03.7.2019 – Lễ thánh Tôma, tông đồ
Đừng cứng lòng nữa

PHÚC ÂM: Ga 20, 24-29
“Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!”
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Bấy giờ trong Mười Hai Tông đồ, có ông Tôma gọi là Điđy-mô, không ở cùng với các ông, khi Chúa Giêsu hiện đến. Các môn đệ khác đã nói với ông rằng: “Chúng tôi đã xem thấy Chúa”. Nhưng ông đã nói với các ông kia rằng: “Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người thì tôi không tin”. Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà, và có Tôma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán: “Bình an cho các con”. Đoạn Người nói với Tôma: “Hãy xỏ ngón tay vào đây và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin”. Tôma thưa rằng: “Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!” Chúa Giêsu nói với ông: “Tôma, vì con đã thấy Thầy nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin”.
Suy niệm:
Chẳng rõ vì lý do gì mà ông Tôma đã không ở với nhóm môn đệ
khi Đức Giêsu phục sinh hiện ra gặp các ông.
Có vẻ có một sự xa cách nào đó giữa Tôma và mười ông kia.
Chuyện này trở nên rõ hơn khi ông Tôma từ chối tin vào lời của họ:
“Chúng tôi đã thấy Chúa!” (c. 25).
Ông đòi tự mình kiểm chứng, thấy tận mắt, sờ tận tay.
Thấy dấu đinh nơi bàn tay Thầy, xỏ ngón tay mình vào lỗ đinh,
thọc bàn tay vào cạnh sườn Thầy: đó là những điều kiện ông đòi để tin.
Tôma không đứng dưới chân thập giá như người môn đệ Chúa yêu,
nhưng ông đã được nghe chuyện Thầy bị đóng đinh, bị đâm nơi cạnh sườn.
Đối với ông, nếu Thầy thực sự phục sinh,
thì thân xác Thầy vẫn còn phải mang những vết thương đó.
Phục sinh không làm mất đi những vết sẹo của tình yêu cứu độ.
Đấng phục sinh lại có ý chiều ông, đó mới là chuyện lạ.
Ngài biết óc thực tiễn của ông, và Ngài không muốn mất ông (Ga 17, 12).
Ngài dám thỏa mãn những đòi hỏi táo bạo và cụ thể của ông,
để đưa ông về với đức tin, về với cộng đoàn.
Một tuần sau, cũng vào ngày thứ nhất trong tuần,
Đức Giêsu phục sinh đến như thể cho một mình ông thôi,
và mời ông làm những điều ông đòi hỏi.
Chẳng rõ Tôma có dám thực hiện hay không,
nhưng chính thái độ bao dung và yêu thương của Thầy đã chinh phục ông.
Môi ông bật lên lời tuyên xưng đức tin cao nhất trong Tân Ước:
“Lạy Chúa của tôi; lạy Thiên Chúa của tôi” (c.28).
Lời tuyên xưng này vượt quá những gì giác quan ông có thể cảm nhận.
“Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những ai không thấy mà tin!”
Chúng ta ngày nay tuy không được hưởng kinh nghiệm như thánh Tôma,
nhưng chúng ta lại được hưởng một mối phúc mà ngài không có được.
Đó là mối phúc của người tin, không phải nhờ thấy tận mắt,
mà nhờ nghe lời chứng của các môn đệ (Ga 17, 20), trong đó có Tôma.
Xin cám ơn sự cứng lòng của thánh Tôma, cám ơn lời chứng của ngài.
Chính sự cứng cỏi của ngài làm chúng ta mềm mại hơn để tin,
vì chúng ta biết chuyện Chúa phục sinh không do một ảo giác tập thể.
Tôma là một người hoàn toàn tỉnh táo.
Trong tập thể chúng ta đang sống, vẫn có những Tôma:
hoài nghi, bướng bỉnh, đòi hỏi, xa cách với cộng đoàn…
Thầy Giêsu dạy chúng ta bao dung và nhẫn nại, chứ không kết án.
Quanh chúng ta vẫn có nhiều người chưa biết Chúa,
họ cũng đòi thấy và đụng chạm đến Thiên Chúa.
Kitô hữu chúng ta phải có kinh nghiệm sâu xa như các tông đồ xưa,
để làm chứng được rằng: “Chúng tôi đã thấy Chúa” (c. 25).
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu phục sinh
lúc chúng con tìm kiếm Ngài trong nước mắt,
xin hãy gọi tên chúng con
như Chúa đã gọi tên
chị Maria đứng khóc lóc bên mộ.
Lúc chúng con chán nản và bỏ cuộc,
xin hãy đi với chúng con trên dặm đường dài
như Chúa đã đi với hai môn đệ Emmau.
Lúc chúng con đóng cửa vì sợ hãi,
xin hãy đến và đứng giữa chúng con
như Chúa đã đến đem bình an cho các môn đệ.
Lúc chúng con cố chấp và xa cách anh em,
xin hãy kiên nhẫn và khoan dung với chúng con
như Chúa đã không bỏ rơi ông Tôma cứng cỏi.
Lúc chúng con vất vả suốt đêm
mà không được gì,
xin hãy dọn bữa sáng cho chúng con ăn,
như Chúa đã nướng bánh và cá cho bảy môn đệ.
Lạy Chúa Giêsu phục sinh,
xin tỏ mình ra
cho chúng con thấy Ngài mỗi ngày,
để chúng con tin là Ngài đang sống, đang đến,
và đang ở thật gần bên chúng con. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
![]()
SUY NIỆM
Việc Chúa sống lại là việc vượt quá sức tưởng tượng của con người. Làm sao một người đã chết mà có thể sống lại được? Tôma không hiểu, không thấy, nên không tin. Và ngày nay, cũng có nhiều người cũng giống như Tôma vậy.
Thế nhưng, không phải cái gì chúng ta không thấy là nó không có. Khi học sinh đi học, những sự kiện lịch sử xảy ra trong quá khứ, các em nào có thấy, nhưng các em vẫn tin vì nghe thầy cô kể. Theo tính toán của các nhà thống kê thì có tới khoảng 80% kiến thức một người có được là nhờ người khác nói cho nghe, chỉ có 20% kiến thức đến từ việc người đó tự mình khám phá, đụng chạm, nghe và thấy.
Thiên Chúa cho con người hơn con vật ở chỗ có lý trí để suy luận. Con vật chỉ tin những gì nó nhìn thấy, nghe, và đụng chạm, cho nên kiến thức của nó rất hạn chế. Con người có nhiều kiến thức hơn con vật vì biết dùng lý trí để suy luận mà nhận thức được những gì mình không nhìn thấy. Gió hay dòng điện là những cái chúng ta không thấy, nhưng chúng ta vẫn tin là nó có. Chúng ta tin nó có vì hiệu quả nó gây ra. Chúng ta biết có điện vì nó làm cho cái quạt nó quay, làm cho cái đèn nó sáng. Cũng vậy, việc Chúa Giêsu phục sinh thì chúng ta không thấy, nhưng chúng ta tin Chúa phục sinh vì thấy hiệu quả của việc này tác động làm biến đổi nơi các Tông đồ và Giáo Hội.
Nếu Chúa không phục sinh thì sức mạnh nào, quyền năng nào làm cho các Tông đồ vốn là những người bình thường lại thực hiện được muôn ngàn phép lạ nhân danh Chúa Kitô Phục Sinh. Và làm sao giải thích được sự kiện các Tông đồ vốn là những người ít học, không biết ăn nói, nhát gan và chối Thầy, chỉ sau có vài ngày lại trở thành những người ăn nói lưu loát, khôn ngoan không ai địch nổi, và sẵn sàng dùng mạng sống để minh chứng cho Chúa phục sinh. Các Tông đồ chính là các chứng nhân chắc chắn nhất cho Chúa phục sinh. Đức tin của chúng ta là đức tin tông truyền, được đón nhận từ các Tông đồ là những người đã tận mắt chứng kiến, nói chuyện, đụng chạm Chúa Phục Sinh, và đã được chính Chúa phục sinh biến đổi.
Lạy Chúa, thánh Tôma đã thấy và đã tin vào Chúa, xin cho chúng con dù không thấy nhưng vẫn vững tin vào Chúa nhờ các chứng nhân của Chúa và Giáo Hội, vì đó thật sự là một mối phúc lớn cho chúng con. Amen.
GKGĐ – Giáo Phận Phú Cường



































