09.4.2019 – Thứ ba tuần V Mùa Chay
Giương cao Con Người lên

PHÚC ÂM: Ga 8, 21-30
“Khi nào các ông đưa Con Người lên cao, các ông sẽ nhận biết Ta là ai”.
Khi ấy, Chúa Giêsu nói với những người biệt phái rằng: “Ta ra đi, các ông sẽ tìm kiếm Ta và sẽ chết trong tội của các ông. Nơi Ta đi các ông không thể tới được”.
Người Do-thái nói với nhau rằng: “Ông ta sắp tự vẫn hay sao mà lại nói ‘Nơi Ta đi các ông không thể tới được’?”
Chúa Giêsu nói tiếp: “Các ông thuộc về hạ giới; còn Ta, Ta bởi trời cao. Các ông thuộc về thế gian này; còn Ta, Ta không thuộc về thế gian này. Ta đã nói: Các ông sẽ chết trong tội các ông. Vì, nếu các ông không tin Ta, các ông sẽ chết trong tội của các ông”.
Vậy họ liền hỏi: “Ông là ai?” Chúa Giêsu trả lời: “Là Nguyên thuỷ đang nói với các ông đây! Ta có nhiều điều phải nói và đoán xét về các ông, nhưng Đấng đã sai Ta là Đấng chân thật, và điều Ta nói ra trong thế gian đây, chính là điều Ta đã nghe biết ở Ngài”.
Nhưng họ không hiểu là Người nói về Chúa Cha, vì thế Chúa Giêsu nói: “Khi nào các ông đưa Con Người lên cao, các ông sẽ nhận biết Ta là ai. Ta không tự mình làm điều gì. Điều Ta nói, chính là điều Chúa Cha đã dạy Ta. Đấng đã sai Ta đang ở với Ta; Ngài không để Ta một mình, bởi vì Ta luôn luôn làm điều đẹp lòng Ngài”. Khi Người nói những điều ấy thì có nhiều kẻ tin vào Người.
Suy niệm:
“Khi các ông giương cao Con Người lên…” (c. 28).
Đó là cách diễn tả về cái chết của Đức Giêsu trong Tin Mừng Gioan.
Cái chết trên thập giá đúng là một sự giương cao nhục nhã, đau đớn.
Đức Giêsu bị treo lên cây gỗ như một kẻ bị Thiên Chúa nguyền rủa.
Những kẻ giương cao Ngài lên là các ông, các nhà lãnh đạo Do-thái.
Họ đã giết Đức Giêsu vì nhiều lý do.
Lý do lớn nhất là vì Ngài đã dám sống trọn vẹn cho Cha và cho con người.
Sống công chính đã khiến Ngài trở nên nạn nhân cho cái chết bất công.
Cái chết của Đức Giêsu gắn kết Ngài với muôn triệu cái chết khác
của những người vô tội trong suốt dòng lịch sử.
Nhưng cái chết của Đức Giêsu còn nằm trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa.
Thiên Chúa đã biến cái chết ghê rợn của Con Ngài thành dấu chỉ của tình yêu.
Nhìn lên thánh giá, chúng ta thấy tình yêu của Cha tặng trao cho nhân loại.
Cha đã tặng tình yêu lớn nhất là chính Con Một của mình.
Vì thế có thể nói chính Cha đã giương cao Con mình trên thánh giá.
“Như ông Môsê đã giương cao con rắn trong sa mạc,
Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy” (Ga 3, 14).
Đức Giêsu được giương cao bởi chính Thiên Chúa qua cái chết của Ngài.
Như dân Do thái xưa đã nhìn lên con rắn bằng đồng để được sống,
ai nhìn lên thánh giá và tin vào tình yêu, người ấy sẽ được cứu độ.
Thập tự giá không còn là dấu hiệu của cái chết bất lực của một nạn nhân.
Nó đã trở nên thánh giá với sức mạnh phi thường.
“Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất,
tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi” (Ga 12, 32).
Qua việc giương cao này, sức thu hút mạnh mẽ của thánh giá được bày tỏ.
Cả nhân loại được nâng lên khỏi cái nặng nề tội lỗi của chính mình.
Đấng chịu đóng đinh vẫn lôi kéo cả vũ trụ này mãi cho đến tận thế.
Cuối cùng, có thể nói chính Đức Giêsu đã tự giương cao mình trên thánh giá.
“Mạng sống của tôi, không ai lấy đi được,
nhưng chính tôi tự ý hy sinh mạng sống mình” (Ga 10, 18).
Cái chết là kết quả tất yếu của một cuộc sống dám để Cha chi phối trọn vẹn.
“Tôi không tự mình làm bất cứ điều gì…
Chúa Cha dạy tôi thế nào thì tôi nói như vậy…
Tôi luôn luôn làm những điều đẹp ý Người” (cc. 28-29).
Đức Giêsu đã sống trung tín như một Người Con, người được Cha sai.
Cha lúc nào cũng ở với Ngài, nên Ngài không biết đến cô đơn (c. 29).
Mỗi Kitô hữu cũng được giương cao trên thánh giá riêng của đời mình.
Và khi tôi gắn thánh giá của tôi với thánh giá của Giêsu,
thánh giá nhỏ bé ấy sẽ có sức kéo nhiều người lên với Giêsu.
Cầu nguyện:
Lạy Cha, xin ban cho con điều khó hơn cả,
đó là ơn nhận ra Thánh giá của Con Cha
trong mọi nỗi khổ đau của đời con,
và ơn bước theo Con Cha trên đường Thánh giá,
bao lâu tùy ý Cha định liệu.
Xin đừng để con trở nên chua chát
nhưng được trưởng thành nhờ đón nhận đau khổ
với sự kiên nhẫn, quảng đại, nhân từ
và lòng khát khao nóng bỏng
có ngày sẽ được ở nơi không còn khổ đau.
Ngày đó, Cha sẽ lau khô mọi giọt lệ
của những người đã yêu mến Cha,
đã tin vào tình yêu Cha giữa nỗi thống khổ,
tin vào ánh sáng của Cha giữa đêm đen.
Nhờ Cha, ước gì đau khổ của con
nói lên lòng tin của con
vào những lời hứa của Cha,
lòng cậy của con vào tình yêu trung tín của Cha,
và lòng mến mà con dành cho Cha.
Lạy Cha, xin cho con yêu Cha hơn yêu bản thân,
và yêu Cha chỉ vì Cha,
chứ không mong phần thưởng.
Ước gì Thánh giá trở nên mẫu gương cho con,
là ánh sáng cho đêm tăm tối,
nhờ đó con không còn coi khổ đau
như một tai họa hay một điều vô lý,
nhưng như một dấu chỉ cho thấy
con đang thuộc về Cha mãi mãi.
(Karl Rahner)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
![]()
Lời Chúa:
“Đấng đã sai tôi vẫn ở với tôi; Người không để tôi cô độc, vì tôi hằng làm những điều đẹp ý Người.” (Ga 8,29)
Câu chuyện minh họa:
Một ngày năm 11 tuổi, tôi trở về nhà khóc vì chỉ được giao một việc nhỏ của chương trình Thiếu nhi tại nhà thờ, trong khi các bạn khác được phân công vai chính. Thản nhiên, mẹ tôi lấy chiếc đồng hồ của bà và đặt vào tay tôi.
– Con có thấy gì không?
– Một hộp vàng, mặt và những cây kim.
Rồi bà mở phía sau hộp và nhắc lại câu hỏi. Tôi nhìn thấy những bánh xe nhỏ và những đinh vít. Bà nói: “Chiếc đồng hồ này sẽ vô dụng nếu thiếu đi mỗi phần, ngay cả những phần con không thể nhìn thấy”.
Bài học của bà làm tôi vui sướng hơn tất cả.
Suy niệm:
Dù chúng ta có làm việc gì, trong vai trò gì thì Thiên Chúa vẫn ở với chúng ta và luôn ban ơn cho chúng ta. Điều quan trọng là chúng ta có nhận ra sự đồng hành của Chúa hay không. Mỗi người chúng ta là một vai diễn trong chương trình của Thiên Chúa. Chúa Giêsu đã ý thức vai trò cứu thế của Ngài và vui lòng đảm nhận, dù nó mang lại cho Ngài những vết thương, thậm chí cái chết đau đớn và nhục nhã trên thập giá. Trong suốt cuộc đời của Ngài, Ngài luôn ý thức Ngài thuộc về Thiên Chúa và luôn làm theo ý Chúa Cha.
Trước mặt Chúa, chúng ta hãy lắng lòng suy nghĩ về vai trò của chúng ta trong chương trình của Chúa. Chúng ta có ý thức chúng ta thuộc về Chúa không? Chúng ta có nhận ra sự hiện diện của Chúa trong từng ngày sống không? Và chúng ta có ý thức hoàn thành nhiệm vụ của mình trong Giáo hội không?
Lạy Chúa, xin tha thứ cho những lần chúng con đã bỏ quên Chúa, và xin giúp chúng con biết nhìn lên Đức Kitô là Đấng cứu độ duy nhất để chúng con biết noi gương Người mà gắn bó cùng Chúa trọn đời.
Têrêsa Mai An
Gp. Mỹ Tho
![]()
SUY NIỆM
Trong đời sống thường nhật, rất nhiều khi ta nói mà người khác không hiểu. Cuộc sống mà không hiểu nhau dễ nảy sinh mâu thuẫn. Tệ hơn còn gây ra xung đột.
Vợ không hiểu chồng, dễ nảy sinh tranh cãi, mất sự đầm ấm trong gia đình. Xóm giềng không hiểu nhau, cũng dễ sinh ra mâu thuẫn và xung đột, lời qua tiếng lại, mất tình nghĩa với nhau. Trong một cộng đoàn, không hiểu nhau sinh ra chia rẽ, bè phái, chấp nhất, bôi xấu, mất sự hiệp thông, bác ái với nhau. Ở cấp độ lớn hơn, các quốc gia, cộng đồng nhân loại không hiểu nhau thì khó mà đối thoại, hoà giải và hoà bình giữa các dân tộc.
Cuộc tranh luận của Chúa Giêsu với người Do Thái ngày càng trở nên căng thẳng vì giữa Chúa với họ có sự hiểu biết khác nhau. Do không hiểu nhau sinh ra xung đột, căng thẳng đến mức độ gây ra sự chia rẽ sâu sắc. Tuy nhiên, Tin Mừng Gioan cho thấy một lối thoát về sự căng thẳng này, đó là sau khi nói những lời trên, có nhiều kẻ tin vào Người. Những điều Chúa Giêsu nói từ hôm qua, Ngài là ánh sáng, gợi lên cho chúng ta mặc khải quan trọng, Người là Đấng Hằng Hữu, như hôm nay, Người lại nói rõ điều đó, các ngươi sẽ biết Ta là Đấng Tự Hữu. Điều Chúa Giêsu nói với họ làm cho họ chao đảo, bởi chưa một ai nói với họ như thế. Tuy nhiên, cũng mở ra cho nhiều người sự hiểu biết chân thật, và sự hiểu biết này dẫn họ đến đức tin, tin vào Người và xác tín những lời Người nói.
Đức tin là điều khó lý giải được nếu chúng ta không để cho phạm trù siêu nhiên khai mở và kích thích lý trí tự nhiên của chúng ta tìm hiểu. Chính đức tin mà cha ông của người Do Thái, tổ phụ của họ đã đi theo tiếng gọi của Chúa. Môsê từ mặc khải bụi gai bốc cháy, đã trở nên thủ lĩnh và là người giải phóng dân ra khỏi Ai Cập. Thiên Chúa vô hình – Siêu Hữu Thể – đã là tiếng gọi mà cha ông họ đã nghe. Đáng lẽ những điều Chúa nói, phải là cơ hội gợi mở cho lòng trí họ đi qua những thung lũng u mê. Nhưng không, họ càng chất vấn, càng muốn tỏ ra thông thái, thì họ càng khép kín lòng trí mình lại với thực tại siêu nhiên mà Chúa Giêsu mang đến cho họ.
Lạy Chúa, có nhiều khi chúng con lười biếng, không để cho lòng trí mình tự do khám phá những điều Chúa nói, những mầu nhiệm chúng con cử hành. Chúng con tin một cách mù quáng nên đức tin của chúng con không sâu sắc, không hiểu biết. Xin mở lòng trí chúng con, cho chúng con hiểu và biết sống những điều chúng con tuyên xưng. Amen.








![[Tông du Angola] Thánh Lễ tại Kilamba: Cần kể cho nhau những gì đã trải qua](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/ee5f4e0a-372e-4e87-bf35-bdb045add9e8-90x60.webp)
![[Tông du Angola] Thánh Lễ tại Kilamba: Cần kể cho nhau những gì đã trải qua](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/ee5f4e0a-372e-4e87-bf35-bdb045add9e8-180x120.webp)


![[Tông du Angola] Đức Thánh Cha gặp gỡ giới chức chính quyền, xã hội dân sự và ngoại giao đoàn](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/d155ebbe-307b-49a8-ab10-5464bd427baf-90x60.webp)
![[Tông du Angola] Đức Thánh Cha gặp gỡ giới chức chính quyền, xã hội dân sự và ngoại giao đoàn](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/d155ebbe-307b-49a8-ab10-5464bd427baf-180x120.webp)




![[Tông du Camerun] Đức Thánh Cha Lêô XIV gặp gỡ Giới đại học tại Trường Đại học Công giáo Trung Phi](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/1eb74e03-187c-4887-b416-4bcb6f0c41b9-90x60.webp)
![[Tông du Camerun] Đức Thánh Cha Lêô XIV gặp gỡ Giới đại học tại Trường Đại học Công giáo Trung Phi](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/1eb74e03-187c-4887-b416-4bcb6f0c41b9-180x120.webp)











