08.02.2020 – Thứ Bảy tuần IV Thường niên A

Đến một nơi thanh vắng
Lời Chúa : Mc 6, 30-34
Khi ấy, các Tông Ðồ tụ họp chung quanh Ðức Giêsu, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. Người bảo các ông: “Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút”. Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. Vậy, các ngài xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài. Ra khỏi thuyền, Ðức Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.
Suy niệm:
Các môn đệ trở về gặp lại Thầy Giêsu
sau cuộc hành trình tông đồ đầu tiên nhiều thú vị.
Họ cùng nhau tụ họp chung quanh Thầy
và thi nhau kể cho Thầy nghe tất cả những gì họ đã làm và đã dạy.
Thầy Giêsu thấy họ vui vì đã có thể đuổi được quỷ, chữa được bệnh.
Những ông đánh cá ít học, nói năng bỗ bã,
trở thành người rao giảng mạnh bạo Tin Mừng về Nước Trời.
Nhưng Thầy Giêsu cũng thấy nét mêt mỏi nơi khuôn mặt họ.
Các tông đồ không có giờ ăn uống vì bị đám đông bao vây.
“Anh em hãy lánh riêng ra,
đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” (c.31).
Lời mời trên cho thấy mối quan tâm của Thầy đối với các môn đệ,
những người thợ cần được nghỉ ngơi cả thân xác lẫn tinh thần.
Họ cần tách mình ra khỏi đám đông, khỏi công việc,
để đến nơi hoang mạc mà tĩnh tâm.
Tĩnh tâm là nghỉ ngơi bên Thầy trong sự ấm áp của tình thầy trò,
không bị vướng bận bởi công việc phục vụ.
Tĩnh tâm là dành một thời gian để lòng mình lắng xuống,
đọc lại những biến cố đã xảy ra trong đời mình,
nhìn lại những kinh nghiệm mình đã trải qua bằng cái nhìn của Chúa,
cả những khó khăn và thất bại, những bất trung và vấp ngã…
Nhưng tĩnh tâm không phải chỉ để nhìn lui, mà còn để nhìn tới.
Các tông đồ cần vượt qua những hứng khởi nhất thời do thành công.
Họ cần trầm lắng để chuẩn bị cho những khó khăn sắp đến.
Lời mời của Thầy Giêsu vẫn đụng đến chúng ta hôm nay,
những con người tất bật, vội vã, lo âu và căng thẳng,
những con người kiệt sức vì đòi hỏi của công việc hay vì nghiện việc.
Lánh riêng, nghỉ ngơi ở nơi hoang vắng, tĩnh tâm,
đó không phải là những điều dành riêng cho giới tu sĩ.
Đó là nhịp bình thường của những người bỗng thấy mình đang bị cuốn đi,
trôi đi, mất hướng, mất chính mình, trở nên con rối ngờ nghệch.
Tuy nhiên, không dễ tìm được nơi hoang vắng, để cách ly mình khỏi công việc.
Khi Thầy và các môn đệ đến được nơi hoang vắng ưng ý,
thì chỗ đó chẳng còn vắng nữa, vì dân chúng đã đến trước rồi.
Chúng ta vẫn cứ phải tìm chỗ vắng riêng cho mình với Chúa suốt đời.
Cầu nguyện :
Khi bị bao vây bởi muôn tiếng ồn ào,
xin cho con tìm được những phút giây thinh lặng.
Khi bị rã rời vì trăm công ngàn việc,
xin cho con quý chuộng những lúc
được an nghỉ trước nhan Chúa.
Khi bị xao động bởi những bận tâm và âu lo,
xin cho con biết thanh thản ngồi dưới chân Chúa
để nghe lời Người.
Khi bị kéo ghì bởi đam mê dục vọng,
xin cho con thoát được lên cao
nhờ mang đôi cánh thần kỳ của sự cầu nguyện.
Lạy Chúa,
ước gì tinh thần cầu nguyện
thấm nhuần vào cả đời con.
Nhờ cầu nguyện,
xin cho con gặp được con người thật của con
và khuôn mặt thật của Chúa. Amen.
Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Lời Chúa:
Đức Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.” (Mc 6,34)
Câu chuyện minh họa:
Sau nhiều năm bị mù, một người mẹ đã thuật lại: Hai chục năm trước đây khi tôi mời vừa bắt đầu làm quen với cảnh mù lòa, đứa con gái năm tuổi của tôi đã đem đến cho tôi một niềm phấn khởi lớn lao giúp tôi sống cuộc đời hữu ích trong cảnh mù lòa cho tới nay.
Tôi còn nhớ rõ lắm, sáng hôm ấy nhằm ngày thứ bảy, đang lúc tôi ngồi trước cửa nhà, con bé chạy đến bên tôi và nói với giọng ngây thơ: “Mẹ ơi, mẹ có thể làm cho con cái kính vạn hoa không?”.
Điều con tôi xin thật là quá đáng so với hoàn cảnh của tôi, và phản ứng đầu tiên của tôi là muốn lắc đầu từ chối ngay. Thế nhưng không biết tại sao tôi lại buộc miệng nói đùa với nó: “Ừ, nếu con chạy ra tiệm mua hai miếng kính, mẹ sẽ làm cho con cái ống kính vạn hoa”.
Tôi vừa dứt lời, con tôi đã vội vã chạy ra tiệm gần đó, và một lúc sau nó trở về với hai miếng kính trên tay. Không đủ thì giờ để tôi có thể thay đổi ý định nữa. Kế đó, nó đem đến cho tôi một miếng giấy các-tông, ít mảnh giấy vụn đủ màu sắc và keo dán.
Chỉ sau nữa tiếng đồng hồ tôi đã làm xong cái ống kính vạn hoa thật đẹp. Con tôi sung sướng nhìn qua ống kính với những cánh hoa đủ màu sắc. Nó đem ống kính chạy ra khoe với chứng bạn. Từ trong nhà, tôi nghe rõ tiếng con tôi nói: “Mẹ tao làm cho tao cái kính vạn hoa này đó”. Mấy đứa bạn ngạc nhiên hỏi: “Mẹ mày mù, sao thấy đường mà làm kính này được?”.
Tôi hồi hộp lắng tai nghe con gái tôi trả lời như thế nào. Và tôi nghe nó thản nhiên nói: “Ừ, chính mẹ tao làm cho tao đó, vì tay mẹ tao đâu có mù”.
Suy niệm:
Chính lời nói ngây thơ của người con đã làm động lực cho người mẹ mù không còn cảm thấy mình vô dụng nữa. Bà ý thức rằng, dù bị mù nhưng bà vẫn có khả năng phục vụ và mang niềm vui đến cho người khác. Hành trình theo Chúa cũng vậy, Chúa không đòi hỏi chúng ta phải làm gì to tát, nhưng là làm với hết khả năng của mình.
Thấy đám đông Chúa chạnh lòng thương, đó cũng là tâm tình mà Chúa muốn mỗi Kitô hữu chúng ta phải mang nơi mình. Chúa không phải là một Đấng uy nghi ngự trên tòa cao mà phán xét, nhưng Ngài đã bày tỏ tình yêu của Ngài cho nhân loại bằng việc làm người, sinh ra mang thân phận một em bé mỏng manh yếu đuối, cũng biết thế nào là đau khổ, cảm thông với những nỗi khổ của con người, gần gũi và yêu thương hết mọi người. Chiêm ngắm một Thiên Chúa như thế, để chúng ta hiểu vai trò và sứ vụ của mình và để biết sống thế nào cho xứng danh là con cái Chúa.
Lạy Chúa, xin cho con biết kết hiệp mật thiết với Chúa nhiều hơn để con hiểu ý Chúa và sống như Chúa đòi hỏi.
Têrêsa Mai An
Gp. Mỹ Tho

SUY NIỆM THEO TẬP SÁCH KINH TỐI GIA ĐÌNH GP. PHÚ CƯỜNG
Có những dịp tham dự thánh lễ bên giáo phận vào những dịp lễ lớn, thấy quang cảnh tấp nập, người qua lại, kẻ lo chuyện này chuyện kia, theo sự phân công để sao cho rập ràng, tránh những sai sót. Thánh lễ lâu lắm chừng hai giờ đồng hồ là cùng, nhưng công việc chuẩn bị thì không phải một bữa, mà nhiều ngày trước, phải đầu tư công sức suy nghĩ. Thánh lễ thường tổ chức thành công, tốt đẹp, nhưng sau đó, cũng để lại cho chúng ta sự mệt nhoài của thân xác, ai cũng cần nghỉ ngơi, thư giãn.
Câu chuyện Tin Mừng hôm nay cũng trong bối cảnh đó, các môn đệ hội tụ bên Chúa Giêsu. Chúa Giêsu không dừng lại ở những báo cáo thành công của môn đệ mình, và cũng không tận dụng hết những sức mạnh đang phơi phới nơi các Tông đồ, Người nói họ cần nghỉ ngơi. Chúa Giêsu thông cảm với những áp lực của việc giảng dạy mà các môn đệ đang làm, không phải vì Người rành tâm lý ứng xử, nhưng Người muốn các môn đệ mình phải có sự quân bình cần có không chỉ với tha nhân, mà còn với chính bản thân. Cái dung dị của Chúa Giêsu khi thấy đoàn dân chúng như chiên không người chăn, Ngài chạnh lòng thương, nhưng Ngài muốn các môn đệ của mình không chịu những áp lực của công việc giảng dạy theo kiểu để đáp ứng nhu cầu, mà Ngài muốn các môn đệ cần đi theo một tiến trình rất trật tự của tình thương: làm việc nghiêm túc, nghỉ ngơi đúng lúc. Vì thế, Chúa Giêsu bảo các môn đệ chọn những nơi vắng vẻ để nghỉ ngơi trong khi muôn dân đang đợi chờ. Bảo như thế không phải vì lạnh nhạt không biết, nhưng để cái biết này được lắng động lại và lòng nhiệt thành được nuôi dưỡng đủ chất hơn, đến độ như có lời Kinh Thánh nói: “Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa, mà tôi đây lại phải thiệt thân”, không làm cho người môn đệ nao núng, lo sợ.
“Họ như chiên không người chăn dắt”, một câu nói vẫn mang tính thời sự qua mọi thời đại và là thách đố cho mỗi người chúng ta. Tin Mừng cần được loan báo, nhưng được loan báo bằng tình yêu thương đích thực, yêu như Chúa yêu: có con tim nhạy cảm trước như cầu thiết thực của tha nhân, để chạnh lòng thương xót. Nhưng để làm được điều đó, cần cầu nguyện nhiều, để thấm nhuần tình mến của Chúa, để rồi biết yêu như Chúa.
Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho con trái tim thịt mềm, để biết yêu nhiều hơn: yêu Chúa và tha nhân; biết nhạy cảm hơn: nhạy cảm với tình yêu của Chúa, nhạy cảm với nhu cầu của tha nhân. Amen.









![[Tông du Guinea Xích Đạo] Đức Thánh cha Lêô XIV gặp gỡ giới trẻ và các gia đình tại sân vận động Bata](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/33c703de-3db6-4a1a-a927-1b75ad80c6ba-90x60.webp)
![[Tông du Guinea Xích Đạo] Đức Thánh cha Lêô XIV gặp gỡ giới trẻ và các gia đình tại sân vận động Bata](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/33c703de-3db6-4a1a-a927-1b75ad80c6ba-180x120.webp)
![[Tông du Guinea Xích Đạo] Đức Thánh Cha thăm nhà tù Bata: Không ai bị loại trừ khỏi tình yêu của Thiên Chúa](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/060f1e35-9d47-4d2e-a643-5a3c46920bd0-90x60.webp)
![[Tông du Guinea Xích Đạo] Đức Thánh Cha thăm nhà tù Bata: Không ai bị loại trừ khỏi tình yêu của Thiên Chúa](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/060f1e35-9d47-4d2e-a643-5a3c46920bd0-180x120.webp)














![[Tông du Angola] Đức Thánh Cha gặp các giám mục, linh mục, tu sĩ, giáo lý viên: Hãy tiếp tục đề cao việc đào tạo liên tục](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/ba150f63-755a-4b65-a0cb-e06ce830b014-90x60.webp)
![[Tông du Angola] Đức Thánh Cha gặp các giám mục, linh mục, tu sĩ, giáo lý viên: Hãy tiếp tục đề cao việc đào tạo liên tục](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/ba150f63-755a-4b65-a0cb-e06ce830b014-180x120.webp)
![[Tông du Angola] Đức Thánh Cha chủ sự Thánh lễ tại Quảng trường Saurimo](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/25829332-bcc1-4bce-ae66-8bf6d757e86d-90x60.jpeg)
![[Tông du Angola] Đức Thánh Cha chủ sự Thánh lễ tại Quảng trường Saurimo](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/25829332-bcc1-4bce-ae66-8bf6d757e86d-180x120.jpeg)