01.7.2019 – Thứ hai tuần XIII Thường niên
Không chỗ tựa đầu

PHÚC ÂM: Mt 8, 18-22
“Con hãy theo Ta”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu thấy đám đông dân chúng vây quanh Người, thì Người ra lệnh sang qua bờ bên kia. Một luật sĩ đến thưa Người rằng: “Lạy Thầy, bất cứ Thầy đi đâu, con cũng xin theo Thầy”. Chúa Giêsu trả lời: “Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có chỗ gối đầu”. Một môn đệ khác thưa Người rằng: “Thưa Thầy, xin cho phép con về chôn cất cha con trước đã”. Chúa Giêsu trả lời: “Con hãy theo Ta, và hãy để kẻ chết chôn kẻ chết”.
Suy niệm :
“Thưa Thầy, Thầy đi đâu tôi cũng xin đi theo.”
Đó là lời yêu cầu của một vị kinh sư đáng kính, thông thạo Thánh Kinh.
Vị này gọi Đức Giêsu là Thầy, dù chính ông là một bậc thầy trong dân.
Tại sao ông lại muốn đi theo Đức Giêsu, một ông thợ mộc ở Nazareth?
Tại sao một người có sự nghiệp ổn định như ông
lại chịu hạ mình làm môn đệ của Ngài?
Tại sao ông lại muốn theo Ngài đến tận chân trời góc biển?
Điều gì nơi con người Đức Giêsu đã khiến ông quyết định như thế?
Điều gì nơi Ngài đã cuốn hút con người ông
đến độ ông không muốn xa Ngài nữa,
và muốn gắn bó đời mình với Ngài?
Chúng ta không có câu trả lời cho các câu hỏi đó.
Chúng ta chỉ nghe câu trả lời của Đức Giêsu cho vị kinh sư.
“Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có chỗ tựa đầu.”
Ngài nhắc cho ông biết cái giá phải trả
để đi theo Ngài làm môn đệ.
Đó là cuộc sống bấp bênh, lang thang, nay đây mai đó.
Trên bước đường rao giảng, Đức Giêsu sống như kẻ vô gia cư.
Ngài tạm trú ở nơi nhà của người mở lòng đón nhận.
Chẳng rõ sau câu trả lời thẳng thắn của Đức Giêsu,
vị kinh sư có còn muốn theo Ngài nữa không?
Khi một môn đệ của Đức Giêsu xin phép về chôn cất cha trước đã,
thì Ngài đã trả lời bằng một câu khó hiểu:
“Anh hãy đi theo tôi. Cứ để kẻ chết chôn kẻ chết của họ.”
Người Do Thái coi trọng chữ hiếu và việc tống táng cho cha mẹ.
Có thể ở đây anh môn đệ này muốn xin về nhà,
ở với cha già cho đến ngày cha qua đời, rồi chôn cất cha để báo hiếu.
Không phải là anh không muốn làm môn đệ Thầy Giêsu nữa,
nhưng trước hết, anh muốn làm tròn bổn phận của một người con.
Đức Giêsu cho anh thấy báo hiếu không phải là bổn phận hàng đầu,
dù tôn kính cha mẹ là luật quan trọng trong xã hội Do Thái.
Ngài cho anh thấy có Ai đó còn quan trọng hơn cả cha mẹ.
“Hãy theo tôi”, tiếng gọi này đòi dành ưu tiên cho Ngài,
đến độ nghĩa vụ thiêng liêng nhất là chôn cất cha phải nhường bước.
Tin Mừng hôm nay cho thấy cái giá phải trả để làm môn đệ Đức Giêsu.
Có người xin đi theo Thầy khắp mọi nơi Thầy đi.
Nhưng đi vào Vườn Dầu, đi lên Núi Sọ, ít người dám theo Thầy.
Có người đã là môn đệ rồi, nhưng lại băn khoăn vì nghĩa vụ.
Anh phải nghe được tiếng gọi mới của Thầy: “Hãy theo tôi” (c. 22).
và đơn sơ đặt sứ mạng lên trên hết.
Thân phận người môn đệ xưa nay đều giống nhau.
Theo Thầy là phải chịu long đong, thiếu thốn, bị từ chối và bách hại,
thậm chí phải chấp nhận cái chết.
Nhưng hạnh phúc vẫn chờ họ, chỉ vì họ đã cùng thân phận với Thầy.
Cầu nguyện :
Lạy Chúa Giêsu,
nhiều bạn trẻ đã không ngần ngại
chọn những cầu thủ bóng đá,
những tài tử điện ảnh
làm thần tượng cho đời mình.
Hôm nay
Chúa cũng muốn biết chúng con chọn ai,
và chúng con thật sự đắn đo
trước khi chọn Chúa.
Bởi chúng con biết rằng
chọn Chúa là lội ngược dòng,
theo Chúa là bước vào con đường hẹp:
con đường nghèo khó và khiêm nhu,
con đường từ bỏ và phục vụ.
Hôm nay, chúng con chọn Chúa
không phải vì Chúa giàu có,
tài năng hay nổi tiếng,
nhưng vì Chúa là Thiên Chúa làm người.
Chẳng ai đáng chúng con yêu mến bằng Chúa.
Chẳng ai hoàn hảo như Chúa.
Ước gì chúng con can đảm chọn Chúa
nhiều lần trong ngày,
qua những chọn lựa nhỏ bé,
để Chúa chiếm lấy toàn bộ cuộc sống chúng con,
và để chúng con
thông hiệp vào toàn bộ cuộc sống của Chúa. Amen.
Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.
![]()
SUY NIỆM
Chúng ta rất hay hoài niệm, thậm chí sống một cách trọn vẹn cái quá khứ của mình. Nếu chuyện đã qua càng bi thảm, ta càng gặm nhấm nó. Ta quên mất quá khứ đã qua, dù có cố tái hiện chẳng những không làm được gì hơn, mà còn đem đến muộn phiền, mệt mỏi.
Bằng lời dạy: “Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết”, Chúa Giêsu mời gọi ta hãy ngừng lại những hoài niệm, hãy vui và bằng lòng với hiện tại để có thể tín thác mạnh mẽ cho tình yêu và sự quan phòng của Chúa. Có tập quên quá khứ đau buồn, ta mới dễ dàng tha thứ cho tha nhân, nhất là cho những ai đã từng gieo rắc những nghiệt ngã trên đời ta.
Chúng ta là những người sống, hãy tận hưởng cuộc sống hiện tại của người sống trong ân sủng và tình yêu của Chúa, đừng đào bới “mồ mả” của những gì đã qua đời để khóc than hay nguyền rủa.
Không trách móc nhưng tha thứ cho tha nhân, ta cũng đừng moi chính lỗi lầm hay thiếu sót của mình trong quá khứ để tự trách. Đành rằng, lỗi lầm là kinh nghiệm cho sự từng trải, nhờ đó, ta đứng lên, biết đi về phía Thiên Chúa, biết thường xuyên ăn năn tội. Nhưng một khi đã sống tình trạng phục sinh của đời sống mới, ta cần chôn lấp quá khứ để càng nhận ra tình yêu của Chúa, càng biết cảm tạ Chúa đã tha thứ cho ta, mà dễ dàng đón nhận, yêu thương, tha thứ cho anh chị em.
“Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết”, là một lời mời gọi đầy yêu thương mà Chúa Giêsu gửi đến mỗi chúng ta – những người đang sống giữa trần gian còn nhiều cạm bẫy, nhiều bóng tối của cám dỗ, của tội lỗi – để chúng ta khôn ngoan tìm lẽ sống thật trong sự công chính, tìm đường thánh thiện hướng về cùng đích đời đời.
“Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết”, cũng là Lời Chúa Giêsu mời gọi tôi và bạn hãy luôn tỉnh thức chọn lựa chính Chúa là lẽ sống khôn ngoan của mình. Hãy nghe Lời Chúa để vui sống với hiện tại tuyệt vời. Hãy tập trung tất cả năng lực vào hiện tại để làm cho đời sống thêm ý nghĩa, thêm tốt đẹp.
Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn biết sống giây phút hiện tại. Xin cho chúng con biết dùng thời gian chính Chúa ban hôm nay để làm giàu nhân đức, làm giàu công bình, làm giàu bác ái, làm giàu lẽ sống trong Chúa của chúng con. Amen.
GKGĐ – Gp. Phú Cường



































