Dưới thời vua Louis XIII, nước Pháp gặp một nạn đói lớn. Trong thời gian đó, hoàng hậu Anne d’ Autriche mở một bữa tiệc chiêu đãi tại lâu đài của bà. Hôm ấy, bà hoàng hậu đeo một sợi dây chuyền bằng ngọc qúi giá. Thánh Vinh Sơn Phaolô cũng có mặt trong bữa tiệc hôm ấy. Ngài nói với bà hoàng hậu : “Thưa Hoàng hậu, nếu người muốn, người có thể làm một phép lạ”. Bà hoàng hậu rất ngạc nhiên vì câu nói này. Thánh Vinh Sơn chỉ vào sợi dây chuyền của hoàng hậu và nói : “Vâng, người có thể biến những viên ngọc này thành những tấm bánh mì cho người nghèo”.
Vài giờ sau, phép lạ đã xảy ra. Bà hoàng hậu đã trao cho thánh Vinh Sơn sợi dây chuyền để ngài bán lấy tiền mua bánh nuôi người nghèo.
Thật cảm động khi nghe câu chuyện bà hoàng hậu giàu tình thương, đã đổi những viên ngọc qúi thành bánh mì nuôi người nghèo. Những tấm bánh đó chính là “phép lạ” của tấm lòng nhân hậu. Tuy nhiên, chúng ta sẽ cảm động biết bao khi suy gẫm về tình yêu Chúa nơi bí tích Thánh Thể : Ngài đã trở nên tấm bánh thần linh nuôi dưỡng chúng ta trên đường lữ thứ trần gian. Quả thật, bánh Thánh Thể luôn luôn là “phép lạ” trong cuộc sống chúng ta, biểu lộ tình yêu, trao ban sự sống và tạo nên sự hiệp thông toàn vẹn.
Bánh Thánh Thể, tình yêu cao vời.
Hôm nay, trong bài Tin Mừng theo thánh Gioan, Chúa Giêsu đã tuyên bố một điều thật kỳ lạ, khiến những người Do thái không thể hiểu được : “Ta là bánh hằng sống từ trời xuống, ai ăn bánh này sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống”.
Người Do Thái ngày xưa không thể hiểu được làm sao một con người có thể lấy thịt mình để nuôi người khác. Cho đến hôm nay, bí tích Thánh Thể vẫn là một huyền nhiệm lớn lao đối với chúng ta.
Tuy nhiên, nhìn qua lăng kính tình yêu, chúng ta có thể cảm nhận được ý nghĩa sâu xa của mầu nhiệm Thánh Thể, qua hình ảnh tấm bánh là chính Đức Kitô.
Chúa Giêsu đã trở nên tấm bánh được bẻ ra cho con người, chịu nghiền nát, chịu tan biến, chịu tiêu hoá trong con người. Đó là sáng kiến vừa lạ lùng, vừa độc đáo, vừa táo bạo của Chúa, để Ngài biểu lộ tình yêu tự hiến cao cả của Ngài.
Hôm nay, khi tuyên bố mình là “bánh bởi trời”, Chúa Giêsu muốn biểu lộ một tình yêu tha thiết và sâu thẳm. Ngài muốn hoà nhập vào máu thịt của nhân loại, khi trở nên lương thực nuôi dưỡng nhân loại. Còn tình yêu nào cao vời hơn thế ? Đúng như lời Chúa đã phán : “Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì ở trong Ta và Ta ở trong kẻ ấy”.
Bánh Thánh Thể, sự sống muôn đời.
Chúa Giêsu còn là tấm bánh sự sống, như lời Chúa phán : “Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì có sự sống đời đời”.
Tấm bánh luôn gợi lên ý nghĩa của lương thực nuôi sống con người. Vì thế, bánh được coi là ân huệ của Thiên Chúa, là nguồn sinh lực của con người (Tv 104, 14t).
Bài trích sách Đệ Nhị Luật hôm nay nhắc đến những ơn lành Thiên Chúa ban cho dân Do Thái trên đường về Đất Hứa. Trên cuộc hành trình ấy, Thiên Chúa đã nuôi dân bằng manna, chim cút và nước chảy ra từ tảng đá (Xh 16, 1-16). Nhưng đó không phải là lương thực đem đến sự sống đời đời. Vượt lên trên lương thực vật chất, Chúa muốn trao ban cho con người chính Thân Mình Ngài như của ăn đem đến sự sống vĩnh cửu, như lời Chúa phán với người Do Thái hôm nay : “Không phải như cha ông các ngươi đã ăn manna và đã chết, ai ăn bánh này, sẽ sống đời đời”.
Đúng vậy, Chúa Giêsu đã trở thành tấm bánh sự sống. Tấm bánh ấy được bẻ ra từ thập giá thương đau. Tấm bánh ấy chịu đau đớn và hủy hoại để phát sinh sự sống mới cho con người. Tấm bánh ấy chịu biến tan đi để gieo mầm sự sống nơi trần thế. Tấm bánh ấy diễn tả mầu nhiệm cứu chuộc của Chúa : Chúa chịu chết cho ta được sống.
Bánh Thánh Thể, sự hiệp thông toàn vẹn.
Chúa Giêsu trở thành tấm bánh kỳ diệu để đi vào chân tơ kẽ tóc con người. Ngài trở thành tấm bánh để hoà vào từng giòng máu, từng thớ thịt con người. Thật là sự kết hợp sâu xa biết bao !
Ngoài ra, Chúa còn là tấm bánh để qui tụ chúng ta nên một. Ngài là tấm bánh duy nhất được bẻ ra cho mọi người. Tấm bánh càng bẻ ra, càng tạo nên sự hiệp thông. Tấm bánh càng được chia sẻ, càng tạo nên tình huynh đệ thắm thiết. Vì thế, hôm nay, thánh Phaolô đã khuyên các tín hữu Côrintô : “Vì có một tấm bánh, nên chúng ta tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể, vì hết thảy chúng ta thông phần cùng một tấm bánh”.
Hiệp thông luôn là ước mơ của Giáo hội. Trải qua bao thế kỷ, vết thương chưa lành của sự ly khai và chia rẽ luôn làm nhói đau Thân Thể mầu nhiệm của Chúa. Vì thế, Giáo Hội luôn tha thiết cầu nguyện trong các thánh lễ : “Chúng con cúi xin Cha cho Thánh Thần liên kết chúng con nên một, khi chúng con dự tiệc Mình và Máu Đức Kitô” (Kinh Tạ Ơn II).
Mỗi khi đi dự lễ, chúng ta cùng chia nhau một tấm bánh duy nhất là Đức Kitô. Điều đó làm nên sự hiệp thông kỳ diệu, sự hiệp thông toàn vẹn : ta được kết hiệp với Chúa và nên một với nhau, làm nên một thân thể không thể tách lìa. Chớ gì Đức Kitô là tấm bánh mãi mãi được bẻ ra đến tận cùng, để làm nên sự hiệp nhất toàn vẹn trong thế giới hôm nay.
Phép lạ trong đời thường.
Ngày xưa, từ năm chiếc bánh và hai con cá, Chúa Giêsu đã làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi 5 ngàn người ăn (Ga 6, 5-11).
Hôm nay, Chúa tiếp tục làm phép lạ để từ một tấm bánh duy nhất là Thân Mình Chúa được bẻ ra để nuôi dưỡng mọi người. Đáp lại lời Chúa : “Các con hãy cho họ ăn” (Mc 6, 37), các môn đệ của Chúa hôm nay vẫn đang tiếp tục bẻ tấm bánh đời mình chia sẻ cho tha nhân, tiếp tục làm cho “phép lạ hóa bánh” được tiếp diễn trong cuộc sống hàng ngày.
Vào năm 1983, mẹ Têrêsa Calcutta được tham dự thánh lễ với Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II tại nhà nguyện riêng của ngài. Sau thánh lễ, Đức Giáo Hoàng trao cho mẹ Têrêsa chìa khóa chiếc xe hơi mới mà ngài tặng riêng cho mẹ. Ngay sau đó, mẹ Têrêsa đã bán chiếc xe để lấy tiền giúp cho người bất hạnh và cùng khổ tại Ấn Độ. Quả thực, qua bàn tay mẹ Têrêsa, “phép lạ hóa bánh” đã được tiếp tục diễn ra : chiếc xe đã biến thành bánh cho người nghèo, thành nơi nương thân cho những kẻ khốn cùng.
Mẹ Têrêsa Calcutta đã nói một câu rất ý nghĩa : “Chúa Giêsu đã bẻ vỡ chính thân mình Ngài để ban cho chúng ta như lương thực, thì chúng ta cũng phải phân chia và san sẻ chính mình cho người khác”.
Trong ngày lễ Mình Máu Thánh Chúa, cũng như trong suốt cuộc đời, chúng ta hãy trở nên tấm bánh tình yêu, hiến dâng cho Chúa và chia sẻ cho tha nhân hằng ngày.




































