tốt lành là Chúa Giêsu, những hạt giống lời Chúa đã được gieo vãi vào mảnh đất tâm hồn chúng ta. Để những hạt giống ấy nảy mầm và sinh bông hạt, tâm hồn chúng ta phải được “cày bừa” trong hy sinh, được “tưới gội” trong ân sủng, được “vun xới” trong yêu thương. Hãy nhổ đi những “cỏ dại” lỗi lầm, hãy “chăm bón” bằng sự phục vụ quên mình, hãy trừ khử những “con sâu” tội lỗi. Khi ấy, tâm hồn chúng ta sẽ sẵn sàng cho hạt giống lời Chúa sinh lợi “hạt một trăm, hạt sáu mươi, hạt ba mươi”.
Những người đi gieo hạt hôm nay.
Các môn đệ đã được Chúa Giêsu sai đi gieo hạt giống Tin Mừng khắp nơi. Các ngài đã ra đi rao giảng lời Chúa không biết mệt mỏi theo gương Thầy mình. Các ngài đã hy sinh cả mạng sống, lấy mồ hôi, nước mắt và cả máu mình mà tưới gội cho những hạt giống nảy mầm.
Chúng ta cũng được mời gọi để trở nên người gieo hạt giống Tin Mừng cho thời đại hôm nay. Hãy biết gieo vãi trong kiên trì, nhẫn nại; gieo vãi với lòng quảng đại, hy sinh. Chúng ta tin rằng : Hạt giống lời Chúa được gieo trong âm thầm lặng lẽ, một ngày kia sẽ nhú lên những mầm xanh hy vọng, báo hiệu một mùa lúa dồi dào.
Hôm nay, trong bài đọc I, tiên tri Isaia đã phác họa một bức tranh vừa tươi đẹp, vừa củng cố niềm tin cho những người đi gieo hạt : Như mưa và tuyết rơi xuống trên đất, làm cho đất trở nên phì nhiêu màu mỡ, lời Chúa cũng sẽ đem đến những hiệu quả tốt đẹp theo ý Chúa.
Năm 1525, chàng Phanxicô Xaviê là một sinh viên rất thành công trên con đường học vấn. Thành công làm cho chàng trở thành một con người đầy tham vọng, ham mê giàu sang chức tước và vênh vang tự đắc.
Lúc ấy, người bạn thân của Phanxicô là thánh Inhaxiô, một người đạo đức thánh thiện, muốn lôi kéo Phanxicô trở về với Chúa, nên lặp đi lặp lại bên tai Phanxicô lời Chúa : “Được lời lãi cả thế gian, mà mất linh hồn được ích gì ?” (Mc 8, 36). Hạt giống lời Chúa đó tưởng chừng như sẽ chết khô nơi tâm hồn khô cằn sỏi đá của Phanxicô.
Nhưng rồi một ngày kia, hạt giống ấy đã vươn lên và sinh bông hạt. Phanxicô đã được hoán cải, trở thành một nhà truyền giáo vĩ đại, một vị thánh lừng danh. Từ đó, thánh Phanxicô Xaviê trở thành người đi gieo hạt không ngơi nghỉ trên khắp cánh đồng truyền giáo rộng lớn của Á Châu và làm nên một mùa gặt rực rỡ sáng ngời.
Mỗi ngày, chúng ta hãy mở rộng lòng để đón nhận lời Chúa và hãy để lời Chúa đơm bông kết trái thiêng liêng trên mảnh đất cuộc đời chúng ta.




































