08.7.2019 – Thứ hai tuần XIV Thường niên
Cầm lấy tay

PHÚC ÂM: Mt 9, 18-26
“Con gái tôi vừa mới chết, nhưng xin Ngài đến, nó sẽ sống lại”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu đang nói, thì có một vị kỳ mục kia đến lạy Người mà thưa rằng: “Lạy Ngài, con gái tôi vừa mới chết, nhưng xin Ngài đến đặt tay trên nó, thì nó sẽ sống lại”. Chúa Giêsu chỗi dậy, và cùng với các môn đệ, đi theo ông ấy. Và này có người đàn bà bị bệnh loạn huyết đã mười hai năm, tiến lại đàng sau Người và chạm đến gấu áo Người. Vì bà nghĩ thầm rằng: Nếu tôi được chạm đến áo Người thôi, thì tôi sẽ được khỏi. Chúa Giêsu ngoảnh lại, trông thấy bà ta, liền phán rằng: “Này con, hãy vững lòng. Đức tin của con đã cứu thoát con”. Và người đàn bà được khỏi bệnh.
Khi Chúa Giêsu đến nhà vị kỳ mục, và thấy những người thổi kèn và đám đông đang xôn xao, thì bảo rằng: “Các ngươi hãy lui ra, con bé không có chết đâu, nó ngủ đó thôi”. Họ liền nhạo cười Người. Và khi đã xua đám đông ra ngoài, Người vào cầm tay đứa bé và nó liền chỗi dậy. Tin này đồn đi khắp cả miền ấy.
Suy niệm:
Bài Tin Mừng hôm nay là câu chuyện của những bàn tay.
Vị thủ lãnh của hội đường có cô con gái mới chết,
nhờ ai đó giới thiệu, ông lật đật chạy đến với Đức Giêsu.
Lòng tin của ông thật là mạnh, diễn tả qua câu nói:
“Xin Ngài đến đặt bàn tay lên cháu, là nó sẽ sống” (c. 18).
Ông tin Đức Giêsu có thể cho con ông được hoàn sinh.
Ông mời Ngài đến nhà mình chỉ để làm một chuyện là đặt bàn tay.
Đặt bàn tay trên một xác chết còn ấm để làm cho nó sống lại.
Như thế ông tin vào uy quyền của Đức Giêsu, thể hiện qua bàn tay.
Ngài cũng là một ngôn sứ như Êlia hay Êlisa trong Kinh Thánh.
Các vị này đều có khả năng hoàn sinh kẻ chết (1V 17, 17-24; 2V 4, 32-37).
Đức Giêsu đã mau mắn nhận lời đến nhà ông.
Ngài hiểu được nỗi đau của một người cha khi mất đứa con gái nhỏ.
Khi đến nhà thì đám tang đã bắt đầu với những người thổi kèn,
và một đám đông hiếu kỳ gây ồn ào náo động.
Đức Giêsu tiến vào nhà và bảo người ta lui ra khỏi phòng của cô bé:
“Con bé có chết đâu, nó đang ngủ đấy !” (c. 24).
Khi đám đông bị tống ra rồi, thì Ngài đi vào nơi cô bé nằm.
Ngài không đặt bàn tay trên cô như yêu cầu của người cha.
Nhưng Ngài cầm lấy bàn tay cô bé, và cô bé đã trỗi dậy (c. 25).
Ngài đã đụng đến một xác chết và Ngài đã làm cho nó phục sinh.
Đám tang trở thành đám tiệc, làm sao cảm được niềm vui của người cha?
Đức Giêsu đem sự sống trở lại, để sự sống thắng cái chết.
Trên đường đến nhà vị thủ lãnh, một phụ nữ bị băng huyết đến gặp Ngài.
Không gặp diện đối diện, nhưng bà lén đến từ phía sau lưng,
bởi lẽ căn bệnh lâu năm này đã làm cho bà ra ô uế, không được đụng đến ai.
Cũng như vị thủ lãnh, bà có một niềm tin sắt đá:
“Tôi chỉ cần sờ được vào áo choàng của Ngài thôi, là sẽ được cứu” (c. 21).
Chẳng phải bà tin vào sức mạnh của cái áo choàng như một thứ ma thuật,
nhưng bà tin vào quyền năng của người mặc chiếc áo đó.
Bà đã dám đưa tay ra và sờ vào tua áo choàng của Ngài (c. 20).
Đức Giêsu nhận ra cái đụng chạm đầy lòng tin của bà.
Chính Ngài quay lại, thấy bà và bắt đầu trò chuyện.
“Này con, cứ yên tâm, lòng tin của con đã cứu con” (c. 22).
Lòng tin của bà đã được nhìn nhận, và bà được cứu từ giờ ấy.
Ơn chữa lành đến từ một bàn tay dám đưa ra chạm đến Thiên Chúa.
Bài Tin Mừng hôm nay là về chuyện của những bàn tay.
Bàn tay quyền năng của Đức Giêsu, bàn tay lạnh giá của cô bé nằm đó,
bàn tay rụt rè, e ngại, nhưng cũng rất quả quyết của người phụ nữ ốm đau.
Bàn tay là điều kỳ diệu Thiên Chúa tặng ban cho con người.
Bao ân sủng đến với tôi qua bàn tay đón lấy Mình Thánh Chúa.
Bao điều tốt đẹp tôi trao cho tha nhân qua bàn tay bé nhỏ.
Chỉ mong tay tôi đừng bị ô nhơ và đừng khép lại trước người đang xin.
Cầu nguyện :
Lạy Chúa Giêsu,
con đường dài nhất là con đường từ tai đến tay.
Chúng con thường xây nhà trên cát,
vì chỉ biết thích thú nghe Lời Chúa dạy,
nhưng lại không dám đem ra thực hành.
Chính vì thế
Lời Chúa chẳng kết trái nơi chúng con.
Xin cho chúng con
đừng hời hợt khi nghe Lời Chúa,
đừng để nỗi đam mê làm Lời Chúa trở nên xa lạ.
Xin giúp chúng con dọn dẹp mảnh đất đời mình,
để hạt giống Lời Chúa được tự do tăng truởng.
Ước gì ngôi nhà đời chúng con
được xây trên nền tảng vững chắc,
đó là Lời Chúa,
Lời chi phối toàn bộ cuộc sống chúng con.
Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.
![]()
Lời Chúa:
“Người đàn bà nghĩ thầm rằng: Nếu tôi được chạm đến áo Người thôi, thì tôi sẽ được khỏi.” (Mt 9,21)
Câu chuyện minh họa:
Chúng ta cũng đã từng nghe tới tên một vị đại tướng tài giỏi và kiên nhẫn của đệ nhất thế chiến 1914-1918. Đó là thống chế Foch, thống chế là con người tài giỏi, kiên nhẫn, nhưng cũng là con người công giáo có đức tin mạnh mẽ. Mặc dầu ban ngày phải đi hết nơi nọ đến nơi kia ngoài mặt trận. Vậy mà tối đến, thống chế Foch cũng kiếm một ngôi nhà thờ nào gần nhất, để vào quì lần chuỗi tôn kính Đức Mẹ. Với đức tin mạnh mẽ, thống chế Foch vẫn luôn đeo ảnh Đức Mẹ trên ngực. Lần kia có người bạn vô tín ngưỡng hỏi: thống chế đeo cái gì trên ngực? thống chế Foch trả lời: đó là giấy thông hành, để giúp tôi đi vào nước trời. Lần khác có người thân thuộc hỏi: “thống chế làm gì ở nhà thờ mỗi buổi tối?” thống chế Foch trả lời: mỗi buổi tối, tôi vào nhà thờ để tuyên xưng đức tin, và còn để học hỏi kinh nghiệm của mẹ tôi là Đức Mẹ Maria. Bởi vậy sau cuộc chiến thắng của đệ nhất thế chiến, thống chế Foch đã nói với đức hồng y Mercier và quốc dân Pháp rằng: “chúng ta đã chiến thắng là nhờ Thiên Chúa giúp đỡ, qua lời bầu cử của Đức Mẹ Maria”.
Suy niệm:
Đối với Thiên Chúa, mỗi người chúng ta đều khác nhau và có một vai trò quan trọng trong chương trình cứu độ của Ngài. Người phụ nữ trong đoạn Tin mừng hôm nay đã không bị lạc mất trong đám đông, trong lúc bà cần Chúa thì Người lại quan tâm đến bà cách đặc biệt. Chúa Giêsu đã kéo bà ra khỏi sự cô lập của mọi người. Cũng vì đức tin, nên phép lạ đã được thực hiện nơi bà. Bà được nối kết với Chúa chỉ qua một tiếp điểm nhỏ bé: bà chỉ chạm được đến tua áo của Ngài mà thôi. Thế nhưng với lòng khiêm tốn, bà đã thể hiện lòng tin tưởng tuyệt đối vào quyền năng của Đấng là hiện thân của lòng thương xót. Và cũng chỉ cần có thế Chúa đã chữa lành bệnh tật cho bà. Được tiếp xúc với Chúa, dù biểu hiện bên ngoài có nhỏ bé mấy đi nữa, cũng đủ để chúng ta diễn tả một lòng tin thật mạnh mẽ và cũng đủ để Chúa ban tặng hồng ân cứu độ thật lớn lao.
Lạy Chúa, chính đức tin đã mang lại cho chúng con những phép lạ vĩ đại, xin ban thêm đức tin cho chúng con để chính đức tin ấy biến đổi chúng con nên những con người mới, và trở nên công chính hơn trước mặt Chúa.
Têrêsa Mai An
Gp. Mỹ Tho
![]()
Suy niệm
Chúa Giêsu rao giảng, dân chúng đi theo Người. Lời rao giảng ấy sống động và cuốn hút. Lời rao giảng ấy cải hoá tâm hồn của họ. “Người còn đang nói với họ, thì bỗng có một vị thủ lãnh đến và bái lạy Người…”. Những ngôn ngữ đơn sơ và chân thật ấy lột tả được sự nhạy bén trong sứ vụ của Chúa Giêsu. Người suy tư để rao giảng, Người lắng nghe để biết ai cần Người lúc này. Người lên đường để chữa lành, an ủi. Người đến với nhà ông thủ lãnh. Tựu trung của lời van xin của ông thủ lãnh: “con gái tôi mới chết, nhưng xin Người đến đặt tay trên nó, nó sẽ không chết”; và cử chỉ niềm tin của người đàn bà bị băng huyết: “tôi chỉ cần sờ vào áo Người thì tôi sẽ được cứu”, là niềm tin rất đơn sơ, thậm chí nó mang dáng vẻ ma mị, mê tín. Thế nhưng với Chúa mọi thứ đều có thể. Chúa chấp nhận nó. Chúa biết như thế và Chúa dùng tình yêu và sự chữa lành của Người để chỉnh sửa lại niềm tin non yếu ấy trở nên mạnh mẽ, niềm tin mơ hồ trở nên tỏ tường hơn. Đó là con đường của nhận thức, con đường của ân sủng siêu nhiên.
Lạy Chúa Giêsu, xin cho Hội Thánh có những mục tử tốt lành như Chúa. Xin cho Hội Thánh có những đoàn chiên biết nghe tiếng Chúa. Amen.
GKGĐ Giáo Phận Phú Cường



































