Ngày 22 tháng 7 – Lễ thánh Maria Mađalêna
Họ để Người ở đâu?

PHÚC ÂM: Ga 20, 1. 11-18
“Bà kia, sao mà khóc? Bà tìm ai?”
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Ngày đầu tuần, Maria Mađalêna đi ra mồ từ sáng sớm khi trời còn tối, và bà thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mồ.
Bà liền chạy về tìm Simon Phêrô và người môn đệ khác được Chúa Giêsu yêu mến, bà nói với các ông rằng: “Người ta đã lấy xác Thầy khỏi mồ, và chúng tôi không biết người ta để Thầy ở đâu”.
Bà Maria đang còn đứng gần mồ Chúa mà than khóc, nhìn vào trong mồ, bà thấy hai thiên thần mặc áo trắng đang ngồi nơi đã đặt xác Chúa Giêsu, một vị ngồi phía đàng đầu, một vị ngồi phía đàng chân. Hai vị hỏi: “Tại sao bà khóc?” Bà trả lời: “Người ta đã lấy mất xác Chúa tôi, và tôi không biết người ta đã để Người ở đâu?” Vừa nói xong, bà quay mặt lại, thì thấy Chúa Giêsu đã đứng đó. Nhưng bà chưa biết là Chúa Giêsu.
Chúa Giêsu hỏi: “Bà kia, sao mà khóc? Bà tìm ai?” Tưởng là người giữ vườn, Maria thưa: “Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết ông đã đặt Người ở đâu, để tôi đến lấy xác Người”. Chúa Giêsu gọi: “Maria”. Quay mặt lại, bà thưa Người: “Rabboni”, nghĩa là “Lạy Thầy”. Chúa Giêsu bảo bà: “Đừng động đến Ta, vì Ta chưa về cùng Cha Ta. Nhưng hãy báo tin cho các anh em Ta hay và bảo họ rằng: “Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha các con; về cùng Thiên Chúa Ta, cũng là Thiên Chúa các con”.
Maria Mađalêna đi báo tin cho các môn đệ rằng: “Tôi đã trông thấy Chúa, và Chúa đã phán với tôi những điều ấy”.
Suy niệm:
Mối tương quan thân thiết giữa Đức Giêsu và Maria Mađalêna
đã được một vài tác giả khai thác và dựng thành truyện.
Từ tiếng nức nở của Maria Mađalêna bày tỏ tình yêu với Thầy Giêsu
trong vở nhạc kịch nổi tiếng Jesus Christ Superstar của thập niên 70,
đến chuyện Đức Giêsu bị đóng đinh mà còn mơ lấy Maria làm vợ, đẻ con,
trong truyện Cơn Cám Dỗ Cuối Cùng của Nikos Kazantzakis.
Gần đây nhất là cuốn Mật mã Da Vinci đã hấp dẫn cả triệu người,
dù câu chuyện giữa Đức Giêsu và Maria Mađalêna hoàn toàn hư cấu.
Theo các sách Tin Mừng, Maria Mađalêna không hề là gái gọi.
Chị không phải là cô Maria ngồi dưới chân Chúa mà nghe (Lc 10, 39),
hay là cô Maria xức chân Chúa ở Bêtania bằng dầu thơm hảo hạng (Ga 12, 3).
Chị cũng không phải là người phụ nữ tội lỗi ở nhà ông Pharisêu (Lc 7, 36).
Maria Mađalêna là người quê ở vùng Mácđala, gần bên hồ Galilê.
Chị đã được Đức Giêsu trừ bảy quỷ,
và đã đi theo Thầy từ Galilê cùng các bà khác (Lc 8, 1-3; 23, 49. 55).
Chị đã theo Thầy đến tận Núi Sọ và đứng bên Thầy bị đóng đinh (Ga 19, 25).
Chị là người đầu tiên ra viếng mộ buổi sáng ngày thứ nhất (c. 1).
Không thấy xác Thầy, chị hốt hoảng chạy về báo cho hai môn đệ khác (c. 2).
Sau đó chị lại đến mộ lần nữa để tìm xác Thầy (c. 11).
Nếu không mến Thầy, chị chẳng thể can đảm theo đến cùng như vậy.
Ngôi mộ tự nó là nơi buồn, buồn hơn vì xác Thầy cũng không còn đó.
Những giọt nước mắt của chị làm ai cũng phải mủi lòng.
Thiên thần và Đấng phục sinh đều hỏi một câu giống nhau: Sao chị khóc?
Maria khóc vì thấy mình mất đi một điều quý báu.
Bận tâm duy nhất ám ảnh chị là tìm lại được xác Thầy.
“Chúng tôi không biết họ để Người ở đâu?”
Ba lần chị đã nói lời tương tự như thế (cc. 2.13.15).
Đấng Phục sinh đến với chị với dáng dấp của một ông làm vườn.
Ngài chạm đến nỗi đau của chị: Sao chị khóc?
Ngài chạm đến khát vọng của chị: Chị tìm ai?
Ngài gọi tên của chị bằng tiếng gọi quen thuộc: Maria.
Với giọng nói ấy, chị nhận ngay ra Thầy và reo lên: Rabbouni.
Đức Giêsu đã lau khô những giọt lệ của chị và cho tim chị vui trở lại.
Chị chỉ mong tìm được xác Thầy, thì lại gặp được chính Thầy đang sống.
Maria Mađalêna là người phụ nữ được thấy Chúa đầu tiên (c. 18),
và được Chúa sai đi loan Tin Mừng phục sinh cho chính các tông đồ (c. 17).
Đời chúng ta nhiều khi như ngôi mộ, mất mát và trống vắng.
Chúng ta đau đớn vì mất Chúa, mất những gì mình yêu quý xưa nay.
Nhưng nếu ngôi mộ không trống thì làm sao có Tin Mừng phục sinh?
Chỉ mong chúng ta tìm kiếm Chúa với rất nhiều tình yêu như chị Maria,
vì biết mình sẽ gặp được điều quý hơn cái mình đã mất.
Cầu nguyện :
Lạy Chúa, Chúa đã chịu chết và sống lại,
xin dạy chúng con biết chiến đấu
trong cuộc chiến mỗi ngày
để được sống dồi dào hơn.
Chúa đã khiêm tốn và kiên trì
nhận lấy những thất bại trong cuộc đời
cũng như mọi đau khổ của thập giá,
xin biến mọi đau khổ cũng như mọi thử thách
chúng con phải gánh chịu mỗi ngày,
thành cơ hội giúp chúng con thăng tiến
và trở nên giống Chúa hơn.
Xin dạy chúng con biết rằng
chúng con không thể nên hoàn thiện
nếu như không biết từ bỏ chính mình
và những ước muốn ích kỷ.
Ước chi từ nay,
không gì có thể làm cho chúng con
khổ đau và khóc lóc
chỉ vì quên đi niềm vui ngày Chúa phục sinh.
Chúa là mặt trời tỏa sáng Tình Yêu Chúa Cha,
là hy vọng hạnh phúc bất diệt,
là ngọn lửa tình yêu nồng nàn;
xin lấy niềm vui của Người
mà làm cho chúng con nên mạnh mẽ
và trở thành mối dây yêu thương,
bình an và hiệp nhất giữa chúng con. Amen.
(Chân phước Têrêxa Calcutta)
Lm Nguyễn Cao Siêu SJ.
![]()
Lời Chúa:
“Đức Giêsu nói với bà Maria Mac-đa-la: này bà, sao bà khóc? Bà tìm ai?” (Ga 20,15)
Câu chuyện minh họa:
Trong tập truyện biến ngôn LM. Nil-il-le-me-tơ đã kể lại câu chuyện sau đây:
Có một người đàn bà đạo đức nọ suốt đời chỉ nuôi một nỗi khát khao duy nhất, đó là được xem thấy dung nhan Chúa trước khi chết. Một đêm nọ, trong giấc mơ của bà, Thiên Chúa cho biết Ngài sẽ đến thăm bà nội trong đêm mai. Thế là ngày hôm sau, người đàn bà đã sửa soạn nhà cửa và chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn để đón tiếp và đãi “Vị Thượng Khách”. Người đàn bà chờ đợi mãi mà vẫn không thấy Chúa đến. Đêm về khuya, bà đã thiếp đi trong sự chán nản. Bỗng có tiếng Chúa nói với bà rằng:
– Tại sao Cha đến mà con không tiếp đón Cha?
Người đàn bà đã giải thích là bà đã ngồi chờ đợi Ngài suốt buổi tối ở trước cổng nhà. Rồi Chúa cho bà biết Chúa đã đến nhà bà bằng cổng sau. Rồi Ngài hẹn đêm sau đó Ngài sẽ đến.
Thế là ngày hôm sau, người đàn bà đạo đức lại chuẩn bị một lần nữa với hy vọng chắc chắn là thế nào cũng được gặp Chúa. Chuẩn bị xong bà lại ngồi chờ Chúa, bà chờ mãi cho đến tối, cứ chạy ra cổng trước, rồi chạy vào cổng sau, nhưng tuyệt nhiên không thấy tăm hơi một vị khách nào cả. Lần này trong giấc mơ, Chúa cũng hiện ra và trách móc người đàn bà, Ngài cho biết Ngài đã đến qua cửa sổ. Thế rồi lần này Ngài lại cho hẹn ở tại một giếng nước trong vùng. Nghe đến đây, người đàn bà chợt nhận ra trò chơi “cút bắt” của Chúa. Ngài giải thích cho bà:
– Nếu con chỉ muốn thấy Cha ở một nơi nào đó mà thôi, thì con sẽ không bao giờ thấy Cha được ở mọi nơi. Cha cho con thấy Cha, không phải là một lần trước khi con chết, nhưng là mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút trong cuộc đời của con. Và điều kiện để con có thể thấy Cha, là con hãy từ bỏ khát vọng được xem thấy Cha bằng con mắt trần tục, vì con mắt ấy quá hữu hạn để nhìn thấy sự vô biên của Cha. Con chỉ có thể xem thấy Cha bằng con mắt của con tim con mà thôi.
Suy niệm:
Bà Maria đi tìm Chúa với ước mong được gặp Chúa, nhưng đến nơi lại không gặp được, bao kinh hãi, sợ sệt đã ập xuống trên bà. Chúa đã không để bà thất vọng, Ngài đã đến, gọi chính tên bà và bảo rằng Ngài vẫn đang sống. Thật không thể nào tả nổi niềm vui đang dâng trào trong bà. Những giọt nước mắt khóc tìm Chúa, Ngài đã không để cho vô dụng trước mặt Chúa, và bà đã tìm thấy niềm vui, nhờ kinh nghiệm: yêu Chúa nhiều và yêu mãnh liệt.
Con người chỉ có thể thấy Thiên Chúa bằng chính đôi mắt của con tim, và đôi mắt ấy chính là đôi mắt đức tin và tình yêu mến, mà chỉ có một mình Thiên Chúa mới có thể ban cho con người mà thôi. Trong những thử thách của cuộc sống, ta thường đi tìm ai? Đi tìm Chúa hay tìm chính mình?
Lạy Chúa, xin cho con biết tìm kiếm Chúa trong cuộc sống và nhận ra sự hiện diện của Ngài nơi những người con gặp gỡ hằng ngày.
Têrêsa Mai An
Gp. Mỹ Tho
![]()
Suy niệm
Với tình yêu đền đáp tình yêu, Chúa đã hiện ra với Maria Mađalêna. Maria nghe tiếng Chúa và nhìn thấy Chúa, nhưng không nhận ra Chúa, mãi đến khi Chúa gọi đúng tên thì Maria mới thật sự biết đó là Chúa của mình.
Nhận ra Chúa không bằng những gì nghe hay thấy bên ngoài, nhưng phải bằng sự rung động từ trong trí và tim. Quả thật, phút giây hội ngộ giữa Chúa Giêsu và Maria Madalena rất ngắn, nhưng thật tuyệt.
Chúa Giêsu gọi: “Maria!“, Bà đáp lại: “Rabbouni!“. Sự kiện Chúa gọi tên Maria gợi lại cho bà nhiều điều: Chúa đang sống, Chúa nhận ra bà, Chúa hiểu sự đau khổ của bà, và Chúa yêu thương bà.
Nhưng yêu Chúa không phải giữ chặt Chúa, mà là làm theo những gì Chúa muốn. Khác với tình yêu con người, khi con người yêu ai, họ muốn giữ người họ yêu làm của riêng; còn tình yêu Chúa thì đòi con người tiếp tục cho Chúa đi, chứ không giữ Chúa lại làm của riêng. Điều Chúa muốn nơi con người là phải tìm thấy niềm vui khi nhìn thấy mọi người yêu Chúa. Và đó cũng là điều Chúa Giêsu muốn nơi Maria: “Nếu con thương Thầy, hãy làm cho nhiều người nhận biết Thầy! Thầy còn nhiều anh chị em mà con phải mang tin mừng đến cho họ”.
Thế là Maria Madalena đã không bỏ lỡ cơ hội thể hiện tình yêu của mình, bà đã đi báo cho các môn đệ: “Tôi đã thấy Chúa!” và bà kể lại những điều Chúa đã nói với bà. Một khi đã tìm thấy và cảm nhận được tình yêu Chúa, con người trở thành kẻ hát rong, ca ngợi tình yêu Chúa cho mọi người được biết. Cuộc đời không còn gì lôi cuốn được người có tình yêu Chúa; họ sẽ không đánh đổi tình yêu này cho bất cứ điều gì. Chỉ có tình yêu này mới có sức mạnh đủ để họ làm chứng cho Chúa giữa bao nghịch cảnh: bắt bớ, roi đòn, tù đày, gươm giáo, và ngay cả cái chết.
Đứng trước tình yêu của Maria Madalena như thế, chúng ta hãy cùng suy gẫm xem tình yêu của mình giành cho Chúa như thế nào?
GKGĐ – Gp. Phú Cường








![[Tông du Angola] Đức Thánh Cha gặp các giám mục, linh mục, tu sĩ, giáo lý viên: Hãy tiếp tục đề cao việc đào tạo liên tục](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/ba150f63-755a-4b65-a0cb-e06ce830b014-90x60.webp)
![[Tông du Angola] Đức Thánh Cha gặp các giám mục, linh mục, tu sĩ, giáo lý viên: Hãy tiếp tục đề cao việc đào tạo liên tục](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/ba150f63-755a-4b65-a0cb-e06ce830b014-180x120.webp)
![[Tông du Angola] Đức Thánh Cha chủ sự Thánh lễ tại Quảng trường Saurimo](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/25829332-bcc1-4bce-ae66-8bf6d757e86d-90x60.jpeg)
![[Tông du Angola] Đức Thánh Cha chủ sự Thánh lễ tại Quảng trường Saurimo](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/25829332-bcc1-4bce-ae66-8bf6d757e86d-180x120.jpeg)
![[Tông du Angola] Đức Thánh Cha Lêô XIV thăm Nhà đón tiếp người cao tuổi tại Saurimo](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/7faf2916-de41-4ad5-82fc-16f9de7b8229-90x60.webp)
![[Tông du Angola] Đức Thánh Cha Lêô XIV thăm Nhà đón tiếp người cao tuổi tại Saurimo](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/7faf2916-de41-4ad5-82fc-16f9de7b8229-180x120.webp)




![[Tông du Camerun] Đức Thánh Cha cầu nguyện Kinh Mân Côi tại Đền thánh Đức Mẹ Muxima](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/f36c6367-8d57-47c1-833d-98469d4f30b4-90x60.webp)
![[Tông du Camerun] Đức Thánh Cha cầu nguyện Kinh Mân Côi tại Đền thánh Đức Mẹ Muxima](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/f36c6367-8d57-47c1-833d-98469d4f30b4-180x120.webp)










![[Tông du Angola] Thánh Lễ tại Kilamba: Cần kể cho nhau những gì đã trải qua](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/ee5f4e0a-372e-4e87-bf35-bdb045add9e8-90x60.webp)
![[Tông du Angola] Thánh Lễ tại Kilamba: Cần kể cho nhau những gì đã trải qua](https://www.giaophanbaria.org/wp-content/uploads/2026/04/ee5f4e0a-372e-4e87-bf35-bdb045add9e8-180x120.webp)

