30.7.2019 – Thứ ba tuần XVII Thường niên
Chói lọi như mặt trời

PHÚC ÂM: Mt 13, 36-43
“Cũng như người ta thu lấy cỏ lùng, rồi thiêu đốt trong lửa thế nào, thì ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, sau khi giải tán dân chúng, Chúa Giêsu trở về nhà. Các môn đệ đến gặp Người và thưa rằng: “Xin Thầy giải thích dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe”. Người đáp lại rằng: “Kẻ gieo giống tốt là Con Người. Ruộng là thế gian. Còn hạt giống tốt là con cái Nước Trời. Cỏ lùng là con cái gian ác. Kẻ thù gieo cỏ lùng là ma quỷ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần. Cũng như người ta thu lấy cỏ lùng, rồi thiêu đốt trong lửa thế nào, thì ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy: Con Người sẽ sai các thiên thần đi thu tất cả gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác khỏi nước Chúa, rồi ném tất cả chúng vào lửa: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng. Bấy giờ kẻ lành sẽ sáng chói như mặt trời trong nước của Cha mình. Ai có tai để nghe thì hãy nghe”.
Suy niệm:
“Chẳng phải ông đã gieo giống tốt trong ruộng của ông sao?
Thế thì cỏ lùng ở đâu mà ra vậy?” (Mt 13, 27).
Có lẽ một số Kitô hữu trong Hội Thánh sơ khai đã đặt câu hỏi tương tự
khi họ thấy có những phần tử xấu trong cộng đoàn của mình.
“Ông có muốn chúng tôi nhổ đi không?”
Ông có muốn chúng tôi trục xuất họ ra khỏi cộng đoàn không?
Có người tưởng rằng một Hội Thánh phải gồm toàn những thánh nhân.
Hội Thánh không có chỗ cho tội nhân, cho con cái Ác Thần (c. 38).
Lời từ chối của ông chủ ruộng cho thấy sự nhẫn nại của Thiên Chúa.
“Đừng, sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa.
Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt” (Mt 13, 28-29).
Thiên Chúa chấp nhận cỏ lùng mọc chung với lúa,
con cái Nước Trời sống chung với con cái Ác Thần cho đến tận thế.
Nhẫn nại và bao dung là dấu hiệu của sự thánh thiện đích thực,
sự thánh thiện này biết chờ đợi, biết tôn trọng tự do của con người.
Đôi khi chúng ta cũng có thái độ nóng nảy của Giacôbê và Gioan,
khi đòi đốt cả làng người Samari khi họ không chịu đón Chúa (Lc 9, 54).
Chúng ta vẫn sống trong một thế giới vàng thau lẫn lộn.
Có khi không phân biệt được lúa với cỏ lùng,
vì trong cái tốt vẫn ẩn hiện bóng dáng của cái bất toàn,
và trong cái xấu thi thoảng cũng lóe lên những tia sáng của chân lý.
Một người tốt có thể trở nên cỏ lùng.
Một người xấu có thể trở nên gié lúa trĩu hạt.
Chúng ta chưa thể nói gì về một con người khi người ấy chưa nhắm mắt,
và khi chưa nghe lời phán xử cuối cùng của Thiên Chúa.
Người đầu tiên được bảo đảm vào Nước Trời lại là một tên gian phi.
Nhiều vị thánh hôm nay là những người trước đây đã làm điều gian ác.
Nếu tôi tự đặt câu hỏi: Tôi là lúa hay cỏ lùng ?
Tôi sẽ thấy lúng túng khi tìm câu trả lời.
Nơi trái tim tôi, tôi thấy có sự giằng co giữa chọn Chúa và Ác Thần.
Có lúc tôi thấy mình như đã thuộc trọn về Chúa,
có lúc lại thấy thế gian và xác thịt như hoàn toàn thống trị mình.
Ngay trong điều tốt tôi làm, vẫn có điều gì không tuyệt đối trong suốt.
Tôi hiểu rằng cỏ lùng vẫn có chỗ trong thửa ruộng của lòng tôi.
Thiên Chúa vẫn chấp nhận tôi như thế đó.
Nếu Ngài nghiêm phạt tôi thì tôi đâu còn sống đến nay.
Dụ ngôn trên nhắc chúng ta không được tiếm quyền xét xử của Thiên Chúa,
không đòi xóa sạch sự dữ trong một sớm một chiều.
Nhưng chúng ta lại không được để mặc cho sự dữ thao túng.
Chúng ta dám hy sinh mạng sống để xây dựng một thế giới công bình.
Đức Giêsu đã bị sự dữ nuốt chửng, nhưng cuối cùng Ngài đã chiến thắng.
Cuộc đời Kitô hữu là một nỗ lực không ngừng để nhổ cỏ lùng nơi mình,
và khao khát vươn tới sự thánh thiện của chính Thiên Chúa.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu,
nếu ngày mai Chúa quang lâm,
chắc chúng con sẽ vô cùng lúng túng.
Thế giới này còn bao điều khiếm khuyết, dở dang,
còn bao điều nằm ngoài vòng tay của Chúa.
Chúa đâu muốn đến để hủy diệt,
Chúa đâu muốn mất một người nào…
Xin cho chúng con biết cộng tác với Chúa
xây dựng một thế giới yêu thương và công bằng,
vui tươi và hạnh phúc,
để ngày Chúa đến thực là một ngày vui trọn vẹn
cho mọi người và cho cả vũ trụ.
Xin nuôi dưỡng nơi chúng con
niềm tin vững vàng
và niềm hy vọng nồng cháy,
để tất cả những gì chúng con làm
đều nhằm chuẩn bị cho ngày Chúa trở lại.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
![]()
Lời Chúa:
“Người công chính sẽ chói lọi như mặt trời, trong Nước của Cha họ.” (Mt 13,43)
Câu chuyện minh họa:
Năm 1980, vào một buổi trưa Chúa Nhật nóng bức, một bệnh nhân trẻ bị chứng liệt não tên là Cordell Brown đang đi đến Câu lạc bộ Quán Quân Thế Giới Philadelphia Phillies, Cordell bước đi hết sức khó khăn, nói năng cũng rất khó. Ăn uống đối với anh là bổn phận hết sức nặng nhọc.
Khi thấy Cordell tới, nhiều người quay mặt đi hướng khác, hoặc cố tình không nhìn thấy anh. Đó là cách phản ứng của một số người trong hội Phillies khi thấy Cordell đi tới câu lạc bộ.
Cordell làm gì trong Câu lạc bộ Phillies vậy? Anh được mời tới đó để nói chuyện với những tay ăn chơi trong một buổi nói chuyện tại nhà nguyện Câu lạc bộ.
Cordell có thể nói gì với những ngôi sao màn bạc như Steve Carleton và Mike Schmit, những người sống rất xa cách với thế giới khổ đau và dị tật của anh?
Một vài người trong hội Phillies cũng tự hỏi như thế khi họ ngồi xuống để chuẩn bị nghe anh nói. Cordell bắt đầu bằng cách làm cho các tay ăn chơi đó cảm thấy thoải mái dễ chịu. Anh nói: “Tôi biết rằng tôi rất khác biệt với các bạn”. Rồi anh trưng dẫn câu của thánh Phaolô (1Cor 15,10): “Nhưng nhờ ơn của Thiên Chúa mà tôi được như thế này”.
Suốt 20 mươi phút kế đó, Cordell nói về lòng nhân hậu của Thiên Chúa được thể hiện trong cuộc sống của anh. Anh kết luận bằng cách trả lời cho câu hỏi này: Anh có thể nói gì với những siêu minh tinh nổi tiếng như Steve Carleton và Mike Schmit, là những người sống hết sức xa cách với thế giới của những người đau khổ tật nguyền như anh?
Cordell nói một cách rất duyên dáng: “Bạn có thể thành công suốt cả cuộc đời, và lãnh cả triệu đô la mỗi năm, nhưng khi ngày giờ đến, ngày mà người ta đóng nắp quan tài của bạn lại, thì bạn sẽ chẳng khác tôi chút nào. Đó là lúc mà mọi người chúng ta đều y như nhau. Tôi không cần tới những gì các bạn đang có trong cuộc sống, nhưng điều tôi chắc chắn rằng các bạn cần một điều mà tôi đang có, đó là Chúa Giêsu Kitô.
Suy niệm:
Cỏ lùng là loại cỏ mà người nông dân cần phải diệt trừ, nó tượng trưng cho một loại thù nghịch của thế gian phá hủy những cây giống tốt. Hai loại cây này mọc chung với nhau người ta khó phân biệt và khó tách rời, vì thế người ta đợi cả hai tới cuối mùa gặt mới thu hoạch, lúa tốt người ta cho vào kho còn cỏ lùng người ta đốt đi. Trong con người chúng ta cũng tồn tại hai thế lực như thế, nó luôn luôn đi chung nhau và đánh lừa chúng ta làm cho chúng ta nhằm lẫn nếu chúng ta không tỉnh thức.
Nền tảng của người Kitô hữu là chính Chúa Giêsu Kitô, và là ưu tiên nhất trong cuộc đời mình. Nếu chúng ta ý thức như thế thì chúng ta sẽ sáng suốt nhận ra đâu là lúa, đâu là của lùng. Và qua đó chúng ta cũng rút ra bài học: đừng bao giờ xét đoán người khác cách vội vàng, chỉ có Thiên Chúa mới có quyền phán xét và phân biệt tốt xấu.
Têrêsa Mai An
Gp. Mỹ Tho
![]()
Suy niệm
“Ai có tai để nghe thì hãy nghe”. Lời kết của Tin Mừng hôm nay là lời mời gọi thức tỉnh mà Chúa Giêsu muốn gởi trao cho mỗi người chúng ta hôm nay: Thiên Chúa luôn trao ban sự tốt lành cho con người như những hạt giống tốt trong ruộng là thế gian. Nhưng lời kết cũng còn là lời cảnh tỉnh cho chúng ta về một thực tại đáng sợ khác là: ma quỉ cũng đang nỗ lực bày mưu để lôi kéo chúng ta về với chúng.
Thiên Chúa luôn trao ban sự tốt lành, còn ma quỉ thì gieo rắc sự gian trá. Đúng thế. Thiên Chúa luôn trao ban sự tốt lành vì đó là bản chất của Ngài. Vì sự tốt lành, Chúa đã yêu thương tạo dựng nên thế giới bao la xinh đẹp này để trao ban cho chúng ta. Chúng ta được Thiên Chúa tin tưởng và gọi mời lãnh nhận quà tặng là thế giới này, để quản cai, để chăm sóc và để làm cho chúng mỗi ngày sinh huê lợi cách phong phú. Trái lại, ma quỉ là cha của sự gian dối, là kẻ đối lập với Chúa thì luôn âm thầm gieo rắc sự gian trá để tấn công con người, để lôi kéo con người về với nó. Sự gian trá mà ma quỉ dùng là cám giỗ chúng ta biếng nhác trong lao động và ham thích hưởng lợi trong sự an nhàn.
“Ngồi mát xới bát vàng”, đó là thái độ của những kẻ không làm, không lao động mà được hưởng mọi sự sung sướng. Đây là cách nói mà cha ông chúng ta dùng để phê phán lối sống ăn bám, dựa vào bóc lột.
Ước chi qua những lời dạy bảo của Chúa hôm nay, mỗi chúng ta hãy biết cảnh tỉnh hơn về cuộc sống của chính mình. Hãy lạc quan tin tưởng vào sự quan phòng của Chúa và ra sức làm việc tốt lành để đạt hạnh phúc vĩnh cữu. Đừng nhẹ dạ cả tin mắc bãy ma quỉ mà tìm kiếm những sự bất chính.
Lạy Chúa, xin giúp con luôn biết biện phân trong cách chọn lựa, để con luôn biết chọn Chúa và những việc tốt lành của Chúa. Amen.
GKGĐ – Gp. Phú Cường

































