04.7.2019 – Thứ năm tuần XIII Thường niên
Thấy họ có lòng tin

PHÚC ÂM: Mt 9, 1-8
“Họ tôn vinh Thiên Chúa đã ban cho loài người quyền năng như thế”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu xuống thuyền, vượt biển mà về thành của Người. Bấy giờ người ta đem đến cho Người một kẻ bất toại nằm trên giường. Thấy họ có lòng tin, Chúa Giêsu nói với người bất toại rằng: “Hỡi con, con hãy vững tin, tội con được tha rồi”. Bấy giờ mấy luật sĩ nghĩ thầm rằng: “Ông này nói phạm thượng”. Chúa Giêsu biết ý nghĩ của họ liền nói: “Tại sao các ngươi suy tưởng những sự xấu trong lòng? Bảo rằng ‘Tội con được tha rồi’, hay nói ‘Hãy chỗi dậy mà đi’, đàng nào dễ hơn? Nhưng (nói thế là) để các ngươi biết rằng trên đời này Con Người có quyền tha tội”. Bấy giờ Người nói với người bất toại: “Con hãy chỗi dậy, vác giường mà về nhà con”. Người ấy chỗi dậy và đi về nhà. Thấy vậy dân chúng sợ hãi và tôn vinh Thiên Chúa đã ban cho loài người quyền năng như thế.
Suy niệm
Khiêng một người bất toại trên một cái giường là điều không dễ.
Chẳng biết có mấy người khiêng và khiêng bao xa ?
Chẳng rõ tương quan giữa họ ra sao, có phải là bạn bè, họ hàng không ?
Có điều chắc là anh bất toại không thể tự mình đến với Thầy Giêsu được.
Chân của anh có vấn đề, và thời ấy không có xe lăn như bây giờ.
Anh cần đến sự giúp đỡ của bạn bè quen biết.
Và đã có những người đáp lại vì tình thương đối với anh chịu tật nguyền.
Rồi đã có một cuộc hẹn, và sau đó cả nhóm lên đường.
Tình bạn làm cho đường đến nhà của Thầy Giêsu ở Caphácnaum gần hơn.
Nhưng vất vả, nhọc nhằn thì vẫn không tránh được.
Đưa người bất toại đến với Thầy Giêsu quả là một kỳ công,
vì trong Tin Mừng theo thánh Máccô, họ đã phải đưa người bệnh xuống
qua một lỗ thủng ở trên mái nhà, bởi lẽ không có đường nào khác ! (Mc 2, 4).
Dù sao Thầy Giêsu cũng đã thấy lòng tin của họ (c. 2).
Lòng tin là cái bên trong, nhưng được lộ ra ngoài.
Cả người bất toại lẫn các người khiêng đều có chung một lòng tin.
Tin rằng đến với Thầy Giêsu là thế nào cũng được khỏi.
Họ nuôi một niềm hy vọng lớn : khi trở về không phải khiêng nhau nữa.
Anh bất toại có thể đi được bằng đôi chân của chính mình,
và đi ngang hàng với những người bạn khác.
Tin, yêu và hy vọng là những tâm tình có trong tim của nhóm bạn này.
Không có những điều đó thì cũng chẳng có phép lạ khỏi bệnh.
Ơn Thiên Chúa vẫn đến với con người ngang qua lòng tốt của con người.
Nhưng lạ thay Thầy Giêsu lại có vẻ không màng đến chuyện chữa bệnh.
Thầy nói với người bất toại: “Các tội của anh được tha thứ” (c. 2).
Ơn đầu tiên người bất toại nhận được là một ơn mà anh không xin,
ơn đó không phải nơi thân xác, nhưng nơi linh hồn.
Hẳn Thầy Giêsu không có ý nói rằng anh bị tật là vì đã phạm tội.
Nhưng Ngài muốn cho thấy uy quyền của lời Ngài nói.
Lời này có thể tha tội và lời này cũng có thể chữa lành.
Nếu các kinh sư nghĩ rằng Ngài đã nói phạm thượng (c. 3),
dám tiếm quyền tha tội dành cho một mình Thiên Chúa,
thì Ngài sẽ chứng tỏ cho họ thấy Ngài có quyền tha tội dưới đất.
Ngài bảo anh bất toại : “Đứng dậy, vác chõng mà đi về nhà” (c. 6).
Ngài đã không chọn điều dễ hơn (c. 5), điều khó kiểm chứng.
Anh bất toại đã đứng dậy và đi về nhà cùng với các bạn của anh.
Anh đã được hơn cả điều anh mong ước, đó là hồn an xác mạnh.
Đức Giêsu có quyền giải phóng ta khỏi bệnh tật và tội lỗi.
Tội lỗi cũng làm ta bất toại, không đến được với Thiên Chúa và tha nhân.
Nhưng Đức Giêsu đã muốn chia sẻ quyền này cho “loài người” (c. 8).
Môn đệ của Ngài vẫn làm thừa tác vụ chữa lành và tha tội cho đến tận thế.
Cầu nguyện
Lạy Chúa Giêsu,
Chúa đã giúp cho bao người què đi được trên đôi chân của mình.
Chúa đã làm cho người bất toại
nằm chờ đợi nhiều năm bên hồ nước
bất ngờ chỗi dậy, vác chõng và bước đi.
Chúa đã làm cho người bất toại
mà bạn bè vất vả đưa xuống từ lỗ hổng của mái nhà,
được khỏi bệnh, lòng bình an vì được tha thứ.
Chúa đã cho kẻ bại tay được đưa tay ra
và tay anh trở lại bình thường.
Bất toại trên thân xác thật là điều đáng sợ.
Nhưng đáng sợ hơn là thứ bất toại của tâm hồn.
Có thứ bất toại làm chúng con không đến được với người khác,
dù nhà họ ở kế bên nhà chúng con,
không đến được với Chúa, dù Chúa vẫn luôn chờ đợi.
Có thứ bất toại làm chúng con không thể đưa tay ra
để bắt tay người đối diện hay để chia sẻ một món quà.
Có thứ bất toại làm trái tim chúng con khô cứng,
hững hờ trước nỗi đau của người anh em.
Xin giúp chúng con ra khỏi
những thành kiến và mặc cảm, thù oán và ghen tương,
để chuyển động mềm mại hơn dưới sự tác động của Chúa.
Xin cũng giúp chúng con biết khiêm tốn
nhìn nhận sự bại liệt của mình,
và chấp nhận để người khác đưa mình đến gặp Chúa.
Lm . Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
![]()
SUY NIỆM
Đức tin và đời sống đạo của người này có thể cứu được người kia. Đó là điều chúng ta thấy trong bài Tin Mừng hôm nay. Người bại liệt đã được những người thân hay bạn bè đưa đến gặp Chúa Giêsu, và nhờ lòng tin của những người này mà Chúa Giêsu đã làm phép lạ chữa lành cho anh ta.
Một thanh niên Canada 23 tuổi đã thuật lại hành trình được cứu chữa nhờ tình thương của cha mẹ mình như sau. Anh kể: “Vì cảm thấy cô đơn và trống rỗng, tôi đã lao đầu vào ma túy và nghe nhạc kích động. Thế là tôi đánh mất tuổi trẻ tươi đẹp của mình, hủy diệt niềm hy vọng của cha mẹ đặt nơi tôi. Chỉ có một điều may mắn mà tôi luôn giữ vững đó là niềm tin vào Chúa, một niềm tin mà cha mẹ tôi truyền đạt cho tôi như cơm bánh hằng ngày. Lúc nhỏ, vì không có bạn thân để thổ lộ tâm tình, tôi thường bày tỏ tâm sự với Chúa Kitô. Nhưng giờ đây, tôi đã dìm mình trong ma túy và sa đọa.
Một buổi tối, tôi đang ở nơi ăn chơi thường ngày, bổng cha mẹ tôi đến, cha tôi nói: “Thường thì vào giờ này, bố mẹ đi dự buổi cầu nguyện chung. Nhưng tối nay, bố mẹ thấy sự hiện diện của bố mẹ là cần thiết cho con. Nếu con bằng lòng thì trở về gia đình, bố mẹ hứa sẽ lo đủ mọi điều mà con cần”. Trong mấy phút suy nghĩ về những lời của cha tôi, tôi tâm sự với Chúa và lúc ấy tôi nghe Chúa nói: “Muốn thoát khỏi gông cùm của ma quỷ, phương thuốc công hiệu nhất là tình gia đình. Con phải chấp nhận sự chỉ dạy của cha con. Thế là tôi trở về nhà”.
Nhưng dứt hẳn mọi thứ xấu xa ngay, đâu có phải là chuyện để làm, ít lâu sau tôi lại đi vào con đường ma túy như cũ. Một hôm, tôi đi chơi về khuya lắm. Tôi thấy cha mẹ tôi đang cùng cầu nguyện. Cha tôi nói chuyện với Chúa về tôi. Tôi lắng nghe và đã nhận ra tình thương của cha mẹ dành cho tôi. Hôm ấy, tiếng sét của tình thương và ơn thánh đã quật ngã tôi. Thế là tôi nhất định dứt khoát với tội lỗi và dĩ vãng ma túy của mình. Đêm hôm đó, tôi còn giữ trong túi số lượng ma túy trị giá 1.000 đôla, nhưng tôi không ngần ngại liệng nó vào đống rác. Tôi nhận ra rằng khoảng trống trong tâm hồn tôi chỉ có thể được lắp đầy bằng tình yêu của Thiên Chúa và của cha mẹ tôi. Kể từ đó tôi đã từ bỏ hẳn mà túy và sống cuộc đời ngập tràn yêu thương”.
Như người bại liệt trong bài Tin Mừng hôm nay được gặp Chúa, được Chúa cứu là nhờ sự giúp đỡ và đức tin của những người thân và bạn bè, thì chàng thanh niên nghiệm ma túy trong câu chuyện kể trên cũng được cứu nhờ đức tin và sự giúp đỡ của chính cha mẹ của anh. Quả thật, đức tin và lòng đạo sốt sắng của người này có thể giúp đỡ cho người khác. Đức tin và lòng sốt sắng của cha mẹ có thể cứu được con cái, cũng như đức tin và lòng sốt sắng của con cái cũng có thể cứu được cha mẹ. Bằng đức tin và đời sống cầu nguyện, chồng có thể cứu được vợ và vợ cũng có thể cứu được chồng. Anh em, bạn bè, bà con láng giềng cũng có thể cứu được nhau bằng đức tin và lòng sốt sắng đạo đức.
Lạy Chúa, xin Chúa ban thêm đức tin và lòng sốt sắng cho chúng con để nhờ đức tin và lòng sốt sắng đó chúng con có thể không những cứu được chính mình mà còn cứu được những người thân quen và bạn bè của chúng con. Amen.
GKGĐ – Gp. Phú Cường



































